🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.12: Người đứng đầu biển mây

~5 phút đọc · 972 từ · · ⚠️ Báo cáo

“Phải vực lên từ đáy của vực thẳm người ta mới biết quý ánh sáng lẻ một đường.”

—-

Đêm.

Lặng hơn mọi đêm.

...

Trăng lên không quá tròn cũng chẳng khuyết. Ánh trăng rơi xuống biển mây ngoài Lưu Vân Tông, từng tầng mây trắng bỗng mang theo một màu bạc nhàn nhạt, như thể cả bầu trời vừa được phủ lên một tấm lụa mỏng.

Xa xa.

Tiếng nước vẫn chảy.

Tiếng côn trùng vẫn rì rầm.

Những ngọn núi nối tiếp nhau chìm trong bóng tối.

Chỉ còn vài ngọn đèn đá còn sáng như những vì sao còn sót lại dưới nhân gian.

...

Đại điện.

Đã tắt đèn.

Ngoại môn.

Đã không còn tiếng kiếm.

Ký túc xá.

Đã vang lên tiếng ngáy của vài đệ tử mới.

Có người ngủ rất ngon.

Có người vẫn ôm kiếm.

Có người nằm nhìn trần nhà nghĩ về con đường mình vừa bước lên.

...

Ở nơi cao nhất của Lưu Vân Tông.

Có một gian phòng không lớn không xa hoa.

Thậm chí.

So với nơi ở của vài vị trưởng lão còn giản dị hơn vài phần.

...

Một chiếc án gỗ.

Một giá sách.

Một bình trà.

Một lư hương.

Một thanh kiếm.

Không tranh.

Không tượng.

Không châu báu.

Không thứ gì khiến người ta liên tưởng đến thân phận của chủ nhân nơi này.

...

Cửa sổ mở, gió đêm khẽ thổi vào, làm cho tấm rèm lụa trắng lay động.

Ánh trăng theo đó lặng lẽ tràn vào trong căn phòng, nó lướt qua mặt bàn, lướt qua nghiên mực, lướt qua chuôi kiếm.

Cuối cùng.

Dừng lại trên một tà áo trắng.

...

Thanh Tiêu.

Đứng bên cửa sổ.

Nàng không mặc kiếm bào.

Chỉ khoác một trường y màu trắng ngà.

Không thêu rồng.

Không thêu mây.

Không một hoa văn.

Đơn giản đến mức.

Nếu đặt giữa phố phường nhân gian.

Có lẽ cũng chẳng ai để ý.

...

Mái tóc xanh lam.

Buông dài đến ngang đầu gối.

Không phải màu xanh của ngọc.

Cũng không phải màu của trời.

Mà giống mặt biển rất sâu.

Khi ánh trăng vừa chạm xuống.

Mỗi sợi tóc.

Đều như đang giữ lại một chút ánh sáng.

...

Làn da nàng.

Trắng.

Nhưng không lạnh.

Mịn như ngọc.

Lại có chút sắc ấm rất nhạt của người còn mang huyết khí.

Không hề giống những lão quái vật sống ngàn năm.

...

Đôi mắt.

Là thứ khiến người ta nhớ nhất.

Xanh.

Nhưng không trong.

Bởi quá sâu.

Sâu như biển.

Đến mức.

Người nhìn lâu.

Sẽ không còn thấy màu sắc.

Chỉ còn cảm giác.

Mình đang đứng trước một đại dương không có bờ.

...

Long tộc.

Từ trước đến nay.

Vốn đã là sinh linh được trời đất ưu ái.

Thân mang long huyết.

Thọ nguyên kéo dài.

Thể chất vượt xa nhân tộc.

Linh giác bẩm sinh.

Càng không phải thứ người thường có thể sánh.

...

Nhưng.

Ngay trong Long tộc.

Thanh Tiêu.

Vẫn là ngoại lệ.

...

Có người nói.

Nếu chỉ luận kiếm.

Nàng là...

Đệ Nhất Thánh Kiếm.

...

Có người nói.

Nếu chỉ luận tu vi.

Trong thiên hạ.

Người đủ tư cách thắng nàng.

Có lẽ.

Đếm chưa đầy một bàn tay.

...

Có người nói.

Nàng là người gần Đạo nhất.

Bởi kiếm của nàng.

Không còn giống kiếm.

Mà giống...

Một phần của thiên địa.

...

Ngoài tông môn.

Có người gọi nàng là...

Kiếm Quân Thanh Tiêu.

...

Trong Lưu Vân Tông.

Các đệ tử chỉ dám cúi đầu.

Gọi một tiếng.

Kiếm Chủ.

...

Đối với các trưởng lão.

Nàng là...

Người giữ cho tông môn ba nghìn năm không nghiêng đổ.

...

Đối với những người từng được nàng chỉ dạy.

Nàng chưa từng lớn tiếng.

Chưa từng nổi giận.

Cũng chưa từng vì ai thiên vị.

...

Nếu kiếm của nàng.

Là đỉnh cao.

Thì cách đối nhân xử thế.

Lại càng khiến người khác tâm phục.

...

Nàng nhớ tên từng đệ tử.

Nhớ thương tích của từng người.

Nhớ cả những nguyện vọng rất nhỏ.

Mà họ từng thuận miệng nhắc qua.

...

Thế nhưng.

Ít ai biết.

Thanh Tiêu.

Lại rất ít nhớ đến chính mình.

...

Người đời kính nàng.

Vì kiếm.

...

Đồng môn kính nàng.

Vì đức.

...

Hậu bối kính nàng.

Vì sự dịu dàng.

...

Còn những người thật sự hiểu nàng.

Lại biết.

Điều đáng quý nhất.

Chưa từng là kiếm.

Chưa từng là tu vi.

Cũng chẳng phải huyết mạch Long tộc.

Mà là...

Sau mấy trăm năm.

Trái tim ấy.

Vẫn chưa từng trở nên cứng hơn.

...

Trên chiếc bàn gỗ.

Một trận văn rất nhỏ đã được khắc xong.

Không phải sát trận.

Không phải hộ trận.

Mà là một trận pháp dẫn linh cực kỳ ôn hòa.

Bên cạnh.

Là một bình ngọc.

Một chén trà còn nóng.

Một chiếc khăn sạch.

Mọi thứ đều được chuẩn bị cẩn thận.

Không thừa.

Không thiếu.

...

Thanh Tiêu đưa mắt nhìn tất cả.

Rồi khẽ khép mắt.

Hít vào.

Thở ra.

Như đang tự sắp xếp lại suy nghĩ của chính mình.

...

Một cơn gió đêm.

Lướt qua.

Mang theo mùi hương rất nhạt của lá tùng.

...

Đúng lúc ấy.

Bên ngoài có tiếng bước chân, ai đó đã đang tới.

Nhịp bước rất đều rồi dừng lại trước cửa.

...

Thanh Tiêu khẽ mở mắt.

Không quay đầu.

...

Kẽo...

Cánh cửa gỗ chậm rãi mở ra.

Ánh trăng theo khe cửa lặng lẽ tràn vào.

Một bóng người đứng ngay ngắn ngoài hiên.

Không đi nhầm đường.

Không đến muộn.

Cũng không gõ cửa.

Chỉ lặng lẽ đứng đó.

Như thể.

Đã đến đúng nơi mình cần đến.

💬 Bình luận (3)