Ngày 29 tháng 9 năm 1998
Sở cảnh sát thành phố Raccoon, đại sảnh
Leon S. Kennedy
---
Cánh cửa đôi chạm khắc cầu kỳ của sở cảnh sát sập mạnh lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng gầm rú của cơn bão bên ngoài. Trong khoảng không gian yên lặng đến gai người bất ngờ bao trùm lấy sảnh chính, âm thanh duy nhất còn vang vọng là tiếng bước chân ướt nhẹp và những giọt nước mưa rơi tềnh tẹch xuống sàn gạch men bóng loáng.
Leon hít một hơi thật sâu. Mùi thịt thối và mùi đồng tanh nồng lập tức đập tan cái vẻ hào nhoáng của nét kiến trúc mái vòm đồ sộ.
Ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua những ô cửa sổ trên cao, rọi những dải sáng qua lớp bụi lơ lửng, bao phủ tượng Nữ thần bằng đá cẩm thạch trong một quầng sáng lạnh lẽo. Trên sàn của khu đại sảnh thênh thang, logo của RPD đập vào mắt họ. Những vết ủng đẫm máu và những vệt máu đỏ tươi bị kéo lê, quệt thành đường trải dài ngay trên biểu tượng, dẫn thẳng về phía những hành lang tối om.
"Có ai ở đây không?!" Leon cất tiếng gọi, cố điều chỉnh giọng nói để âm thanh truyền đi xa. "Có ai không?!"
...có ai... ở đây... không...
Tiếng vang dội lại từ những cột đá cẩm thạch, rồi tan biến vào tiếng mưa đập rần rật trên mái nhà.
"Có ai ở đó không?!" Claire hô lớn, bước tiến lên một bước. Giọng cô vỡ ra. "Chúng tôi cần giúp đỡ!"
...giúp đỡ... đỡ...
Những tiếng vang lịm dần. Đại sảnh thênh thang chẳng đáp lại điều gì ngoài tiếng mo-tơ chạy rì rì của một chiếc máy phát điện sắp hỏng. Claire chậm rãi lùi lại một bước, mắt cô đảo liên tục giữa những ô hốc tường đã bị chặn đứng và cánh cửa họ vừa mới chốt chặt.
Leon quan sát toàn bộ sảnh chờ rộng lớn và vắng ngắt. Sự tuyệt vọng sẽ phải chờ sau.
"Không hẳn là sự đón tiếp nồng hậu mà tôi mong đợi vào ngày đầu đi làm," anh buông một câu khô khốc, giọng nói phẳng lặng xé tan bầu không khí u uất.
Claire chớp mắt. Cô bật ra một tiếng thở dài nửa như chế nhạo, nửa như buồn cười, khẽ lắc đầu khi sự căng thẳng trên bờ vai cô dịu đi đôi chút.
"Hãy kiểm tra bàn lễ tân trước," Leon nói, bước về phía trước trước khi sự im lặng lại nuốt chửng lấy họ. Anh hất cằm về phía quầy tiếp tân chính. "Tôi sẽ xem có thể truy cập được gì trên máy tính. Cô tìm quanh xem có nhu yếu phẩm gì không."
Khi Claire gật đầu kiên quyết và vội vã tiến về phía những dãy ghế chờ, Leon bước vòng qua quầy. Một màn hình máy tính thắp sáng khoảng không gian mờ tối, trên màn hình nhấp nháy biểu tượng RPD màu đỏ.
Anh gõ vào bàn phím. Màn hình máy tính sáng lên. Anh phớt lờ bản đồ trạm tương tác và nhấp thẳng vào công cụ cấu hình camera Anh chuyển nhanh qua các luồng camera, bỏ qua các hành lang phía tây. "Anh đang ở đâu vậy, viên cảnh sát?" anh rì rầm.
Tiếng nổ đanh đách của một phát súng vang lên từ loa của máy tính.
