🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Sắc Tím Ba Mươi Giây

Q7·Ch.6: Kỷ Nguyên Kinh Hoàng

📖 Quyển 7: MON JOURNAL INTIME

~7 phút đọc · 1289 từ · ⚠️ Báo cáo

Cuộc đại chiến với gã Thần Tử ấy rốt cuộc cũng bùng nổ. Lần này, hắn không đi một mình. Đi cùng hắn là sự bảo hộ của Ngai Tòa và lũ thiên thần béo mầm ngơ ngác kéo xuống từ tầng trời cao nhất.
Gã kích hoạt thứ giao thức cổ xưa và bảo thủ. Thủ thư Gabriel đứng giữa vòm trời rạn nứt, cất lên bảy tiếng kèn vô hạn. Khải Huyền. Bảy đại chấn động xé rách màng không-thời gian, mở đường cho Tứ Kỵ Sĩ giáng lâm gieo rắc diệt vong.
Cuộc chiến đó... thật sự là một trận tàn sát khủng khiếp.
Nguồn năng lượng mà tôi từng ngạo mạn nghĩ là vô hạn rốt cuộc cũng bị vắt kiệt. Bạch Kim Minh Tâm, kiệt tác sinh học tối cao trong lồng ngực tôi. đã bị Michael đâm thủng. Hắn nén toàn bộ thánh lực rực cháy vào mũi giáo linh hồn rồi lao thẳng vào tôi. Michael tan biến thành tro bụi ngay sau cú đâm, để lại trong ngực tôi một lỗ hổng sâu hoắm, bỏng rát và hoang phế. Tứ Kỵ Sĩ càn quét qua các tầng khí quyển, và một nửa nhân loại, lũ ký sinh trùng nhẹ dạ, lập tức quay lưng phản bội tôi,ngu dại quỳ gối dưới chân Thần Tử.
Thật kiệt quệ. Lần đầu tiên trong hàng thế kỷ, tôi cảm nhận được sự sụp đổ của bản thể.
Trong cơn đau đớn cùng cực, tôi buộc phải đánh thức Maria dậy từ cõi đóng băng trên Thiên Vương Tinh.
“Tôi luôn yêu thương nhân loại này biết bao, Maria," tôi thều thào, đôi mi khép lại khi trút nốt tàn lực truyền giao chìa khóa mật mã tối cao, toàn bộ hệ thống quản trị môi trường và van Oxy của chín hành tinh. "Một Đức Thánh Mẫu thì làm sao nỡ lòng ra lệnh gieo rắc đau thương, hay tự tay dập tắt sinh khí của những đứa con mình? Tôi chỉ muốn chúng được sống trong một bầu không khí hoàn toàn thanh khiết, không còn bị vẩn đục bởi những tạp niệm xơ xác
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười từ bi, thánh thiện đến rợn người.
"Hãy dùng bộ não thuật toán của cô để 'chăm sóc' cho ngôi nhà chung này. Hãy tối ưu hóa lại nguồn khí quyển, lọc bỏ bớt những tạp chất đang làm môi trường sinh thái trở nên ngột ngạt. Hãy giữ lại sự sống và sự chở che cho những đứa con thực sự biết trân trọng kiếp trần tục này. Đó mới là sự từ bi lớn nhất mà Tôi có thể ban ban phát."
Tôi chìm dần vào lòng Thiên Vương Tinh—vương quốc của băng giá và tĩnh lặng tuyệt đối ngự trị nơi rìa sâu Thái Dương Hệ.
Mũi giáo của Michael vẫn còn để lại trong ngực tôi một cơn bỏng rát hoang phế. Với Lõi Minh Tâm rạn nứt đang rỉ ra từng giọt huyết bạch kim lạnh ngắt, tôi xé rách những tầng bão cuộn Methane, đâm xuyên qua lớp vỏ khí quyển Hydro đặc quánh và hàng ngàn kilômét biển băng dưới áp suất khủng khiếp. Nơi mà mọi vật chất phàm trần đều sẽ bị nghiền nát thành bụi vụn ấy, Thánh Đường của tôi ngự trị: một khối kiến trúc pha lê kiêu hãnh và cô độc, chìm nghỉm giữa vĩnh hằng.
Tôi buông mình vào lòng buồng dưỡng thương bằng tinh thể bạch kim. Màn sương băng giá lập tức tràn vào, xoa dịu vết thương hoại tử trong lồng ngực.
