🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.74

~6 phút đọc · 1006 từ · · ⚠️ Báo cáo

= Những bóng người lạ mặt lượn lờ quanh khu hành chính suốt mấy ngày qua hóa ra chỉ là một sự nhầm lẫn do chính bộ tứ tự suy diễn. Đêm hôm đó, sau khi cắm cúi xâm nhập vào hệ thống camera giám sát nội bộ của học viện để truy tìm tung tích, Vũ Thái mới tá hỏa nhận ra đám người mặc thường phục ấy không phải đặc nhiệm ngầm hay gián điệp gì cả, mà chỉ đang làm việc với các học viên năm tư trong một đề tài nghiên cứu cấp trường.

Căng thẳng được tháo gỡ, cả đám thở phào nhẹ nhõm, dẹp bỏ hoàn toàn sự cảnh giác đề phòng. Thế nhưng, giữa lúc tâm lý đang lỏng lẻo nhất, Vũ Thái vô tình phát hiện ra một chi tiết kỳ lạ qua ống kính camera góc rộng ở khu vực cầu thang thoát hiểm.

Đó là một học viên năm ba thuộc hệ chính quy khoa kỹ thuần túy — một phân khu vốn không phải chịu cường độ huấn luyện quân sự khắc nghiệt như khối cảnh sát. Cậu ta rất đặc biệt: cổ chân trái luôn đeo lủng lẳng một chiếc vòng điện tử giám sát hành vi, và cứ đúng năm giờ sáng mỗi ngày, cậu ta lại miệt mài tự tập tành những bài tập thể lực hạng nặng ngay tại bậc thềm thoát hiểm.

Điều khiến Vũ Thái chú ý không phải là sự chăm chỉ, mà là động tác. Những bài tập thể lực, các thế võ cận chiến và kỹ năng di chuyển ngầm mà cậu ta tự mày mò tập luyện lại chính xác đến từng chi tiết, giống hệt với giáo trình huấn luyện đặc thù của đám học viên cảnh sát. Rõ ràng, gã này đã lén lút học mót từ đâu đó.

Tò mò nổi lên, Vũ Thái ra lệnh cho hệ thống quét dữ liệu ngầm của trường. Chẳng mấy chốc, toàn bộ lý lịch trích ngang của học viên này hiện lên trên màn hình: tên là Nguyễn Thanh Sơn, sinh ra trong một gia đình lao động bình thường với mẹ mở quán phở nhỏ và bố làm nghề mổ heo cuối phố. Điểm đen lớn nhất trong hồ sơ là việc Sơn từng bị bắt nhốt hai tháng trong trại giáo dưỡng vì tội cố ý gây thương tích trong một vụ ẩu đả thời niên thiếu. Hóa ra, Nguyễn Thanh Sơn từng ôm ấp giấc mơ thi tuyển vào lực lượng cảnh sát, nhưng cánh cửa ấy đã vĩnh viễn đóng sập lại chỉ vì vết nhơ tiền án của người cha.

Trưa Chủ nhật cuối tuần, tại góc khuất quen thuộc trong căng tin, nhóm Vũ Thái, Vũ Thanh, Tuấn Anh và Ma Hùng tụ tập đông đủ. Trên chiếc máy tính bảng đặt giữa bàn là bản lý lịch và đoạn video ghi lại cảnh tập luyện của Thanh Sơn. Cả bốn chụm đầu vào xem, chẳng biết nên bình luận thế nào trước sự lì lợm và ngoan cố của gã sinh viên nghèo này.

= Nên gọi đây là "gần đèn thì sáng" hay là cái thói cố chấp đến ngu ngốc đây? — Tuấn Anh tặc lưỡi, đẩy gọng kính nhìn đống tài liệu.

Ma Hùng nhíu mày phân tích:

= Học viện này vốn nổi tiếng bảo mật, nguyên tắc giữ bí mật về các môn học đặc thù được quán triệt từ ngày đầu nhập học. Việc Thanh Sơn lọt được vào trường chứng hội đồng tuyển sinh đã châm chước, không coi tiền án đánh nhau của bố cậu ta là rào cản tuyệt đối. Nhưng ngặt một nỗi, lý lịch và năng lực của nó vẫn chưa đủ điều kiện để bước chân vào phân khu cảnh sát ngầm.

Vũ Thanh chống cằm, ánh mắt đăm chiêu:

= Vấn đề là nó thiếu ở điểm nào? Hệ thống chấm điểm của trường gắt gao như thế, cái vòng điện tử ở chân kia chứng tỏ nó vẫn đang trong diện quản giáo đặc biệt. Rốt cuộc thứ mà thằng Sơn còn thiếu để chạm tới vạch đích là gì?

Cả bốn đứa bỗng im bặt. Không ai bảo ai, chúng tự động chuyển sang chế độ liên lạc ngầm quen thuộc — một thói quen quái dị hình thành từ những ngày tháng bị nhốt chung và huấn luyện trong môi trường đặc biệt. Bốn đôi mắt nheo lại, bắt đầu chớp liên hồi với tốc độ cao, trao đổi thông tin bằng mã hóa ký tự trực quan ngay giữa bàn ăn công khai.

Toàn bộ động tác tinh vi ấy lọt trọn vào ống kính camera giám sát ẩn của ban quản sinh. Trong phòng trực ban, một nhóm sĩ quan giám sát phải trợn trừng mắt, túm lấy nhau vội vàng tua đi tua lại đoạn băng ghi hình, đồng thời kích hoạt phần mềm giải mã AI chuyên dụng để dịch chuyển cử động mắt của đám học viên.

Trên màn hình, Vũ Thanh chớp mắt liên hồi. AI dịch ra dòng ký tự: Y k đạt gì?

Ngay lập tức, Vũ Thái giơ tay vỗ mạnh hai tiếng xuống mặt bàn tạo âm thanh át tiếng động xung quanh, rồi chớp mắt dồn dập: Đm là đc.

Chưa dừng lại ở đó, Ma Hùng cũng đập bàn hai phát rõ to để giành quyền phát biểu, rồi tiếp tục dùng cơ mặt và nhịp chớp mắt để truyền đạt thông điệp: Kiểu gì?

Trong phòng giám sát, đám lính trực vã mồ hôi hột, trố mắt nhìn những dòng chữ dịch thô cứ nhảy lung tung trên màn hình máy tính. Dù thuật toán AI có thông minh đến đâu, chúng cũng hoàn toàn bất lực trong việc hiểu được mớ thông điệp ngầm đầy tiếng lóng và sự phối hợp quái đản giữa tiếng đập bàn và nhịp chớp mắt của bộ tứ thiên tài này.

💬 Bình luận (0)