🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.85

~10 phút đọc · 1874 từ · · ⚠️ Báo cáo

= Gió bấc cuối đông rít qua những tán bàng cổ thụ ở khu hành chính Học viện Khoa kỹ, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của một mùa đông miền Bắc. Thế nhưng, bầu không khí bên trong hội trường lớn lúc này lại nóng rực bởi ánh đèn halogen vàng rực rỡ và những gương mặt nghiêm cẩn, căng mình trong bộ lễ phục quân đội được là ủi phẳng phiu.

Đó là buổi sáng áp Tết Nguyên Đán. Khác với sự ồn ào, náo nhiệt của thế giới bên ngoài những bức tường thép gai, nơi đây diễn ra một buổi lễ phong quân hàm nội bộ mang tính chất bảo mật tuyệt đối. Không có cờ hoa rực rỡ công khai, không có tiếng kèn đồng vang dội hay ống kính truyền thông săn đón; thứ ngự trị không gian là sự trang nghiêm đến ngột ngạt của kỷ luật thép, nơi những chiếc cầu vai đỏ thắm được trao đi kèm theo những trách nhiệm nặng nề tựa ngàn cân.

Hàng ghế đầu tiên dành riêng cho Ban giám hiệu và các vị sĩ quan cốt cán. Trung tướng Nguyễn Đình Uyên ngồiệệ ở vị trí chủ tọa, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn thời gian nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như dao cạo. Ngồi bên cạnh ông là Đại tá Vũ Duy, vị giáo quan trẻ tuổi tài cao mang phong thái đĩnh đạc, cùng một vài gương mặt sĩ quan trẻ xuất sắc vừa bước ra từ các chiến dịch ngầm của Cục An ninh Điều tra.

Dưới hàng quân, bộ tứ bất kham — Vũ Thái, Vũ Thanh, Ma Hùng và Tuấn Anh — đứng thẳng tắp trong tư thế điều lệnh. Cả bốn khoác lên mình bộ đại lễ phục sĩ quan màu xanh rêu truyền thống, hàng khuy đồng sáng loáng lấp lánh dưới ánh đèn. Vành tai trái của từng người vẫn lấp ló chiếc khuyên nụ định danh quen thuộc — con số 103 của Vũ Thái và những dãy số định danh đặc thù khác như một lời nhắc nhở không bao giờ quên về chặng đường bầm dập đã qua. Không còn vẻ bất cần, lấc cấc hay những mưu đồ trốn chạy cỗ máy ly tâm thường ngày, hôm nay, đứng trước bục danh dự, ánh mắt cả bốn gã đều ánh lên một sự kiêu hãnh ngầm, sắc sảo và đầy bản lĩnh của những kẻ đã sống sót qua vô số cạm bẫy khốc liệt nhất của học viện.

= Toàn thể nghiêm! Chào cờ... Chào! — Giọng hô dõng dạc, đanh thép của sĩ quan trực ban vang lên vang vọng khắp vòm hội trường lớn.

Tiếng cộp cộp của những đôi bốt dã chiến nện mạnh xuống sàn gạch tạo nên một âm thanh đồng điệu, trầm hùng. Bốn đôi tay đưa lên vành mũ chào theo đúng điều lệnh quân sự. Sau nghi thức chào cờ ngắn gọn nhưng trang nghiêm tột độ, tiếng bước chân kiêu hãnh của sĩ quan quản đọc danh sách vang lên qua hệ thống loa phát thanh:

= Theo quyết định của Bộ Tư lệnh Học viện Khoa kỹ và Cục An ninh Đặc biệt, chuẩn y thăng quân hàm từ học viên lên cấp bậc Thiếu úy cho các đồng chí đạt thành tích đặc biệt xuất sắc trong nghiên cứu khoa học và hoàn thành xuất sắc các chuyên án giả lập thực chiến. Danh sách bao gồm...

Từng cái tên được xướng lên rõ ràng, rành mạch.

= Đồng chí Vũ Thái!
= Đồng chí Vũ Thanh!
= Đồng chí Ma Hùng!
= Đồng chí Tuấn Anh!

