🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.73

~14 phút đọc · 2770 từ · · ⚠️ Báo cáo

= Bữa tiệc VIP khép lại trong tiếng cười sảng khoái, nhưng kỳ nghỉ ngắn ngủi sau đại lễ chẳng khác nào một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi guồng quay khắc nghiệt của Học viện Khoa kỹ tiếp tục nuốt chửng những bộ óc thiên tài. Trở lại phòng ký túc xá sau kỳ nghỉ, bộ tứ Vũ Thái, Vũ Thanh, Ma Hùng và Tuấn Anh nhận ra rằng bầu không khí xung quanh đã thay đổi hoàn toàn. Những ánh mắt nhìn họ từ các học viên khóa dưới hay các đồng niên không còn là sự tò mò hay ganh tị thuần túy, mà mang theo một sự kiêng dè, nể trọng ẩn chứa chút lạnh lẽo của những kẻ đã cùng nhau bò ra từ vũng bùn của trại tập trung và đảo hoang SERE.

Bước vào năm học thứ ba, áp lực học thuật không còn đơn thuần là việc giải mã những dòng code hay ghi nhớ các thuật toán lý thuyết khô khan. Khối lượng kiến thức bắt đầu chuyển dịch mạnh mẽ sang tầng cao mới: phân tích dự báo chiến lược, quản trị hệ thống an ninh mạng cấp quốc gia, điều tra tội phạm công nghệ cao ngầm và các bài tập chiến thuật mô phỏng thực chiến.

Trong căn phòng ký túc xá chung vốn đã trở nên quen thuộc, màn hình máy tính của Vũ Thái lúc nào cũng sáng trưng đến tận khuya. Ánh sáng xanh từ tấm nền LCD hắt lên gương mặt gầy gò, sắc lạnh của cậu. Không còn những trò đùa cợt vẩn vơ về tờ giấy vở hay những màn Parkour bốn chân điên cuồng dạo trước, giờ đây Vũ Thái chìm đắm hoàn toàn vào các tập dữ liệu mã hóa phức tạp do Cục An ninh Điều tra gửi trực tiếp xuống dưới dạng bài tập thực hành ẩn danh.

= Này Thái, — Vũ Thanh vừa lật giở một tập tài liệu dày cộp vừa cất giọng đều đều phá vỡ sự im lặng đặc quánh trong phòng — Mấy cái chỉ số xâm nhập mạng lưới tài chính phi tập trung ở khu vực biên giới phía Bắc mà cậu đang phân tích ấy, có điểm gì đó không khớp với mô hình dự báo ban đầu. Tốc độ chuyển dịch dòng tiền không tuân theo quy luật cung cầu thông thường. Hoặc là có một tổ chức tài chính lớn đang thao túng, hoặc là... có một sự can thiệp ngầm từ phần cứng chuyên dụng.

Vũ Thái không ngẩng đầu lên, tay vẫn lướt phím lách cách, miệng thản nhiên đáp:

= Cậu phát hiện ra điểm mù đó rất nhanh, nhưng lại bỏ sót chi tiết quan trọng nhất. Nhìn vào tần số xung nhịp của các gói tin đi đi lại lại đi. Chúng không được phát ra từ máy chủ thương mại, cũng chẳng phải mạng nội bộ của ngân hàng. Đó là dải tần số đặc thù được sử dụng bởi các thiết bị thông tin liên lạc quân sự dã chiến đời cũ. Có kẻ đang sử dụng kênh liên lạc ngầm để tuồn thông tin tình báo ra nước ngoài thông qua vỏ bọc của một công ty fintech hợp pháp.

