🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.14: Những nút thắt

~6 phút đọc · 1106 từ · · ⚠️ Báo cáo

Căn phòng chìm trong tĩnh lặng.

Ngoài tiếng gió lướt qua hiên gỗ, chỉ còn làn khói hương mỏng manh chậm rãi bay lên, uốn thành từng dải nhỏ rồi tan dần trong ánh trăng.

Thanh Tiêu khép hờ đôi mắt.

Hai bàn tay nàng dừng lại sau lưng Chido, khoảng cách chỉ còn nửa tấc.

Không chạm vào.

Chỉ lặng lẽ cảm nhận nhịp hô hấp của hắn.

Một nhịp.

Rồi thêm một nhịp nữa.

Đến khi hơi thở của hai người gần như hòa vào cùng một tiết tấu, đầu ngón tay nàng mới khẽ động.

Một tia linh lực mỏng như tơ lặng lẽ rời khỏi đầu ngón tay.

Nó không rực sáng.

Cũng không mang theo uy áp.

Nếu không phải tu sĩ có thần thức cực kỳ nhạy bén, e rằng ngay cả sự tồn tại của nó cũng khó lòng nhận ra.

Luồng linh lực ấy chạm vào lưng Chido.

Không có chút phản kháng nào.

Thậm chí, Thanh Tiêu còn có cảm giác... nó chưa kịp dẫn đường thì cánh cửa đã tự mở.

Linh lực trôi vào cơ thể hắn một cách tự nhiên đến lạ.

Giống như nước từ đầu nguồn chảy về dòng sông vốn đã chờ sẵn.

Thanh Tiêu khẽ ghi nhớ điều ấy trong lòng.

Một cơ thể bình thường, khi tiếp xúc với linh lực của người khác, ít nhiều đều sinh ra sự bài xích. Có người chỉ là kinh mạch rung nhẹ, có người lại vô thức kháng cự.

Nhưng Chido thì không. Hắn tiếp nhận linh lực của nàng bình thản đến mức khiến chính Thanh Tiêu cũng cảm thấy ngoài dự liệu.

Luồng linh lực tiếp tục tiến sâu. Đi qua từng đoạn kinh mạch, lướt qua từng huyệt đạo. Mọi thứ đều thông suốt.

Cho đến khi...

Nó dừng lại trước nút thắt đầu tiên.

Thanh Tiêu không vội. Nàng lặng lẽ quan sát.

Đó không phải kinh mạch bị tắc nghẽn, cũng chẳng phải thương tổn để lại sau khi tu luyện.

Mà giống như có một người cực kỳ kiên nhẫn đã dùng một sợi chỉ vô hình, từng vòng từng vòng buộc nơi này lại.

Nút thắt không hề siết chặt.

Ngược lại, nếu cố kéo mạnh, những vòng chỉ ấy sẽ lập tức rối tung lên.

Thanh Tiêu điều khiển linh lực xoay theo đúng chiều của từng vòng xoắn.

Giống như một người đang kiên nhẫn gỡ rối cuộn tơ đã quấn suốt nhiều năm, đến khi vòng cuối cùng tự buông ra, toàn bộ nút thắt cũng lặng lẽ biến mất.

Không một tia linh lực tán loạn.

Không một gợn sóng nổi lên.

Nàng tiếp tục tiến về phía trước.

Nhưng nút thắt thứ hai lại hoàn toàn khác.

Lần này không còn là sợi chỉ mà là hai dòng linh lực đan cài vào nhau như hai cánh cửa khóa chặt bằng cùng một then cài.

Nếu dùng lực phá mở, chắc chắn sẽ có một bên tổn thương.

Thanh Tiêu không chọn cách đó, linh lực của nàng chỉ len vào khe hở nhỏ nhất giữa hai dòng khí, rất chậm, rất nhẹ, từng chút một nới lỏng khoảng cách.

Nàng không mở cánh cửa ấy mà chỉ kiên nhẫn chờ đến khi chính nó tự nguyện hé ra.

