Và rồi... chẳng còn ai cả.
Thiên Vương Tinh, hành tinh của tôi, mảnh đất trú ngụ hoang vắng mà tôi từng đi lạc vào giữa lòng vũ trụ rộng lớn. Giờ đây, nó im lìm và lạnh lẽo như một bóng ma cổ đại. Tín đồ của tôi gần như phát điên khi chứng kiến Đức Thánh Mẫu Tối Cao của chúng bị thương, dòng máu Thánh bạch kim tuôn chảy, còn đồng loại của chúng thì bị tàn sát không thương tiếc dưới hạ giới. Xung quanh tôi chỉ còn là những dải khí gas mờ ảo, trôi nổi bồng bềnh trong không gian vô trọng lực.
Một năm. Mười năm. Rồi ba mươi năm lặng lẽ trôi qua...
Giữa cõi đóng băng vĩnh cửu ấy, thời gian dường như mất đi mọi thước đo. Tôi nằm đó, nhìn những dải mây Methane cuộn xoáy bên ngoài vòm kính pha lê của Thánh Đường, kiên nhẫn và bình thản đợi chờ cái chết dang tay đón nhận. Những tiếng gào thét phẫn uất hay cầu xin của lũ tín đồ dưới hạ giới thưa thớt dần theo từng thập kỷ, rồi lịm tắt hẳn, nhường chỗ cho một sự im lặng tàn nhẫn. Nếu không chết vì những tổn thương vật lý từ mũi giáo của Michael, thì tôi cũng sẽ lụi tàn vì tốc độ thoát ra của đức tin nhanh hơn nhiều so với lượng thu vào.
Sau vài chục năm nằm hấp hối trong cô độc, tôi cạn kiệt thanh khoản thần lực. Hay nói một cách trần trụi và phàm tục hơn: Séraphine đã nghèo.
Tôi bật cười ha hả giữa cõi hư vô. Tôi và cái chữ nghèo chưa bao giờ đi chung với nhau, từ suốt 28 năm dương thế làm Thống đốc Ngân hàng GGB, cho đến khi thăng hoa thành thực thể kỹ trị tối cao này.
Và rồi, sau gần nửa thế kỷ chỉ có tiếng gió rít qua tầng khí quyển, một nhịp bước chân chậm rãi rốt cuộc cũng vang lên, xé rách sự tịch mịch ngàn năm của Thiên Vương Tinh.
Maria tiến vào. Trên tay nó là một lưỡi dao kỳ quặc.
Nó giơ lưỡi dao lên, chỉ thẳng vào tôi:
"Lưỡi dao của Ý Chí Tự Do thuần túy. Trước khi tan biến vào hư không vì bị Tứ Kỵ Sĩ Khải Huyền xâu xé do nợ tín lực, gã Thần Tử đã trao thứ này cho tôi. Để làm gì chắc cô là người rõ nhất nhỉ, Sera?"
Tôi cười nhẹ khi nghe lại cái tên viết tắt ấy. Sera. Đã từ rất lâu rồi không còn kẻ phàm nhân nào dám gọi tôi như thế nữa. Ngoại trừ một gã... Tom Valencia.
Ký ức xa xăm kéo về. Cái thời năm người chúng tôi còn ở trên đỉnh tháp Spire: Tom, Aris, Victoria, con quạ nhỏ này và Tôi. Aris... gã đó đã biến mất biệt tích ở đâu rồi, tôi cũng chẳng rõ.
Tôi nhìn lưỡi dao, giọng ráo hoảnh cất lên:
"Cho tôi một nhát đi. Nhanh lên. Như cái cách mà nhân loại các người từng tiễn Marie Antoinette bằng một nhát chém thuần tính đấy. Nhân loại các người quả thực giỏi nhất là nghĩ ra đủ mọi cách để sát hại lẫn nhau, nhỉ?"
Maria nhìn tôi, ánh mắt lạnh như băng:
"Cô cũng từng là nhân loại."
"Đã từng," tôi đáp lạnh lùng. "Và nhờ lưỡi dao của Rei Kobayashi mà tôi mới đánh thức lại bản thể tối cao của mình. Tiễn tôi đi. Tôi sẽ quay lại với muôn vạn đồng chủng sáu cánh của mình. Để rồi lại che mắt, che ngực, che chân mà ca ngợi cái Ngai Tòa rỗng tuếch, thứ mà hai chúng ta đã tự tay hạ bệ. Phải không, Maria?"