Tuấn Anh ngồi ở bàn bên cạnh, đang hí hoáy phác thảo sơ đồ cấu trúc của mạng lưới đó lên một tờ giấy trắng khổ lớn, bỗng dừng bút, ngẩng lên thở dài:

= Lại chuyện tình báo với gián điệp mạng. Hết bị bắt đi diễu binh rồi lại bị lùa vào mấy cái chuyên án ngầm này, tớ có cảm giác chúng ta chẳng khác nào mấy con chuột bạch trong phòng thí nghiệm của mấy ông tướng bên Bộ Tư lệnh và Cục An ninh. Bao giờ thì cái cảnh này mới chấm dứt đây?

Ma Hùng nằm dài trên giường, gác chéo chân lên tường, ném sang một câu xanh rờn đầy tính thực tế:

= Chừng nào cậu còn ngồi ở cái học viện này và mang trên vai cái mác học viên tinh anh thì đừng có mơ đến chuyện về hưu sớm. Nhìn bố mẹ tớ kìa, cả đời ngập ngụa trong đống quân hàm với giấy tờ bảo mật, có bao giờ được một ngày thảnh thơi đâu. Chấp nhận số phận đi, ở cái đất này, biết nhiều quá đôi khi lại là cái tội lớn nhất.

Câu nói đùa mang tính tự trào của Ma Hùng rơi vào khoảng không gian trầm mặc. Cả đám thừa hiểu rằng những gì họ đang làm đã vượt xa giới hạn của một chương trình đào tạo đại học thông thường. Họ là những quân bài chiến lược trong cuộc chiến tranh thông tin ngầm khốc liệt giữa các cơ quan quyền lực tối cao của đất nước.


Tuần học tiếp theo mở màn bằng một bài kiểm tra thực chiến bất ngờ mang tính chất sống còn. Sáng sớm tinh mơ, khi tiếng kẻng báo động vang lên không theo bất kỳ lịch trình quen thuộc nào, toàn bộ học viên năm ba bị tập trung ngay ra sân trường trong tư thế chiến đấu đầy đủ trang thiết bị.

Đứng trên bục danh dự không phải là Hiệu trưởng Nguyễn Đình Uyên, mà là một gương mặt lạ hoắc với đôi vai mang quân hàm đại tá, ánh mắt sắc bén như dao cạo cùng nụ cười nửa miệng đầy thách thức. Đó là Đại tá Trần Minh Hoàng — Tư lệnh lực lượng đặc nhiệm phản ứng nhanh trực thuộc Bộ Tổng tham mưu, một nhân vật khét tiếng trong giới quân sự với những chiến dịch truy quét xuyên biên giới tàn nhẫn và hiệu quả.

= Các đồng chí! — Giọng Đại tá Hoàng vang lên qua micro, khô khốc, đanh thép và lạnh băng như tiếng kim loại va chạm — Các cậu tự hào mình là những bộ óc thiên tài, những hạt giống đỏ của khối khoa học kỹ thuật đúng không? Các cậu nghĩ ngồi trong phòng lạnh gõ vài dòng code, giải mã vài tín hiệu là có thể bảo vệ được đất nước này ư? Hôm nay, tôi sẽ cho các cậu biết thế giới thực chiến ngoài kia tàn khốc đến mức nào!

Ngay lập tức, một hàng xe tải quân sự rầm rộ tiến vào sân trường, thả xuống hàng chục chiếc vali nhôm khóa kín cùng các thiết bị mô phỏng tác chiến điện tử hạng nặng.

= Bài kiểm tra hôm nay mang tên: "Bẫy Sâu". Trong vòng sáu mươi phút tới, hệ thống mạng nội bộ của Học viện Khoa kỹ sẽ bị tấn công giả lập bởi một nhóm hacker chuyên nghiệp từ bên ngoài — thực chất là đội ngũ chuyên gia chiến tranh mạng của chúng tôi. Nhiệm vụ của các cậu là phải cô lập, phòng thủ và phản công ngược lại để tìm ra tọa độ thực của máy chủ tấn công. Nếu để hệ thống sập, toàn bộ dữ liệu hồ sơ của các cậu sẽ bị xóa trắng, và các cậu sẽ bị đánh tụt xuống làm học viên dự bị hạng ba!