Claire dừng việc tìm kiếm và vội vã chạy lại bệ cửa sổ đúng lúc luồng hình ảnh mờ nhạt từ Hành lang Khu Đông lóe lên ánh sáng trắng bệch từ phát súng thứ hai.
Cảnh sát Elliot Edward đang chạy giật lùi xuống hành lang, vừa chạy vừa bắn vào hai cái bóng đang bước đi xiêu quẹo.
"David! Marvin! Mọi người có ở đó không?!" Giọng Elliot rè rè qua đường truyền âm thanh. Ông tựa lưng vào một chiếc tủ đồ, giơ một cuốn sổ tay bọc da lên trước ống kính camera. "Tôi tìm thấy đường ra rồi! Nó ở trong này!"
Một bàn tay phân hủy lao vào khung hình. Elliot gào lên, giật người né tránh cú cắn. Cú xô xát làm chiếc đèn pin kim loại của ông rơi xuống sàn, lăn đi và đẩy luồng hình ảnh vào những khoảng bóng tối chập chờn.
"Gửi tiếp viện đến hành lang khu đông!" Elliot gào lên. "Khẩn trương!"
Leon đã lập tức chuyển động, bước nhanh về phía rào chắn đã bị chốt chặt ở phía đông của đại sảnh.
Claire vội vã đuổi theo anh. "Tôi lấy được một bình xịt sơ cứu và ít đạn," cô báo cáo, giơ ra một hộp carton đựng đạn 9mm đã vơi một nửa.
"Cô giữ lấy bình xịt. Tôi sẽ lấy đạn," Leon nói, nhét những viên đạn vào túi áo khoác. Anh bước qua cô, tiến đến bảng điều khiển gắn trên tường.
Cánh cửa an ninh đã bị chốt chặt, băng keo cấm vào màu vàng tươi (CẤM VÀO) được căng kéo căng qua lớp thép uốn sóng. Leon dậm mạnh lòng bàn tay vào nút điều khiển.
Tiếng mô-tơ rên rỉ khi những bánh răng thép nghiến lên trên, xé rách mảng băng keo màu vàng làm đôi với một tiếng rít ken két của kim loại ma sát vào kim loại. Nó chỉ nâng lên được vỏn vẹn sáu mươi xentimét trước khi bộ máy bắn ra tia lửa, giật bắn lên rồi chết lịm.
Leon và Claire trố mắt nhìn khoảng hở hẹp xíu đó.
"Anh đang đùa tôi đấy à," Claire cằn nhằn. Cô chỉ tay về phía khoảng trống tối om bên dưới cánh cửa sập. "Cảnh sát đi trước."
Leon nằm sấp xuống sàn. Anh nhích người chui qua khoảng hở, chiếc áo khoác bám vào lớp gạch men nhám khi anh đẩy người qua. Anh nhổm người đứng dậy, giơ khẩu Matilda cùng chiếc đèn pin lên quét qua hành lang tối om.
Dải ánh sáng từ chiếc đèn pin cắt ngang qua màn đêm u uất, soi rọi một cảnh tượng thảm sát.
Leon khựng lại, cơ hàm anh bạnh ra siết chặt. Mọi thứ còn tồi tệ hơn những gì anh nhớ. Một vũng máu bán đông lõng bõng tràn ngập khắp mặt sàn. Nó bị quệt thành những vệt kéo lê cuồng loạn trên tường, bắn tung tóe lên tận những tấm la-phông trên trần nhà.
"An toàn rồi," anh gọi ngược ra đằng sau. "Qua đây đi."
Claire nằm sấp xuống và nhích người chui qua cánh cửa thép kiên cố. Cô kéo lê cơ thể mình qua khoảng sàn đẫm máu đỏ thẫm, thứ dịch máu lạnh ngắt ngấm thẳng qua chiếc quần jeans của cô. Khi cô đẩy người qua được ngưỡng cửa và cố đứng dậy, đế ủng của cô trượt ngã trên đống bầy hầy trơn trượt.
