🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.88

~6 phút đọc · 1186 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ánh đèn màn hình hắt lên khuôn mặt Ma Hùng một vệt xanh ngắt, lạnh lẽo. Trong bốn đứa, hắn là kẻ có cái đầu lạnh và đôi tay linh hoạt nhất với những dòng lệnh nhị phân. Tiếng lách cách từ bàn phím cơ vang lên đều đặn, khô khốc giữa đêm giao thừa tẻ ngắt. Không một lời thừa thãi, Ma Hùng bẻ khóa bức tường lửa lớp thứ bảy của phân khu quản sinh bằng một đoạn script tự viết vội từ hai năm trước, lách qua khe hở bảo mật nhỏ như lỗ kim để luồn sâu vào kho lưu trữ tối mật của học viện.

Những tệp tin hiện lên: danh sách đen, hồ sơ thí nghiệm sống, và bản án trá hình mang tên "Tiến trình tái cấu trúc".

Được ba giây.

Đúng ba giây ngắn ngủi ấy, tiếng còi hú báo động ngầm không phát ra âm thanh cất lên chói gắt trong tai nghe của Ma Hùng. Màn hình máy tính đột ngột chuyển sang màu đỏ máu, các dòng code tự động xóa sạch, rồi một dòng chữ lạnh ngắt hiện lên: "TRUY CẬP TRÁI PHÉP. ĐÃ XÁC ĐỊNH TỌA ĐỘ."

= Mẹ kiếp! — Ma Hùng nghiến răng, giật phăng cáp mạng.

Nhưng đã muộn. Cánh cửa sắt của căn phòng ký túc xá không khóa mà bị đạp văng vào trong bởi một lực đạo khủng khiếp. Bốn viên sĩ quan đặc nhiệm mặc thường phục, mặt đeo mặt nạ chống độc đen ngòm, không nói một lời, lao vào như những bóng ma. Cú quật ngã đầu tiên giáng xuống bả vai Vũ Thái, ép cậu dập mặt xuống sàn nhà lạnh ngắt. Tuấn Anh chưa kịp định thần đã bị bẻ quặt tay ra sau, khóa chặt. Vũ Thanh cố với lấy chiếc điện thoại trên bàn liền bị một chiếc giày combat dẫm nát bàn tay xuống tấm thảm. Ma Hùng bị tóm cổ áo xốc bổng lên, chiếc máy tính còn đang hiển thị dở dang bị ném thẳng xuống đất vỡ vụn thành từng mảnh nhựa và vi mạch.

Họ không bị đưa đi hỏi cung. Họ bị lôi đi như những xác chết.

Người ta ngoài kia đang đón giao thừa. Tiếng pháo hoa rực rỡ vẽ những đường cong lộng lẫy trên bầu trời đêm tự do, tiếng cười nói rôm rả từ các khu gia binh vọng lại qua bức tường thép gai. Còn ở thế giới bên trong, bốn cỗ thể xác bị còng chặt tay sau lưng bằng những chiếc còng số 8 bằng thép tôi lạnh ngắt, bị tống thẳng vào phòng kỷ luật đặc biệt — căn phòng không cửa sổ, không một mẩu đệm trên chiếc giường sắt hàn chết vào sàn bê tông, bốn phía đặc quánh mùi ẩm mốc, mồ hôi và sự bất lực.

Không một bóng đèn. Bóng tối đặc đặc nuốt chửng không gian.

= Đm... — Vũ Thanh rít lên qua kẽ răng, cựa quậy tấm lưng áp vào bức tường đá lạnh buốt — Cái thứ công nghệ bẫy IP kiểu gì mà chưa đầy ba giây đã tóm gọn chúng ta thế này? Lũ quản sinh này lắp AI giám sát thần kinh à?

= Không phải AI. — Giọng Ma Hùng vang lên từ góc tối bên cạnh, khàn đặc và đầy cay đắng — Là bẫy tĩnh. Chúng cố tình mở một lỗ hổng ở phân khu cũ để nhử cám. Tao đã lọt vào họng súng của chúng từ giây đầu tiên bấm phím.

