Dù tự nhủ phải tin tưởng vào trật tự của nhà nước, nhưng dòng máu ngông cuồng và bản tính bất trị của một thiếu gia ăn chơi rốt cuộc vẫn chiến thắng. Vũ Thái nghiến răng, quyết định không khoanh tay chờ chết. Cậu lao vào phòng kỹ thuật dưới tầng hầm, tìm thấy bộ kìm cắt tia plasma dùng để sửa chữa mạch điện gia dụng. Bằng một nhát cắt dứt khoát lóe lên thứ ánh sáng xanh chói lóa, cái vòng chân điện tử phát ra tiếng kêu tít tít réo rắt rồi rơi phịch xuống sàn, đứt tung lớp vỏ bọc định vị.
Không một chút chần chừ, cậu nhảy phắt lên chiếc xe bay thể thao đời mới vừa bị thu hồi trong garage, nhấn ga phóng vút lên bầu trời đêm.
Chưa định hình được sẽ trốn đi đâu, Vũ Thái đánh tay lái thẳng hướng dinh thự của Tuấn Anh. Vừa đỗ xe sát ban công phòng khách nhà bạn thân, cậu thấy Tuấn Anh đang lúi húi dọn đồ liền gọi giật giọng qua cửa kính. Nghe tiếng gáy quen thuộc, Tuấn Anh chẳng hỏi lấy một câu, cười hô hố nhảy tót lên ghế phụ, hai đứa hét lên đầy phấn khích như những kẻ vừa trốn khỏi lồng sắt. Dọc đường, chúng tạt qua một trạm tự động vác theo một két bia lạnh ngắt cùng dãi lạc rang giòn rụm, rồi phóng vút lên tận tầng thượng của tòa cao ốc chọc trời thuộc quyền sở hữu của gia đình Tuấn Anh.
Gió lạnh từ tầng khí quyển thổi thốc vào mặt, thổi bay lớp mồ hôi dính nháp. Hai đứa ngồi bệt xuống lớp sàn kính trong suốt nhìn xuống vực sâu ánh đèn rực rỡ bên dưới, bật nắp bia đánh cộp rồi tung hạt lạc rang lên miệng nhai giòn rụm.
= Đã cái nết thật đấy! Uống đi mày, mai đi mỏ ngầm gì tính sau!
Vũ Thái ngửa cổ hớp một ngụm bia mát lạnh, vừa định cất tiếng khen cơn gió đêm lồng lộng thổi qua đầu trọc lốc thì chợt khựng lại.
Bên cạnh, Tuấn Anh bỗng dưng giật nảy mình như phải vôi. Thân hình gã co quắp lại, hai chân khụy xuống đất rồi co quắp lên tận ngực, miệng há hốc nhưng chỉ phát ra những tiếng rên rỉ ú ớ, lưỡi cứng đờ không thốt nổi một từ có nghĩa. Dưới lớp ống quần, chiếc vòng chân điện tử đang chớp nháy thứ ánh sáng đỏ rực với tần suất chóng mặt, phóng ra những luồng điện cao thế tê liệt thần kinh.
Vũ Thái hoảng hồn đánh rơi cả lon bia xuống sàn, trừng mắt gào lên:
= Mày cũng đeo cái vòng đó á? Đùa tao đấy à? Chơi kiểu gì thế này? Mày muốn làm bữa cơm cuối đời trước khi lên đoạn đầu đài chắc?
Tuấn Anh mặt cắt không còn giọt máu, vừa run lẩy bẩy vừa mếu máo đáp:
= Thì... thì mày có nhắc tao đâu! Mấy thằng thu hồi nợ nó kẹp vào chân tao từ lúc ở sòng bài rồi!
Vừa nói, gã vừa nhăn mặt dùng hết sức bình sinh túm lấy chiếc vòng định xé toạc ra khỏi cổ chân. Vũ Thái thấy vậy liền vội vàng can ngăn:
= Vô ích thôi! Lõi thép gia cường từ tính đấy, có mười thằng như mày sức trâu đến mấy cũng đừng hòng kéo đứt. Tóm lại là xong phim, chuẩn bị tinh thần ăn chuối cả nải đi là vừa.
Đúng lúc tiếng thở dốc đầy bất lực của hai đứa vừa cất lên thì từ trên đỉnh vòm trời đêm, một loạt âm thanh rít gió nặng nề vang vọng. Đội hình bốn chiếc xe bay công quyền màu đen tuyền từ từ hạ cánh xuống bãi đáp rộng lớn của sân thượng, quạt gió thổi bạt cả lon bia và lạc rang bay tứ tung.
Cánh cửa xe bật mở cái rụp, một tiểu đội gồm mười lăm tên lính vệ binh bọc giáp kín mít, tay lăm lăm súng trường năng lượng, chạy rầm rầm đến bao vây kín mít tứ phía.
Vũ Thái và Tuấn Anh nhìn nhau, hiểu rằng mọi sự chống cự lúc này chỉ tổ chuốc lấy một trận sốt điện tê liệt toàn thân, đành giơ hai tay lên đầu, ngoan ngoãn cúi đầu để đám lính lao vào áp giải lên xe.