Cô thốt lên một tiếng ngạc nhiên, hai chân sổng ra mất đà.
Bàn tay rảnh rỗi của Leon lập tức phóng ra, chộp lấy bắp tay cô và kéo cô đứng thẳng dậy trước khi cô kịp ngã giúi giụa xuống sàn gạch.
"Cẩn thận đấy," anh rì rầm.
Claire lấy lại được thăng bằng, hít vào một hơi thở đứt quãng. Cô nhìn xuống mặt sàn, rồi lại nhìn vào đôi bàn tay đẫm máu của chính mình. Cô rùng mình, dùng mặt sau cổ tay gạt đi một vệt máu đỏ tươi trên má. Cô ngước nhìn Leon. Anh cũng đang bị bao phủ bởi cùng một đống bẩn thiểu ấy, nhưng toàn bộ sự tập trung của anh đã dồn hết vào đoạn hành lang phía trước.
"Mấy thứ này không làm anh thấy tởm chút nào sao?" cô hỏi, giọng nghẹn lại vì cảm giác buồn nôn.
Leon nhìn xuống đống máu đang bao phủ đôi giày của mình, rồi nhìn thẳng vào mắt cô. Anh nuốt chửng vị đồng đắng ngắt nơi cuống họng.
"Có chứ, tởm chết đi được," Leon nói bằng giọng phẳng lặng. "Nhưng mạng sống của viên cảnh sát đó đang nằm trong tay chúng ta. Chúng ta không được phép chậm trễ."
Bàn tay Claire siết chặt lấy khẩu Browning. "Được rồi," cô kiên định nói. "Anh dẫn đường đi."
"Hít thở sâu vào," anh nói nhỏ. "Đi ngay sau lưng tôi."
Họ quay người đối mặt với khu vực phía đông. Hệ thống đèn trên trần nhà đã chết ngóm, đẩy hành lang vào một khoảng không gian ngột ngạt, nuốt chửng lấy họ ngay khoảnh khắc họ bước rời khỏi sảnh chính.
Một đường ống nước trên trần nhà bị vỡ làm ngập mặt sàn bằng vài xentimét nước lạnh ngắt, ửng hồng sắc máu. Tiếng nước rơi tõm tãm rỗng tuếch dội lại dọc theo hành lang.
Không có ánh sáng dịu nhẹ từ khu đại sảnh, thế giới của họ thu hẹp lại trong những quầng sáng hình nón nhỏ hẹp của chiếc đèn pin. Claire bước đi với những cử động cứng đờ, giật cục. Dải sáng đèn pin của cô quét loạn xạ, dập dềnh trên những mảng sơn lột tả khi cô đuổi theo từng cái bóng chuyển động.
Leon bước đi với sự dứt khoát, không chút đắn đo. Đèn pin của anh quét qua hành lang, soi rõ mép của từng khung cửa và kiểm tra từng góc khuất ở mỗi đoạn ngoặt, để dải ánh sáng khắc từng bước đi ra khỏi bóng tối.
Họ đến trước cánh cửa khép kín của phòng họp báo. Leon biết Elliot đang bị kẹt ở đoạn sâu hơn bên trong, nhưng để lại một căn phòng chưa được kiểm tra sau lưng là một sai lầm của tân binh. Anh giơ nắm đấm lên ra hiệu cho Claire dừng lại, áp sát vào khung cửa, đẩy cánh cửa gỗ mở ra rồi bước vào. Dải sáng đèn pin của anh cắt ngang qua không gian tối om bên trong, quét sạch các góc khuất chỉ trong một nhịp thở.
"An toàn. Bật đèn đi."
Claire bước vào, mò mẫm dọc theo bức tường. Cô ấn công tắc. Những bóng đèn huỳnh quang chớp nháy liên hồi, kêu vo ve trước khi chan hòa ánh sáng gắt gỏng lên không gian tàn rụi.