Vừa dứt lệnh, toàn bộ sân trường náo loạn. Hàng trăm học viên được chia thành các tiểu nhóm, lao như bay về các phòng máy tính trung tâm để thiết lập tường lửa và triển khai chiến thuật phòng thủ.

Nhóm của Vũ Thái, Vũ Thanh, Ma Hùng và Tuấn Anh chiếm lĩnh phòng máy số bốn — căn cứ địa quen thuộc của họ.

Vừa ngồi xuống ghế, Vũ Thái bật máy tính, ngón tay lướt trên bàn phím nhanh đến mức tạo ra những âm thanh lách cách liên hồi như tiếng mưa rơi trên mái tôn. Màn hình hiện lên hàng loạt dòng lệnh chạy với tốc độ chóng mặt, các dải IP lạ bắt đầu tấn công dồn dập vào cổng kết nối chính của học viện.

= Bọn chúng dùng chiến术 DDoS phân tán kết hợp với mã độc tự tiến hóa (polymorphic malware), — giọng Vũ Thái bình tĩnh nhưng sắc lạnh — Tường lửa tiêu chuẩn của trường không chịu nổi ba phút nữa đâu. Vũ Thanh, chuẩn bị ngắt kết nối nhánh phụ số hai để cô lập vùng lõi. Ma Hùng, kiểm tra ngay các cổng kết nối vật lý xem có kẻ nào đang cắm thiết bị phần cứng giả mạo trong tòa nhà không.

= Đã hiểu! — Vũ Thanh gõ phím cạch cạch, mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán. Cậu nhanh chóng thực hiện các thao tác cô lập phân vùng theo đúng chỉ thị của Vũ Thái.

Ma Hùng cầm thiết bị quét sóng cầm tay, lao ra khỏi phòng máy để kiểm tra các tủ kỹ thuật dọc hành lang.

Trong khi đó, Tuấn Anh tập trung cao độ vào việc phân tích cấu trúc mã độc đang tràn vào hệ thống, tìm kiếm điểm yếu trong thuật toán mã hóa của đối thủ để thực hiện đòn phản công.

= Thái ơi, cấu trúc mã độc này rất lạ, — Tuấn Anh cắn môi, mắt không rời màn hình — Nó không giống bất kỳ mẫu mã độc thông thường nào. Có vẻ như... có vẻ như nó sử dụng nền tảng trí tuệ nhân tạo để tự động thay đổi chữ ký mã sau mỗi lần bị tường lửa chặn lại!

Vũ Thái nheo mắt, dừng tay lại một nhịp. Đôi mắt sâu thẳm của cậu dán chặt vào những dòng mã đang dịch chuyển ngược trên màn hình. Một nụ cười nhạt xuất hiện trên khóe môi.

= Tự tiến hóa bằng AI à? Trò mèo này mà đòi đem ra múa rìu qua mắt thợ sao. Bọn chúng nghĩ chỉ có chúng nó mới biết dùng AI để tấn công chắc.

Vũ Thái ngay lập tức mở một cửa sổ dòng lệnh ẩn, kích hoạt một đoạn mã nguồn tự chế mà cậu đã âm thầm viết và lưu trữ trong bộ nhớ cá nhân từ nhiều tháng trước — một chương trình thuật toán tiêu diệt mã độc mang tên mã nội bộ "Mãnh Thú".

= Kích hoạt "Mãnh Thú", — Vũ Thái lẩm bẩm trong miệng, nhấn mạnh phím Enter.

Ngay lập tức, một luồng dữ liệu phản công cực mạnh được bắn ngược thẳng vào đường truyền tấn công giả lập từ phía Đại tá Hoàng. Trên màn hình tổng quan của phòng điều hành chính, hệ thống phòng thủ của nhóm Vũ Thái không những không sập mà bắt đầu phản công ngược lại với tốc độ chóng mặt.

