Ngồi chán chê trên chiếc ghế sofa da thật đến mức mỏi nhừ cả sống lưng, Vũ Thái đột nhiên vỗ đùi đứng phắt dậy, cất giọng ra lệnh cho con robot dọn dẹp gần nhất:
= Mày! Lại đây. Lấy bộ tông đơ quang học ra đây, cạo cho tao một kiểu buzz cut thật bén, thật gọn gàng vào. Vào trại mỏ ngầm gì thì cũng phải là một thằng tù nhân đẹp trai nhất, không thể để mất phong độ được.
Con robot hình cầu ngay lập tức chuyển động, từ khoang chứa bên hông trượt ra một đầu cắt la-de sắc lẹm. Chỉ trong tích tắc, từng lọn tóc dài của cậu thiếu gia thượng lưu rơi lã chã xuống thảm. Khi cỗ máy cạo sạch trơn, để lộ phần da đầu nhẵn thụi với đường cắt sắc sảo ôm sát khuôn mặt gầy gò, Vũ Thái đưa tay lên xoa xoa lớp da đầu trọc lốc vừa hoàn thành. Cảm giác lạnh ngắt từ không khí cạ trực tiếp vào da đầu khiến cậu khẽ rùng mình, và một nỗi sợ hãi bất chợt dâng lên bóp nghẹt lồng ngực.
Một quan sát viên từng lăn lộn qua bao hiểm nguy của thế giới cũ, kẻ lẽ ra phải giữ cái đầu lạnh trước mọi cục diện, lúc này lại đang run rẩy vì hoảng loạn. Có lẽ sự bình tĩnh giả tạo ấy đã vỡ vụn trước một môi trường tương lai quá đỗi xa lạ, nơi con người chỉ là con số trong hệ thống vận hành lạnh lùng của liên hành tinh.
Bố mẹ cậu lúc này vẫn đang ở bệnh viện. Bình thường, họ là những con người bận rộn đến mức vô tâm, chẳng bao giờ quản lý chuyện ăn chơi lêu lổng của con cái, chỉ vứt tiền ra để mua lấy sự yên tĩnh. Trước đây, nguyên chủ cũng không ít lần quậy phá đến mức dính vào cái án nô lệ mỏ ngầm này, nhưng lần nào cũng được gia đình dùng tiền bạc và quyền lực mua chuộc, giải quyết êm đẹp trong chớp mắt. Thế nhưng, lần này thì khác hoàn toàn. Cú sốc từ sòng bài đã khiến ông bố đột quỵ ngay tại chỗ, nằm bất động với lồng ngực gắn đầy máy trợ thở. Chắc chắn lần này không còn ai đứng ra bảo lãnh hay lót tay để cứu vớt cậu nữa rồi.
Còn Tuấn Anh? Thằng bạn thân chắc chắn sẽ không thoát khỏi vạ lây vì cái ván cược ngu ngốc lúc nãy, dù cho lịch sử phạm tội của nó trước đây chủ yếu chỉ là đua xe bay trái phép, cùng lắm là vào đồn cảnh sát nằm chơi xơi nước hai ngày rồi lại nhởn nhơ bước ra.
Nghĩ đến tương lai mù mịt sắp tới, mồ hôi hột túa ra đầm đìa trên trán Vũ Thái, chảy dài xuống gò má. Cậu cúi xuống, ánh mắt phức tạp dán chặt vào cái vòng chân điện tử đang nhấp nháy thứ ánh sáng đỏ rực chói mắt. Bản năng muốn vùng chạy, muốn xé toạc cái gông xiềng công nghệ này trỗi dậy mãnh liệt, nhưng đôi chân cậu lại chôn chặt xuống sàn nhà, không dám nhích đi nửa bước.
= Thôi... Dù sao thì đây cũng là luật pháp của chính phủ, họ chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ hại chết dân chúng của mình đâu.
Vũ Thái tự lẩm bẩm với bản thân, cố gắng bấu víu vào một niềm tin mỏng manh và ngây thơ đến tội nghiệp giữa lòng đô thị tương lai tàn nhẫn.