Một viên cảnh sát đã chết nằm gục trong góc, cổ họng bị xé rách tàn nhẫn. Claire quay mặt đi chỗ khác.
Leon bước thẳng đến chỗ cái xác. Anh tháo băng đạn dự phòng khỏi thắt lưng công vụ của người quá cố, kiểm tra đạn đồng rồi nhét vào túi.
"Xin lỗi nhé, đồng đội," anh rì rầm. Anh xoay người trên gót chân. "Ở đây không còn gì khác nữa. Đi thôi."
Trở lại hành lang, một chiếc tủ đựng hồ sơ bằng thép bị lật nghiêng, chặn mất lối đi.
"Yểm trợ hành lang nhé," Leon ra lệnh.
Cô chĩa khẩu súng ngắn về phía lối vào. Leon nắm lấy mép tủ hồ sơ, trụ vững hai chân và kéo rào chắn sang một bên với một tiếng rít ken két của kim loại miết trên sàn gạch. Những bó cơ chưa qua rèn luyện ở thắt lưng anh nóng rát lên.
Qua khỏi đống đổ nát, hành lang rẽ làm hai nhánh. Ngay bên trái, một rào chắn dã chiến bằng những chiếc bàn bị lật úp đã làm nghẽn nghẹt đường đi. Ngay trước đống đổ nát đó là nhà vệ sinh nữ. Một dòng nước chảy tràn ra từ bên dưới khung cửa.
Phớt lờ nó, Leon rẽ sang bên phải. Những bức tường ở đoạn này bị vảy đầy máu từ động mạch. Mấy cái xác mặc đồng phục nằm rải rác trên mặt sàn ngập nước.
Claire giơ vũ khí lên, nhưng Leon giơ một tay ra hiệu dừng lại. Anh nhận ra sự bất động thiếu tự nhiên trong chân tay của chúng. Lồng ngực của chúng hoàn toàn không chuyển động. Chúng đang nằm bất động, chờ đợi một tiếng động để tỉnh giấc.
"Đừng bắn. Bước qua chúng đi. Nhanh lên," anh thì thầm, rồi bước qua những cái xác.
Họ chạy đến cuối hành lang. Leon ngoặt gấp sang bên trái qua cánh cửa chống cháy, đôi mắt anh dán chặt vào căn phòng trực gác.
Từ bên trong, những tiếng gào thét và tiếng nắm đấm đập cuồng loạn vào kim loại làm rung chuyển cả khung cửa.
"Nhanh lên! Mở cửa ra!" Elliot gào lên trong tuyệt vọng.
Leon dùng vai húc mạnh vào cánh cửa gỗ, lao xông vào căn phòng làm việc chật hẹp. Một chiếc bàn đơn nằm ngay chính giữa lối đi của anh, chất cao những chồng hồ sơ và những ly cà phê bị lật úp.
Leon nhảy tót lên mặt bàn gỗ ép, nhưng đống hồ sơ vương vãi trượt nảy dưới đế giày thể thao của anh. Đầu gối anh đập mạnh vào mặt gỗ, bắn lên một trận "bão" giấy tờ tung trong không trung khi anh chật vật trườn qua phía bên kia.
Anh tiếp đất ngay trước cánh cửa cuốn kim loại uốn sóng.
"Claire! Phụ tôi nhấc nó lên!" anh gầm lên.
Claire chộp lấy mép kim loại. Cả hai cùng dốc sức nâng lên. Cánh cửa rỉ sét nghiến vào khung rên rỉ, mở ra một khoảng trống cao vừa hơn sáu mươi xentimét.
Cảnh sát Elliot Edward quăng mình qua khoảng hở, người ướt đẫm mồ hôi. Anh trườn qua được một nửa thì đà lao về phía trước bị khựng lại đột ngột.
"Chúng túm lấy tôi rồi!" Elliot gào lên, các ngón tài cào cấu xuống sàn gạch khi những bàn tay phân hủy kẹp chặt lấy cổ chân anh từ phía hành lang tối om.