Một lát sau.

Hai dòng khí khẽ tách khỏi nhau, êm đến mức ngay cả Thanh Tiêu cũng suýt không nhận ra khoảnh khắc ấy.

Nút thắt thứ ba lại càng kỳ lạ hơn.

Không có dây.

Không có khóa.

Mà chỉ là một vòng xoáy lặng lẽ. Bất kỳ linh lực nào vừa tiến vào đều bị cuốn ngược trở ra.

Thanh Tiêu thử hai lần. Kết quả vẫn như cũ.

Nàng dừng lại rất lâu.

Rồi khóe môi khẽ mím.

Linh lực đổi hướng không còn tìm cách đi xuyên qua nữa mà thuận theo chiều xoáy, lặng lẽ hòa vào dòng chuyển động ấy. Giống như một chiếc lá thả xuống mặt nước.

Không chống lại dòng sông mà để chính dòng sông đưa mình đi.

Đến cuối vòng xoáy...

Mọi lực cản đều tự nhiên biến mất.

Thanh Tiêu khẽ nhíu mày. Trong suốt những năm tháng tu hành, nàng từng chữa trị vô số thương thế, cũng từng mở kinh mạch cho không ít đệ tử.

Nhưng đây là lần đầu tiên nàng gặp một cơ thể như thế.

Không một nút thắt nào giống nhau, cũng không có bất kỳ quy luật quen thuộc nào.

Mỗi một nơi đều như được tạo ra bằng một phương thức hoàn toàn khác.

Nếu nói đây là phong ấn...

Thì quá tinh xảo.

Nếu nói đây là thiên sinh...

Lại quá mức cố ý.

Cảm giác ấy giống như có một bàn tay vô hình, từ rất nhiều năm trước, đã kiên nhẫn đặt từng nút thắt vào từng vị trí trong cơ thể Chido.

Mỗi nút đều mang một ý nghĩa riêng.

Chỉ là...

Nàng vẫn chưa nhìn ra toàn bộ bức tranh.

Thời gian lặng lẽ trôi.

Ngọn hương trên bàn đã cháy gần đến tận chân.

Thanh Tiêu vẫn giữ nguyên sự kiên nhẫn. Mỗi khi gặp một nút thắt mới, nàng đều dừng lại quan sát rất lâu, chỉ đến khi tìm được cách thích hợp mới tiếp tục tiến lên.

Không biết đã qua bao lâu. Con đường cuối cùng cũng rộng mở. Luồng linh lực vượt qua tầng kinh mạch cuối cùng, chạm đến nơi sâu nhất trong cơ thể Chido.

Ở đó...

Là một khoảng không rộng lớn đến khó tin, tựa như giữa lòng núi bị khoét rỗng.

Ở chính giữa khoảng không ấy có một vật đang lặng lẽ tồn tại.

Không phát sáng.

Không tỏa linh lực.

Không hề có bất kỳ khí tức nào.

Nó yên lặng đến mức giống như một vật chết.

Thế nhưng...

Ngay khi tia linh lực của Thanh Tiêu vừa khẽ chạm tới.

Toàn thân Chido khẽ run lên.

Chỉ rất nhẹ.

Nhưng đủ để hàng lông mày hắn vô thức nhíu lại.

Giống như một người đang ngủ say, bỗng cảm nhận được có ai đó bước vào căn phòng vốn chỉ thuộc về riêng mình.

Thanh Tiêu lập tức dừng lại. Nàng không tiến thêm. Cũng không thu linh lực trở về.

Chỉ lặng lẽ đứng yên nơi ranh giới ấy.

Đúng lúc đó.

Ngọn hương trên bàn cháy hết. Đốm lửa cuối cùng khẽ lóe lên rồi tắt hẳn.

Cả căn phòng chìm vào một khoảng lặng sâu đến mức... Nghe rõ cả nhịp tim của chính mình.

💬 Bình luận (1)