🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.86

~5 phút đọc · 957 từ · · ⚠️ Báo cáo

= Dưới ánh đèn vàng vọt hắt qua khung cửa sổ ký túc xá, bốn gã thiếu úy mới toanh xé toạc lớp niêm phong bảo mật của bốn phong bì trắng. Không có tài liệu tác chiến hay hồ sơ chuyên án nghẹt thở nào rơi ra cả. Thay vào đó, mỗi chiếc phong bì chỉ chứa một chiếc thẻ từ định danh bằng nhựa cứng và một dãy mã số truy cập hệ thống nội bộ dài dằng dặc.

= Cái quái gì thế này? Thẻ tiền thưởng Tết à? — Ma Hùng lật qua lật lại tấm thẻ nhựa trong tay, nhíu mày khó hiểu.

Vũ Thái không nói một lời. Cậu nhanh chóng bật chiếc máy tính cá nhân đặt trên bàn, cắm thẳng thẻ từ vào khe đọc, rồi thành thạo nhập dãy mã số bí mật được in chìm trên mặt giấy vào dòng lệnh truy cập hạ tầng mạng trung tâm của học viện.

Màn hình máy tính lóe lên ánh sáng xanh.

Đoạn mã giải mã chạy rào rào qua khung cửa sổ terminal trước khi nhường chỗ cho một luồng phát sóng trực tiếp từ camera an ninh có độ bảo mật cao nhất.

Hình ảnh hiện lên rõ nét đến rợn người. Đó là một không gian trắng toát, vô trùng của khoa hồi sức tích cực đặc biệt — một hình nộm sinh học giả lập được dựng lên hoàn hảo tại bệnh viện trung tâm để đánh lừa thị giác. Trong đoạn phim, một kén nhộng kính trong suốt khổng lồ đang sừng sững ngự trị giữa phòng.

Bên trong lớp vỏ kính chịu lực dày cộp ấy, một thân xác người đang nằm bất động trong tư thế bị khóa chặt. Khắp cơ thể cắm chi chít hàng chục loại điện cực sinh học, một ống thở cơ học thô kệch nhét sâu vào khoang miệng, các đường ống dẫn lưu y tế cắm thẳng vào lỗ mũi, và hệ thống đai da bản lớn siết chặt khung ngực, bắp chân, cố định hoàn toàn từng cơ quan không cho cựa quậy.

Nhưng thứ khiến hơi thở của Vũ Thái nghẹn đắng lại trong lồng ngực không phải là cỗ máy nhộng kính rợn tóc gáy đó, mà là khung cảnh ngay bên cạnh.

Ngay sát lớp kính trong suốt, cha mẹ cậu đang lặng lẽ ngồi quây quần bên mâm cơm tất niên đạm bạc. Giữa không gian lạnh lẽo của bệnh viện, họ vẫn bày biện một đĩa bánh chưng nhỏ, một khoanh giò lụa và chén rượu cúng giao thừa. Điểm xuyết cho khung cảnh quạnh hiu ấy là tiếng cười khúc khích ngây ngô của một đứa trẻ vừa tròn một tuổi — cô em gái bé bỏng đang chập chững bò quanh bàn chân mẹ, chìa đôi bàn tay nhỏ xíu chạm vào mặt kính lạnh ngắt, hồn nhiên gọi bóng hình người anh trai đang bất tỉnh bên trong.

Nhìn thấy cảnh tượng đoàn viên mé mó ấy, khóe môi Vũ Thái bỗng giật giật. Cậu nhoẻn miệng cười ngây ngốc, một nụ cười ngệch ngoạc và trống rỗng đến não lòng. Bản năng trong tiềm thức trỗi dậy mãnh liệt; chân cậu theo phản xạ bước hụt một nhịp, lùi lại nửa bước định lao bổ ra ngoài cửa phòng ký túc xá để bắt xe về nhà, để ôm chầm lấy gia đình, để bế bổng đứa em gái nhỏ chưa từng được bế.

Thế nhưng, bước chân ấy đột ngột khựng lại giữa không trung.

Vũ Thái đứng chết trân trước màn hình. Cậu chậm rãi thu hồi chân lại, hạ người ngồi phịch xuống chiếc ghế xoay, trân trân nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình qua lớp kính máy tính.

Đoạn phim vẫn tiếp tục chạy. Trên màn hình, đứa em gái nhỏ vẫn đang ngẩng gương mặt bầu bĩnh lên ngây thơ nhìn người anh trai vô tri sau lớp kính thủy tinh.

Một giọt nước mắt ấm nóng bất ngờ trào ra, lăn dài sắc lạnh trên gò má gầy gò của Vũ Thái. Cậu không thốt lên bất kỳ một tiếng kêu đau đớn nào, cũng chẳng đập phá hay gào thét như cách mà một gã thiếu úy ngạo mễ thường làm. Cơn bàng hoàng lặn sâu vào trong khoang ngực, hóa thành một sự im lặng đặc quánh, buốt giá.

Đôi bàn tay run rẩy của Vũ Thái lướt trên bàn phím, gõ thêm một chuỗi lệnh phụ để truy cập sâu hơn vào kho dữ liệu lưu trữ ngoại vi của bệnh viện trung tâm. Qua những khung hình trích xuất từ camera góc rộng, cậu nhìn thấy rõ từng chi tiết về cô em gái bé bỏng của mình — đứa trẻ sinh ra trong thời điểm gia đình chịu đủ mọi áp lực từ lý lịch và sự giám sát ngầm của hệ thống, lớn lên trong bóng tối của những bản án treo lơ lửng trên đầu người cha.

Ba người bạn đứng phía sau từ lúc nào đã nín thở vây quanh màn hình. Không ai bảo ai, bầu không khí trong căn phòng ký túc xá chùng xuống đến nghẹt thở. Cả Vũ Thanh, Ma Hùng lẫn Tuấn Anh đều hiểu rằng, bức tranh đoàn viên ấm cúng kia thực chất chỉ là một ảo ảnh tàn nhẫn được sắp đặt sẵn bởi ban giám hiệu — một lời nhắc nhở không cần thốt thành lời về cái giá của sự phản kháng, và cũng là sợi dây xích vô hình trói chặt linh hồn của bốn gã thiếu úy vào guồng quay tàn bạo của Học viện Khoa kỹ.

💬 Bình luận (0)