Claire tóm lấy hai tay Elliot, trụ vững hai chân và dùng hết sức bình sinh kéo ngược anh ta lại.
Leon cần một góc bắn. Anh nằm vật ra sàn, trượt đầu vào trước bên dưới khoảng hở ngay sát đôi chân đang giãy giụa của Elliot. Nằm ngược người, đăm đăm nhìn vào bóng tối giữa lúc những hàm răng thối rữa đang đớp gặm về phía bắp chân Elliot, Leon rút vũ khí ra.
Anh ngắm theo đống chân tay hỗn loạn và bắn liền ba phát dồn dập. Ánh lóe từ nòng súng thắp sáng khoảng không gian chật hẹp như chớp giật. Hai viên đạn làm nát vụn xương hàm, bắn tung hàm dưới của chúng thành từng mảnh. Phát súng thứ ba chệch hướng, ghim thẳng vào sàn gạch.
Mảnh xương vỡ và máu đen ngòm mưa xuống mặt Leon. Động năng mạnh mẽ hất ngược đầu lũ quái vật ra sau. Cú tóm của chúng vào chân Elliot nới lỏng.
"Kéo anh ấy vào!" Leon gào lên, dùng hai bả vai đẩy người trườn ngược ra sau.
Claire dốc một cú kéo sinh tử, lôi xềnh xệch Elliot vào trong hành lang. Cánh cửa kim loại sập mạnh xuống sau lưng họ, những cái xác mất hàm đập người vào phía bên kia.
Elliot bò lê áp sát vào tường. Anh ta ôm lấy bộ đồng phục bị xé rách, thở hổn hển lấy khóc. Dù ướt đẫm máu, nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
"Cậu... cậu không phải Marvin," Elliot thều thào. "David? Không... cảm ơn nhé, nhưng hai người rốt cuộc là ai vậy?"
Leon quệt một vệt máu đen trên hàm. Anh mở miệng định nói, nhưng sững lại. Anh nghiêng đầu về phía cánh cửa gỗ họ vừa xông qua.
Bên dưới tiếng đập thình thịch vào cửa sập, anh đã nghe thấy nó. Tiếng đế ủng kéo lê sột soạt trên sàn gạch ướt nhẹp.
"Lùi lại," Leon rì rầm, "Cả hai người, lùi vào góc trái phía sau ngay! Áp sát vào cửa sập."
Claire không chút nghi ngờ. Cô xóc Elliot dậy, kéo anh vào góc phòng.
Leon bước lùi lại.
Cánh cửa gỗ rên rỉ, bị đẩy mở ra bởi một bàn tay đẫm máu. Một tên nhiễm bệnh đơn độc lảo đảo bước vào căn phòng chật chội. Bị thu hút bởi tiếng đập vào cửa sập, nó phớt lờ việc phải lách qua khoảng trống hẹp mà lao đầu một cách mù quáng qua chiếc bàn ở chính giữa.
Trận bão giấy tờ rải rác đã phản phản lại nó. Khi con quái vật trườn thân mình qua mặt bàn gỗ ép, bàn tay nó trượt gã trên đống hồ sơ bóng lộn. Nó chúi người về phía trước, mất thăng bằng, và đập trực diện mặt xuống mặt bàn.
Trước khi con quái vật kịp chống tay đứng dậy, Leon giơ ủng lên và nện thẳng gót giày vào sau cổ nó.
Xương cổ gãy đôi làm rắc một tiếng trên cạnh bàn cứng ngắc. Con quái vật buông buông toàn thân, trượt khỏi đống giấy tờ rồi rơi xuống sàn với một tiếng bịch nhầy nhụa.
Phía sau anh, Claire trút ra một hơi thở dài run rẩy. Elliot trố mắt nhìn cái xác chết trên sàn, thào thào một câu không thành tiếng: "Cái quái gì thế này..."
