🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.8

~5 phút đọc · 810 từ · · ⚠️ Báo cáo

Màn hình liên lạc ảo vụt tắt ngúm kèm theo tiếng tút dài ngắt quãng; Tuấn Anh từ đầu dây bên kia giờ phút này đã hoàn toàn bị hệ thống an ninh liên hành tinh khóa chặt sóng, cắt đứt mọi đường lui. Vũ Thái buông thõng thiết bị xuống bàn, bật cười khúc khích một mình, tiếng cười khô khốc vang vọng giữa căn phòng khách lạnh ngắt:

= Anh em là hoạn nạn khó khăn có nhau chứ lỵ. Tao có vé đi mỏ ngầm, đời nào để thằng em chịu cảnh cô độc ở nhà hưởng thụ một mình. Mày chạy trời không khỏi nắng đâu, Tuấn Anh.

Đúng lúc ấy, mười lăm phút nghỉ ngơi đã điểm. Đại úy La Huy Anh từ từ đứng phắt dậy khỏi chiếc ghế bọc da, lớp giáp chiến thuật va vào nhau phát ra tiếng động cơ cơ khí rít nhẹ. Hắn không nói một lời thừa thãi, giơ tay làm một động tác chào điều lệnh sắc lạnh theo đúng tác phong quân ngũ, rồi quay người sải bước rời khỏi căn biệt thự thông minh. Cánh cửa tự động đóng sập lại, nuốt trọn bóng lưng cứng nhắc của vị sĩ quan chấp pháp.

Căn biệt thự một lần nữa chìm vào tĩnh mịch. Vũ Thái quệt tay lên trán, lê bước rệu rã trở về ghế sofa, bắt đầu cắn móng tay trầm ngâm tính toán đường đi nước bước.

= Nếu có một công trạng đặc biệt nào đó cống hiến cho chính phủ liên hành tinh, có lẽ mình sẽ được xóa án phạt mỏ ngầm và chuyển sang diện đặc cách khác...

Cậu lẩm bẩm, bộ não của một quan sát viên cũ bắt đầu xoay chuyển tìm kiếm kẽ hở luật pháp. Nhưng rồi cậu nhanh chóng tự chê mình ảo tưởng. Cái mác thiếu gia phá gia chi tử của nguyên chủ đã nổi danh khắp cái đô thị thượng tầng này từ lâu, đi đến đâu người ta cũng chỉ nhớ đến những bãi chiến trường sòng bài và những con xe bay nát bét. Làm sao cậu có thể một sớm một chiều biến thành một chuyên gia cứu quốc hay nhà phát minh lỗi lạc được? Hơn nữa, cậu mới chân ướt chân ráo xuyên không đến thế giới cách đây mười vạn năm này, cái nghề quan sát viên thu thập tin tức mật báo ở thế giới cũ cũng chẳng còn giá trị gì ở đây khi trong tay không có lấy một mối quan hệ hay nguồn tin ngầm nào khả dĩ.

Thôi đành chịu. Hết cách cứu vãn, cậu quyết định buông xuôi, tận hưởng nốt một ngày tự do cuối cùng trước khi chính thức nhập ngũ vào lò luyện ngục.

Vũ Thái quơ lấy chiếc máy tính bảng đa chiều, vung tay lướt vội vài thao tác tìm kiếm thông tin về nơi mình sắp bị tống đi. Chỉ vỏn vẹn ba phút tra cứu trên cổng thông tin công cộng của Bộ Tư lệnh, toàn bộ bức tranh chân thực về vành đai Alpha hiện nguyên hình trước mặt, khiến máu trong người cậu đông cứng lại.

Nơi cậu sắp tới không phải là một công trường lộ thiên hiện đại, mà là một vành đai khoáng sản địa ngầm siêu sâu, nơi áp suất bức xạ cao đến mức cơ thể con người không thể trực tiếp sinh tồn mà không có lớp bảo hộ tối tân. Tài liệu hướng dẫn ghi rõ quy trình sinh hoạt khắc nghiệt: toàn bộ thợ mỏ khi bước chân xuống hang động phải mặc tã giấy y tế chuyên dụng, tròng lên mình lớp bộ giáp cao su dày đặc chống axit, và bị khóa chặt toàn bộ khóa kéo bên ngoài từ trung tâm kiểm soát để tránh rò rỉ khí độc. Suốt ba ngày liền dưới lòng đất sâu thẳm, họ không được phép cởi đồ, chỉ duy trì sự sống bằng cách ngậm ống hút dinh dưỡng lỏng, thở qua mặt nạ oxy cố định, và giải quyết mọi nhu cầu sinh lý trực tiếp ngay trong lớp tã giấy ẩm ướt, hôi hám bám chặt vào da thịt.

Cảnh tượng tượng tượng ra thôi cũng đủ khiến Vũ Thái rợn tóc gáy, sống lưng lạnh toát. Ý nghĩ phải ngậm ống hút oxy, đeo mặt nạ suốt bảy mươi hai tiếng đồng hồ trong bộ đồ cao su kín mít, và tè dầm dề trong tã giữa hầm mỏ tối tăm làm cậu buồn nôn đến cùng cực.

Cậu ôm đầu ngả người ra sau ghế, thở dài sườn sượt trong bất lực.

= Đúng là cái nghiệp chướng do thằng nguyên chủ để lại... Lỡ đâm lao thì phải theo lao chứ biết làm sao bây giờ.

💬 Bình luận (0)