Lần lượt từng người một bước lên bục danh dự dưới ánh mắt chăm chú của toàn thể ban giám hiệu. Trung tướng Nguyễn Đình Uyên đứng thẳng, gương mặt nghiêm nghị không một chút biểu cảm. Ông lần lượt cầm trên tay những chiếc hộp nhung đỏ chứa cặp cầu vai mang một vạch vàng óng ánh cùng ngôi sao bạc tượng trưng cho cấp bậc Thiếu úy — một bước nhảy vọt đầy bất thường nhưng hoàn toàn xứng đáng với những gì bộ tứ đã đánh đổi.

Khi Trung tướng Uyên tiến đến trước mặt Vũ Thái, ông dừng lại một nhịp, đưa tay gài cặp cầu vai mới tinh lên quân phục của cậu, rồi khẽ thầm thì đủ để hai người nghe thấy:

= Lên thiếu úy rồi thì bớt cái thói ngụy biện lươn lẹo và trốn tránh nhiệm vụ đi, đồng chí thiếu úy 103 ạ. Trách nhiệm từ nay nặng gấp mười lần đấy.

Vũ Thái đứng nghiêm, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào mắt vị hiệu trưởng, dõng dạc đáp lời bằng giọng trầm ổn:

= Báo cáo thủ trưởng, tôi xin ghi nhận. Nhưng nếu học viện vẫn tiếp tục dùng cỗ máy ly tâm để h-ành hạ trí tuệ nhân sự, tôi vẫn giữ quyền... khiếu nại theo điều lệnh chiến đấu!

Trung tướng Uyên nghe xong suýt phì cười nhưng kịp kìm lại, hừ lạnh một tiếng rồi bước sang gắn cầu vai cho Vũ Thanh.

Lần lượt, Vũ Thanh, Ma Hùng và Tuấn Anh cũng đón nhận cấp bậc mới trong bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở. Cảm giác cầm trên tay những chiếc cầu vai sĩ quan thực thụ hoàn toàn khác xa với cái mác học viên năm ba hay năm tư lỏi. Đó là sự chuyển giao thế hệ thầm lặng nhưng tàn nhẫn; họ không còn là những đứa trẻ có thể quậy phá qua loa rồi nhận vài hình phạt roi vọt hay quay ly tâm. Từ giây phút này, họ chính thức bước vào guồng quay thực sự của bộ máy an ninh quốc gia, nơi mỗi quyết định đưa ra đều gắn liền với sinh mạng và bí mật tối cao của đất nước.

Đứng sát bên hàng danh dự, những giáo quan trẻ xuất sắc của học viện — những người từng trực tiếp hoặc gián tiếp đứng sau các bài kiểm tra ác mộng như "Bẫy Sâu" hay các chuyên án mật — đứng nhìn bộ tứ với ánh mắt pha lẫn giữa sự kiêng dè và niềm công nhận. Trong số đó có cả đại diện từ các khối chuyên ngành chiến tranh mạng và lực lượng đặc nhiệm phản ứng nhanh.

Sau khi nghi thức trao quân hàm khép lại, Đại tá Vũ Duy bước lên bục phát biểu. Gã đứng thẳng, khoanh tay nhìn xuống hàng sĩ quan trẻ vừa được kết nạp, cất giọng trầm ấm, chậm rãi nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân:

= Các đồng chí. Hôm nay, các đồng chí mang trên vai cấp bậc Thiếu úy. Đừng vội tự mãn nghĩ rằng mình đã chạm tới đỉnh cao. Ở cái học viện này, và rộng hơn là ở thế giới ngoài kia, cấp bậc càng cao thì vòng vây hiểm nguy càng siết chặt. Các đồng chí là những hạt giống được chọn lọc qua lửa đỏ, nhưng lửa chưa bao giờ tắt. Từ hôm nay, nhiệm vụ của các đồng chí không chỉ là giải mã những dòng code hay hoàn thành bài tập trên giấy, mà là trực tiếp bước chân vào vùng xám của chiến tranh thông tin, đối đầu với những thế lực ngầm sẵn sàng nuốt chửng bất cứ kẻ nào sơ hở. Tết năm nay, các đồng chí sẽ không có kỳ nghỉ dài ngày như bao sinh viên khác. Bản kế hoạch cho chuyên án tiếp theo đã nằm sẵn trên bàn làm việc của tôi.