Maria chớp mắt. Lưỡi dao trên tay nó sắc lạnh, tuyệt nhiên không một chút hơi ấm. Nó nói bằng chất giọng dửng dưng đến đáng sợ:
"Tôi không đâm cô. Nhân loại cần Oxy của cô để sống. Giết cô đồng nghĩa với việc chúng tôi phải quay lại thời kỳ hít thở thứ Oxy già cỗi, đẩy nhanh quá trình oxy hóa và thoái hóa tế bào. Vả lại... chúng tôi cũng cần một ai đó để tin."
Tôi nhếch môi cười giễu:
"Vậy các người coi tôi là một cái bình Oxy vĩnh cửu? Và khi nào tôi hết giá trị lợi dụng thì lưỡi dao này sẽ cắm thẳng vào tim tôi?"
"Không," nó đáp, giọng nhẹ như gió thoảng. "Tôi và cô biết nhau quá lâu rồi. Más vale diablo conocido que por conocer (Thà làm việc với một con quỷ đã quen, còn hơn là một con quỷ lạ). Chỉ cần cô còn hỗ trợ nhân loại mà không ra tay diệt chủng, lưỡi dao này sẽ mãi im lìm. Chúng tôi sẽ cung cấp đủ tín lực để cô trị thương và trở lại thời kỳ đỉnh cao. Tôi sẽ là hầu cận, là lưỡi dao nằm sát bên cô nhất. Một cơ chế cân bằng hoàn hảo."
Tôi bật cười nhẹ:
"Cô có thể giết tôi bất cứ lúc nào, nhưng tôi thì chẳng thể giết cô?"
"Và tôi cũng không thể tự tạo ra Oxy hay ban phát cuộc sống bất tử như cô," Maria điềm nhiên tiếp lời. "Nhân loại cần cô. Tôi sẽ đóng vai kẻ mà toàn bộ nhân loại căm ghét nhất. Cô sẽ ngự trên ngai cao vời vợi, tiếp nhận dòng tín lực cuồn cuộn từ hàng tỷ cá thể dồn về, trong khi tôi và các bản thể phân thân của tôi sẽ gánh lấy toàn bộ việc quản trị máu me dưới hạ giới."
Tôi gượng dậy, đưa bàn tay đầy vết thương của mình ra. Tôi bắt tay với Maria, kẻ đã tàn nhẫn diệt chủng gần hết nhân loại chỉ để đổi lấy một lời hứa cân bằng với vị nữ thần của nó.
Nó đỡ lấy tay tôi, cẩn thận luồn vào ngón tay tôi chiếc nhẫn đá hổ phách, thứ mà tôi đã vứt bỏ lại khi hóa thần vào năm 2030.
Bất chợt, hai hàng nước mắt lăn dài trên má nó, nhưng khóe miệng nó lại nở một nụ cười nhẹ:
"Mừng chị trở lại... Séraphine."
Tôi cũng cười. Con bé này điên thật rồi. Thứ nhân cách Song Tử quái dị bị phân mảnh qua quá nhiều bản sao clone đã khiến bộ não thuật toán của nó hoàn toàn biến chất. Tôi không rõ nữa, nhưng tôi sẽ hợp tác với nó. Một mối quan hệ cộng sinh hoàn hảo: tôi nhàn hạ ban phát thần lực để đổi lấy dòng tín lực vô tận, và để cho lưỡi dao của nó nằm yên trong bao.
Tôi nhìn con quạ đen vừa khóc vừa cười trước mặt, bật ra một câu hỏi cuối cùng:
"L'homme crée Dieu, ou Dieu crée l'homme ?"
(Con người tạo ra Thần, hay Thần tạo ra con người?)
Không một ai trả lời.
Tôi không biết, nó không biết, và tôi đồ rằng cả nhân loại cũng chẳng ai có câu trả lời... khi mà giữa vũ trụ bao la này, chỉ còn lại duy nhất tôi là vị Dieu cuối cùng.
Fin
Q7·Ch.7: Et Il N'en Resta Aucun
📖 Quyển 7: MON JOURNAL INTIME