Tuấn Anh nằm co ro trên chiếc giường sắt không đệm, những thanh sắt lạnh ngấn đâm thấu qua lớp áo mỏng vào xương sống. Cậu cười nhạt, tiếng cười khô khốc bật ra giữa căn phòng tối om:

= Hay thật. Người ta giao thừa nâng ly chúc tụng, còn bốn thằng thiếu úy chúng ta lại được mời vào cái khách sạn năm sao này ăn Tết. Sớm muộn gì tao cũng cạo sạch đầu cái lão hiệu trưởng già khọm ấy.

Không ai đáp lời. Bóng tối bủa vây, kéo theo cái lạnh cắt da cắt thịt ngấm dần vào từng thớ thịt. Họ cứ thế bị bỏ mặc trong sự cô lập hoàn toàn, bị tước đoạt cả khái niệm thời gian. Tiếng pháo hoa bên ngoài lụi dần, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch vô tận của cõi chết.

Không biết đã qua bao nhiêu tiếng đồng hồ, hay có lẽ chỉ là chớp mắt, cánh cửa sắt đột ngột "két" một tiếng mở toang.

Ánh sáng trắng lóa từ hành lang hắt thẳng vào trong khiến cả bốn nheo mắt đau buốt. Trung tướng Nguyễn Đình Uyên đứng ở ngưỡng cửa, bộ đại lễ phong sương khoác hững hờ trên vai, gương mặt giăng một tầng sương giá độc địa. Phía sau ông, hai viên quản sinh cầm dùi cui điện đứng nghiêm chờ lệnh.

= Giỏi lắm! — Giọng Hiệu trưởng Uyên vang lên, đanh thép, khô khốc và sắc lẹm như dao cạo — Giao thừa không lo tu dưỡng tư tưởng, lại bày đặt học đòi làm hacker đột nhập hệ thống tối mật của học viện! Các cậu tưởng cái bộ hàm thiếu úy mới đeo trên vai đủ để các cậu muốn xé rách luật lệ thế nào cũng được chắc?

Ông bước chậm rãi vào phòng, ánh mắt sắc như chim ưng lướt qua bốn thân hình đang bị còng tay cứng ngắc trên những chiếc giường sắt hoen gỉ. Dừng lại trước mặt Vũ Thái — kẻ đang ngẩng cằm lên nhìn ông với đôi mắt vằn lên những tia máu — vị trung tướng hằn học hất hàm:

= Muốn biết bí mật về Mã Văn Thái à? Muốn biết cái kén nhộng ở bệnh viện dùng để làm gì à? Các cậu khôn lắm, nhưng chưa đủ tuổi để chơi trò mèo vờn chuột với cái bộ máy này đâu! Một phút nữa mà tao còn thấy mấy cái mặt bất kham này ở đây, tao tống thẳng tụi mày xuống khu cách ly sinh học vĩnh viễn!

Hiệu trưởng Uyên hất mặt ra lệnh cho thuộc cấp:

= Cởi còng! Thả chúng ra! Cho về phòng suy ngẫm lại xem cái Tết năm nay có đáng nhớ hay không!

Không nói thêm nửa lời, vị thủ trưởng quay lưng bước đi, bóng lưng cao gầy khuất dần sau tiếng giày bốt đinh nện xuống sàn đá vang lên khô khốc.

Còng số 8 được mở. Bốn gã lồm cồm bò dậy khỏi chiếc giường sắt lạnh ngắt, khớp xương kêu răng rắc vì tê cứng. Chẳng ai nhìn ai, chẳng ai thốt lên một lời oán thán nào nữa. Họ lầm lũi lê từng bước chân nặng nhọc trở về căn phòng ký túc xá xơ xác, nơi chiếc máy tính vỡ nát vẫn nằm im lìm trên sàn nhà như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tham vọng xé rách màn đêm của những kẻ ôm mộng lật đổ.

💬 Bình luận (0)