"Di chuyển trước khi có thêm lũ khác tìm thấy chúng ta," Leon nói nhỏ. Anh bước qua cái xác con quái vật và tiến lại gần cánh cửa.
Anh đẩy cửa ra, dải ánh sáng đèn pin của anh cắt ngang trở lại đoạn hành lang ngập nước, rồi anh đứng khựng lại như trời trồng.
Mặt nước ngập đến cổ chân bắt đầu xao động. Nửa tá cái xác mặc đồng phục mà họ đã cẩn thận bước qua lúc nãy giờ không còn nằm bất động nữa. Nước chảy tòng tọc từ bộ quần áo tàn rụi khi chúng gượng dậy, đôi mắt đờ đẫn ròng rọc chậm rãi quay về phía phòng trực gác.
Con đường quay trở lại đại sảnh đã bị chặn đứng . Một bức tường thịt thối đã chia rẽ họ với khu sảnh chờ.
Mắt Leon đảo nhanh về phía Văn phòng khu đông. Cánh cửa đôi được quấn chặt bằng một sợi dây xích kim loại và ổ khóa, nhưng ba ô cửa sổ quan sát lớn lại kéo dài dọc theo bức tường ngay bên cạnh.
"Đi theo tôi!" Leon gầm lên.
Anh lao ra khỏi phòng trực gác, thu hẹp khoảng cách tới mảng kính đúng lúc con zombie dẫn đầu lao tới. Leon bước chệch khỏi đường thẳng lao của nó, túm lấy đằng sau bộ đồng phục ướt đẫm của con quái vật, rồi tận dụng chính động năng lao tới của nó để xoay người. Bằng một cú quăng tàn bạo, anh ném cái xác cắm đầu vào ô cửa sổ chính giữa.
Tấm kính vỡ vụn vào bên trong với một tiếng nổ giòn giã.
Con zombie nhào lộn qua khung cửa lởm chởm mảnh vỡ, kéo phăng cả dàn rèm sáo kim loại rồi đâm sầm vào một hàng cây cảnh. Nó giãy giụa một cách mù quáng trên sàn nhựa linoleum, vướng vào đống dây nhựa vây quanh.
"Vào trong! Nhanh, nhanh!" Leon gào lên, đẩy Elliot và Claire về phía ô cửa trống.
Claire nhảy tót qua bệ cửa, phớt lờ tiếng kính vỡ nát dưới đế ủng, rồi kéo Elliot qua. Leon quăng mình qua khung cửa lởm chởm chỉ một phần nhỏ của giây sau đó, đế giày anh chạm sàn đúng lúc phần còn lại của đám thây ma ùa đến ô cửa sổ.
"Đẩy giúp tôi một tay!" Elliot gào lên.
Viên cảnh sát tì mạnh vai vào một chiếc ghế sofa bằng da chắc chắn. Leon dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể bên cạnh anh ta , đẩy khối nội thất thẳng vào ô cửa sổ vỡ. Những bàn tay phân hủy lập tức thò qua các khoảng hở, cào cấu cuồng loạn trên đệm da.
Leon xoay người đánh giá toàn bộ văn phòng dạng không gian mở.
Bên trái họ, một con zombie mặc đồ cảnh sát lảo đảo bước ra từ giữa các dãy bàn làm việc, một tiếng rít gừ gừ vang lên trong cổ họng nó.
Leon giơ khẩu Matilda lên và xả liền năm phát dồn dập. Ba viên đạn đầu tiên ghim thẳng vào ngực con quái vật, làm nó chao đảo lùi lại. Tên cảnh sát đã chết vẫn tiếp tục lao tới. Leon điều chỉnh cực nhỏ nòng súng, bắn trọn hai viên cuối cùng thẳng vào hộp sọ của nó. Nó đổ gục xuống tấm thảm.
Cần khóa nòng bật ngược ra sau. Đã hết đạn.
