🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.13: Hoa dưới Nguyệt

~5 phút đọc · 884 từ · · ⚠️ Báo cáo

“Vật sống lại là vật không có tri giác.”

—-

Đêm đã xuống rất sâu.

Gió từ biển mây men theo hiên gỗ thổi vào căn phòng nhỏ, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ của núi cao. Cánh cửa vừa mở khẽ lay động, phát ra một tiếng kẽo kẹt rất khẽ rồi lại lặng yên.

Không ai bước thêm.

Thanh Tiêu vẫn ngồi bên khung cửa sổ.

Ánh trăng nghiêng qua mái hiên, phủ lên nửa thân người nàng một tầng sáng dịu. Từ bờ vai, mái tóc cho đến đôi bàn tay đặt hờ trên đầu gối đều như được ánh trăng ôm lấy. Thứ ánh sáng ấy không khiến nàng trở nên nổi bật, mà trái lại, giống như vốn dĩ đã thuộc về nàng từ rất lâu.

Lặng lẽ.

Tĩnh tại.

Như mặt hồ vẫn luôn chờ gió đến, chưa từng thúc giục bất kỳ dòng nước nào.


35764f4c-59be-41eb-9909-fb5fce0f0437.png


Ngoài cửa, Chido đứng yên.

Khoảng cách giữa hai người chỉ vài bước chân, nhưng không ai là người bước trước.

Ánh trăng không chiếu lên gương mặt hắn, chỉ kéo dài thành một dải bạc dưới chân, như lặng lẽ mở ra một con đường dẫn vào căn phòng.


d33ef60d-083c-4f8b-a56d-9d57a4b599fc.png


Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng lá trúc cọ vào nhau ngoài sân.

Thanh Tiêu khẽ nâng mắt.

Nàng định lên tiếng mời hắn vào.

Nhưng đúng lúc ấy, Chido lại cất giọng trước.

"Trên đường tới đây..."

Hắn cúi xuống nhìn lòng bàn tay mình, như chính bản thân cũng chưa biết vì sao lại giữ thứ ấy đến tận bây giờ.

"Tôi nhặt được một bông hoa."

"Không rõ là hoa dại... hay dược liệu."

Nói rồi, hắn bước vào.

Bước chân vẫn nhẹ như mọi khi.

Đến bên chiếc bàn gỗ, hắn mới chậm rãi mở bàn tay.

Trong lòng bàn tay đầy những vết chai và sẹo là một bông hoa nhỏ màu lam.

Cánh hoa mỏng đến mức ánh trăng gần như xuyên qua được, trên đầu cánh còn đọng vài hạt sương chưa tan, khiến cả bông hoa giống như được tạc từ một mảnh bầu trời đầu hạ.

Chido nhìn bông hoa một lúc.

Rồi nhìn Thanh Tiêu.

"Thấy..."

Hắn hơi ngập ngừng.

"...màu của nó giống mắt cô."

"Nên tôi giữ."

Căn phòng bỗng trở nên im lặng.

Thanh Tiêu không đáp.

Ánh mắt nàng chỉ khẽ dừng lại trên bông hoa nhỏ.

Rất lâu.

Rồi mới đưa tay đón lấy.

Đầu ngón tay chạm vào cành hoa nhẹ đến mức tựa như sợ làm rơi cả ánh trăng còn đọng trên cánh.

Nàng khẽ mỉm cười.

"Đây là Lam Trường Hoa."

"Không phải linh hoa."

"Cũng chẳng phải linh dược."

"Nó chỉ mọc ở những nơi có nguồn nước thật sạch."

"Không quý."

"Cũng không hiếm."

Nàng khẽ xoay cành hoa dưới ánh trăng.

"Một khi đã hái xuống..."

"Nó sẽ rất lâu mới tàn."

"Vì vậy nhiều người thích đặt trong phòng."

Giọng nàng rất nhẹ.

Không biết đang giải thích về loài hoa.

Hay đang nghĩ đến điều gì khác.

Chido chỉ gật đầu.

Hắn không hỏi thêm.

Cũng không biết câu trả lời ấy có ý nghĩa gì.

Một lát sau.

Trong chiếc bình sứ trắng bên cửa sổ đã có thêm một bông Lam Trường Hoa.

Hai cành hoa màu lam đứng cạnh nhau dưới ánh trăng.

Không rực rỡ.

Chỉ lặng lẽ tỏa ra một màu xanh dịu, đủ để bất kỳ ai vô tình nhìn thấy cũng sẽ nhớ đến đôi mắt trong veo của người vẫn ngồi bên cửa.


8a9753ec-03d7-4bd9-88ff-c6a86c823199.jpg


Giữa phòng đã đặt sẵn một tấm đệm tròn.

Chido ngồi xuống theo lời Thanh Tiêu dặn.

Lưng thẳng.

Hai chân xếp bằng.

Hô hấp đều đặn.

Thanh Tiêu cũng chậm rãi ngồi phía sau.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một cánh tay.

Nàng khép mắt trong chốc lát rồi mới cất tiếng.

"Lát nữa."

"Ta sẽ dùng linh lực của mình tiến vào kinh mạch của ngươi."

"Không phải truyền tu vi."

"Cũng không phải truyền công."

"Ta chỉ..."

"Dẫn đường."

"Nếu kinh mạch của ngươi đủ thông suốt, linh lực sẽ tự tìm được lối đi."

"Nếu trong cơ thể thật sự tồn tại huyết mạch đặc biệt..."

"Nó cũng sẽ bộc lộ đôi chút."

Thanh Tiêu ngừng lại.

Giọng nàng bình ổn, nhưng cẩn trọng hơn thường ngày.

"Nếu thấy đau."

"Hay có bất kỳ cảm giác nào khác thường."

"Đừng cố chịu."

"Cứ nói."

"Ta sẽ dừng."

Chido khẽ gật đầu.

Thanh Tiêu nhìn bóng lưng hắn, ánh mắt hơi trầm xuống.

"Còn một điều."

"Quan trọng nhất."

"Đừng chống lại linh lực của ta."

"Nước sẽ không thể chảy qua một cánh cửa đã khóa."

"Linh lực..."

"Cũng vậy."

Căn phòng lại chìm vào yên tĩnh.

Ngọn hương trên bàn đã cháy được hơn nửa.

Làn khói trắng mảnh như tơ chậm rãi bay lên, hòa vào ánh trăng rồi tan biến.

Thanh Tiêu hít vào thật khẽ.

Ánh mắt nàng dừng trên bóng lưng Chido rất lâu.

Đến khi nhịp thở của hắn hoàn toàn ổn định, nàng mới từ từ nâng hai tay lên.

Đầu ngón tay trắng như ngọc dừng lại sau lưng hắn.

Chỉ còn cách...

Nửa tấc.

💬 Bình luận (3)