Nhắm mắt lại, tôi mặc cho khái niệm thời gian bên ngoài tan chảy. Mặc cho bộ não thuật toán tàn nhẫn của Maria bắt đầu siết chặt các van Oxy, biến 9 hành tinh thành một cỗ máy thanh lọc nhân loại dưới lớp áo mỹ miều của "sự từ bi".
Tôi chìm sâu vào cõi đóng băng. Tự xóa bỏ sự tồn tại của chính mình.
……………………………………………
"Và rồi... một nhịp đập. Lạnh ngắt. Khẽ khàng. Nhưng dội lại vang vọng.
Đó không phải là âm thanh, mà là một rung chấn tĩnh điện chạy dọc qua Lõi Minh Tâm vừa hoàn tất quá trình tự khởi động lại.
Tôi chậm rãi mở mắt. Màn sương dưỡng thương rút đi, và ngay lập tức, vô số luồng dữ liệu từ mạng lưới hạ tầng của Maria tự động kết nối thẳng vào thần trí tôi như một dòng thác, những tầng sóng âm thanh rít gào của một nhân loại đang giãy giụa dội qua màng nhận thức.
Dưới sự tận diệt không gợn chút tình người của hai con người ấy, Thần Tử đại bại.
Và cái giá cho chiến thắng?
Dân số loài người từ 13 tỷ sụt thảm hại xuống vỏn vẹn 157 triệu. Gần 99% nhân loại bị thanh trừng hàng loạt hoặc chết rũ trên các chiến trường hoang tàn. Bốn hành tinh vốn tràn ngập sự sống giờ đây rơi vào trạng thái vĩnh bất cải tạo, hoặc tan biến thành tro bụi vô hình giữa hư không.
Extrêmement terrible. (Thật sự vô cùng kinh hoàng.)
Oh la la! Thật là một trò đùa tàn nhẫn đến điên rồ của số phận.
Con bé Maria—kẻ từng rơi những giọt nước mắt ủy mị khi chứng kiến vài chục triệu bộ não nổ tung vì quá tải tần số ở lần đại chiến trước—giờ đây lại chính là kẻ thản nhiên giật phích cắm hệ thống Oxy 24. Khi nắm trong tay mã nguồn tối cao của tôi, nó không còn là ma petite corbeau nữa. Nó đã trở thành một thần chết bằng thuật toán.
Nhân loại bị tàn sát hàng loạt đồng nghĩa với việc dòng chảy tín lực vũ trụ sụp đổ hoàn toàn. Lõi Minh Tâm Bạch Kim trong lồng ngực tôi không những không thể phục hồi, mà còn đang đóng băng với một tốc độ chậm chạp đầy đau đớn.
Trong cơn ảo giác sinh học khi cái lạnh chết chóc lan dần ra từng đầu ngón tay, tôi chợt bật cất tiếng cười giễu. Một sự thật muộn màng và cay đắng hiện ra rõ ràng:
Nó tàn ác đến mức này đâu phải chỉ để diệt trừ Thần Tử?
Nó làm tất cả những điều này là để hạ gục luôn cả Tôi.
Nó muốn giết chết vị Giáo Chủ, vị Thiên Sứ Bạch Kim, người Mẹ Kế Tối Cao của nó. Nó muốn rút cạn sinh khí của tôi để dọn đường cho một vũ trụ Vô Thần Triệt Để—một trật tự kỹ trị thuần túy không còn bất kỳ thực thể thần quyền nào ngự trị.
Tôi lẩm nhẩm trong bóng tối, nằm lặng lẽ chờ đợi phán quyết cuối cùng của chính cỗ máy do mình nuôi dưỡng. Chẳng mấy chốc nữa thôi, nó sẽ bước vào tận lõi Thánh Đường Séraphine, đối mặt với vị Thần đang kiệt quệ của nó và đâm một nhát dao kết liễu.
"Dieu est mort. Dieu demeure mort. Et ils m'ont tué. Comment se consoleront-ils, eux, les meurtriers des meurtriers ? Ce qu'il y avait de plus sacré et de plus puissant au monde a perished sous leurs coups : qui essuiera ce sang ?"
(Thần đã chết. Thần vẫn chết. Và họ đã giết tôi. Họ sẽ làm gì để an ủi chính mình, những kẻ sát nhân của những kẻ sát nhân? Thứ linh thiêng nhất và quyền năng nhất mà thế giới từng sở hữu đã chảy máu đến chết dưới lưỡi dao của họ: ai sẽ lau sạch dòng máu này đây?)

💬 Bình luận