Trong khi Claire và Elliot cuống cuồng gia cố căn phòng, Leon ấn nhả băng đạn đã hết, hứng lấy nó trong lòng bàn tay. Thò tay vào trong áo khoác, anh rút ra những viên đạn 9mm nằm rời rạc.
Ánh mắt vẫn dán chặt vào những ô cửa sổ đã rào chắn, anh dùng ngón tay cái nạp đạn nhanh chóng vào băng. Anh tống mạnh băng đạn đã đầy vào thân súng rồi kéo cần khóa nòng với một tiếng rắc đanh gọn.
Căn phòng bùng nổ trong những chuyển động hỗn loạn.
Claire quét qua các bàn làm việc ở chính giữa, xé tung các ngăn kéo. Cô chộp lấy một quả lựu đạn mù hình trụ màu xanh, một hộp đạn và ít thảo dược xanh, nhét vội vào túi.
Ở phía bên kia căn phòng, Elliot vơ lấy một đống tấm gỗ. Ông dập mạnh tấm gỗ qua ô cửa sổ bên ngoài bị nứt, khóa chặt con zombie đang đập cửa ở bên ngoài.
"Tôi có ít thuốc súng ở đây!" Elliot gọi lớn, vơ lấy một hộp thiếc màu vàng trên tủ hồ sơ. Anh ta nhìn Leon. "Khoan đã, làm sao hai người vào được khu đông này thế? Cánh cửa an ninh từ đại sảnh đã mất điện rồi mà."
"Chúng tôi nâng nó lên vừa đủ để chui qua thôi," Leon nói.
"Mấy người chui qua cái đống đó sao?" Elliot lắc đầu, mắt đảo quanh căn phòng trước khi dán chặt vào một chiếc bàn gần cửa lối ra phía tây. "Này! Nhặt cái cầu chì đó đi! Nó dùng cho hệ thống cửa sập chính đấy. Cắm cái đó vào hộp âm tường, chúng ta có thể mở toang cánh cổng ra!"
"Rõ," Leon chộp lấy chiếc cầu chì trên bàn, nhét vào túi.
Anh cúi người bước vào văn phòng nhỏ phía trong được ngăn cách ở đằng sau. Quét qua bàn của cấp trên, các ngón tay anh siết chặt lấy chiếc Tay quay Van bằng kim loại đúc chắc chắn và một hộp thiếc thuốc súng khác.
"Chúng ta hết thời gian rồi!" Claire gào lên. Chiếc ghế sofa đang biến dạng dưới sức nặng khủng khiếp của đám thây ma.
Leon lao ra khỏi văn phòng bên trong và chạy nước rút về phía lối ra phía tây. Một chiếc ghế gỗ chắc chắn đang được chêm chặt dưới tay cầm cửa. Leon giơ ủng lên và đạp mạnh vào chiếc ghế. Nó văng ra khỏi tay cầm bằng đồng, văng lăn lóc trên sàn gạch.
Anh gạt chốt khóa an toàn rồi lao vội trở lại đoạn hành lang ngập nước.
"Chui qua! Mau!" Leon ra lệnh, quay người lại yểm trợ sườn cho họ. "Elliot, ngay khi tôi cắm cái cầu chì này vào, điện sẽ khởi động lại. Khoảnh khắc tôi vừa vượt qua khoảng trống, hãy nhấn bảng điều khiển bên phía anh để sập nó xuống ngay."
Elliot nằm vật xuống sàn gạch trơn trượt và cuống cuồng chui qua khoảng hở. Claire chộp lấy tay Leon, mắt cô mở to khi nhìn bức tường thịt thối đang dồn đến.
"Tôi sẽ không bỏ anh lại bên này đâu!" cô hét lên.
"Tôi sẽ theo ngay sau cô thôi," Leon nói, giọng anh vô cùng bình thản. "Đi đi."