Nghe đến cụm từ "không có kỳ nghỉ dài ngày", bốn đôi mắt dưới vành mũ sĩ quan khẽ liếc nhìn nhau. Tuấn Anh nhíu mày, thầm lẩm bẩm trong đầu: Đúng như dự đoán, cái đám quản sinh và chỉ huy này chưa bao giờ định để cho tụi mình một ngày yên ổn.

Ma Hùng thì đảo tròng mắt, thầm nhủ: Mấy cái Tết ăn bánh chưng canh giò ở nhà chắc chỉ còn là hoài nghi cổ tích.

Tuy nhiên, thay vì những tiếng thở dài ngao ngán như ngày xưa, giờ đây trong lồng ngực của cả bốn gã đã hình thành một lớp vỏ bọc chai sạn và lì lợm hơn rất nhiều. Sự mệt mỏi, bất mãn hay những ý định trốn chạy vặt vãnh dần bị gạt sang một bên, nhường chỗ cho bản năng của những chiến binh thực thụ — những kẻ coi thử thách là trò chơi và nghịch cảnh là bệ phóng.

Buổi lễ kết thúc bằng nghi thức duyệt đội ngũ nội bộ trong không gian khép kín của hội trường. Từng bước chân nện xuống sàn dõng dạc, đều đặn và vang dội, đánh dấu mốc son chính thức khép lại thời kỳ học viên ô hợp để mở ra chương mới: bộ tứ thiên tài khoác trên mình cấp bậc Thiếu úy của lực lượng đặc nhiệm khoa kỹ tối mật.

Khi buổi lễ giải tán, dòng người lục tục rời khỏi hội trường. Đại tá Vũ Duy gọi giật nhóm của Vũ Thái lại ngay tại hành lang vắng vẻ trước cửa phòng khánh tiết. Gã rút từ trong túi áo ra bốn phong bì màu trắng, trên đó dán tem mật mã bảo mật rồi thảy thẳng vào tay Vũ Thái, nhạt giọng nói:

= Đây là phần thưởng Tết sớm dành riêng cho các đồng chí. Đừng nhìn với cái ánh mắt nghi ngờ đó, không phải thuốc độc hay lệnh phạt quay ly tâm đâu. Đó là hồ sơ phân công nhiệm vụ đầu tiên dưới danh nghĩa Thiếu úy. Đọc kỹ trước khi mười hai giờ đêm nay giao thừa chuyển giao sang năm mới.

Vũ Thái bắt lấy phong bì, cúi xuống nhìn lướt qua dòng chữ in chìm ở góc mép giấy, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt đầy thách thức. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Đại tá Vũ Duy rồi cất giọng điềm tĩnh:

= Cảm ơn giáo quan đã quan tâm. Tết nhất đến nơi rồi mà vẫn không quên tặng quà độc cho học trò. Tụi em xin nhận, và xin hứa sẽ khiến cho cái chuyên án trong phong bì này phải khuất phục trước bộ óc của bốn vị thiếu úy mới nổi chúng em.

Đại tá Vũ Duy bật cười lớn, giơ tay vỗ nhẹ lên vai Vũ Thái một cái lực đạo dứt khoát rồi quay người bước đi, để lại phía sau bốn chàng sĩ quan trẻ tuổi đứng ngạo nghễ giữa hành lang lạnh lẽo của mùa đông.

Bên ngoài, trời bắt đầu sập tối. Những bông tuyết đầu mùa lất phất bay qua khung cửa sổ cao, đậu nhẹ lên những chiếc cầu vai vàng óng. Tết đã đến sát thềm cửa, nhưng với bộ tứ, năm mới không phải là thời gian để nghỉ ngơi hay sum vầy, mà là tiếng kèn lệnh khởi tranh cho những ván bài sinh tử mới trong thế giới ngầm của Học viện Khoa kỹ.

💬 Bình luận (0)