Cô nằm sấp xuống và nhích người chui qua cánh cửa thép. Ngay khoảnh khắc đế ủng của cô vừa qua khỏi ngưỡng cửa, Leon tống mạnh chiếc cầu chì vào hộp điện mở âm tường. Bụi tia lửa bắn tung tóe xuống sàn gạch ướt, và đèn chỉ báo màu xanh bừng sáng.
Bộ mô-tơ rỉ sét rên rỉ. Cánh cổng thép rung lên rồi bắt đầu nâng lên chậm chạp đến phát điên.
Con zombie dẫn đầu lao tới, hàm răng của nó chực đớp vào cổ họng anh.
Leon nổ súng. Viên đạn 9mm bắn nát bánh chè của con quái vật, làm nó ngã chỏng gọng sang một bên giữa hành lang ngập nước.
Thêm hai tên nhiễm bệnh nữa dồn về phía trước, những bàn tay thối rữa của chúng quơ quào về phía chiếc áo khoác của anh. Leon tì một tay vào tường, đẩy đống thân thể hỗn loạn sang một bên vừa đủ để lách qua; chiếc áo khoác của anh bị mắc và xé rách bởi một móng tay thối rữa khi anh dốc sức chen qua.
Khoảnh khắc chân anh vừa chạm vào sàn gạch ngập nước, một tên nhiễm bệnh khác lảo đảo bước ra từ bóng tối. Một bên tay của nó đã bị giật đứt, để lại một mỏm thịt rách rưới.
Nó quơ quào chiếc tay còn lại một cách mù quáng.
Leon lách người né cú quơ, chộp lấy cổ tay nó và tận dụng chính động năng lao tới của nó để ngáng chân. Anh quăng cái xác nặng trịch đập mạnh xuống sàn gạch ngập nước.
Anh không cho nó thời gian để hồi phục. Anh nện gót giày thẳng vào giữa tấm lưng thối rữa của nó, nghiền nát những đốt sống đã mục nát. Con zombie gục hẳn xuống, kéo lê thân mình về phía trước trong những co giật chậm chạp, gãy đổ.
Leon bắn hai phát từ ngang hông, bắn nát hàm một kẻ rớt lại phía sau và tranh thủ cho mình một phần nhỏ của giây.
"Leon!" Claire gào lên.
Cánh cửa sập đã rên rỉ nâng lên được khoảng một mét. Anh quăng toàn bộ trọng lượng cơ thể về phía sau, nằm vật xuống sàn gạch và chật vật dùng hai bả vai trượt dưới những răng thép đang hạ xuống.
Khoảnh khắc đôi giày của anh vừa qua khỏi khoảng trống, Elliot dậm mạnh lòng bàn tay vào bảng điều khiển ở Đại sảnh. Bộ mô-tơ đảo chiều với một tiếng rít tàn bạo. Cánh cửa sập hạ xuống, đập mạnh vào sàn gạch với một tiếng đùng chấn động.
Những bàn tay thối rữa đập vô ích vào lớp kim loại từ phía bên kia.
Leon nằm xoài trên mặt đá cẩm thạch nguyên sơ của Đại sảnh, lồng ngực nóng rát. Thắt lưng và đầu gối anh lan tỏa một cơn đau nhói cuồn cuộn.
"Cậu có chán sống không đấy?" một giọng nói khàn đục, đầy uy quyền và gượng gạo cất lên.
Leon ngửa đầu ra sau. Đứng ngay trên bảng điều khiển, một tay ôm lấy vết thương đang chảy máu ở mạn sườn, là Trung úy Marvin Branagh.
Leon nén luồng adrenaline xuống. Anh xoay người đứng dậy, phớt lờ sự ẩm ướt của quần áo cùng cơn đau nhói trong các bó cơ, rồi phủi những mảnh kính vỡ trên vai.
Anh đứng thẳng lưng, chắp gót chân lại và thực hiện một động tác chào chuẩn quân đội, gãy gọn.
"Trung úy Branagh," Leon nói. "Leon Kennedy sẵn sàng làm nhiệm vụ."