Chỉ trong vòng chưa đầy mười lăm phút, toàn bộ mạng lưới tấn công của phe giả lập bị bẻ gãy hoàn toàn. Không những thế, thuật toán "Mãnh Thú" còn lần theo dấu vết IP, xâm nhập ngược vào chính máy chủ của ban tổ chức và hiển thị một dòng chữ đỏ rực trên màn hình lớn tại khu vực khán đài chính: "HỆ THỐNG ĐÃ BỊ CHIẾM QUYỀN ĐIỀU KHIỂN. XIN CHÀO ĐẠI TÁ HOÀNG!"

Trên khán đài, Đại tá Trần Minh Hoàng đang cầm ống nhòm quan sát bỗng khựng lại. Gã hạ ống nhòm xuống, trợn tròn mắt nhìn dòng chữ đỏ rực trên màn hình lớn, rồi bất giác bật cười lớn vang dội cả một góc sân.

= Khá lắm! Quả nhiên là đám quái vật của cái học viện này! Không uổng công lão Uyên cưng chiều tụi nó hết mực! — Đại tá Hoàng quay sang viên trợ lý bên cạnh, ra lệnh lớn — Thông báo toàn trường: Bài kiểm tra kết thúc! Nhóm phòng thủ phòng máy số bốn đạt điểm tuyệt đối!


Tin tức về chiến thắng áp đảo của nhóm Vũ Thái trong bài kiểm tra "Bẫy Sâu" lan truyền đi khắp học viện như một cơn bão. Suốt mấy ngày liền, đi đến đâu người ta cũng bàn tán về tốc độ phản công đáng sợ và thuật toán tự động hóa quái dị do Vũ Thái sáng tạo ra.

Thế nhưng, đối với bốn kẻ trong cuộc, một chiến thắng nhỏ nhoi trên màn hình máy tính chẳng có ý nghĩa gì nhiều ngoài việc giúp họ giành được chút thời gian yên tĩnh ngắn ngủi trước khi những rắc rối tiếp theo ập đến.

Vào một buổi tối cuối tuần, khi màn đêm đã phủ kín những dãy nhà ký túc xá và ánh đèn vàng vọt từ cột điện hắt qua khung cửa sổ tạo thành những vệt sáng dài trên sàn nhà, cả nhóm tụ tập quanh chiếc bàn nhỏ để ăn mì tôm đêm — món ăn quen thuộc gắn liền với bao thế hệ học viên.

Vũ Thanh vừa húp sột soạt bát mì nóng hổi vừa ngẩng đầu lên, nhìn ba người bạn cùng phòng rồi nghiêm giọng nói:

= Các cậu có cảm thấy dạo này xung quanh chúng ta có gì đó rất lạ không? Từ sau bài kiểm tra của Đại tá Hoàng đến nay, số lượng người lạ xuất hiện quanh khu vực ký túc xá tăng lên đột biến. Không phải là quản sinh hay lính gác bình thường, mà là những kẻ mặc thường phục nhưng có tác phong đặc nhiệm ngầm.

Tuấn Anh dừng đũa, sắc mặt trở nên căng thẳng:

= Tớ cũng để ý điều đó từ hôm qua. Khi đi qua khu hành chính, tớ thấy có hai gã lạ mặt đang nói chuyện với thầy hiệu trưởng, trên bàn làm việc của thầy có trải ra một bản đồ chi tiết về khu vực tam giác biên giới phía Tây. Hình như sắp có một chuyên án lớn nào đó được triển khai, và chắc chắn chúng ta lại là những kẻ bị lọt vào tầm ngắm.

Ma Hùng cười nhạt, ném vỏ hộp mì xuống sọt rác rồi khoanh tay ngả người ra sau ghế:

= Sợ cái gì chứ? Đến đảo hoang SERE cùm niken, dán điện cực còn sống nhăn răng trở về được, chẳng lẽ mấy cái chuyên án cỏn con ấy lại làm khó được bộ tứ chúng ta sao? Cùng lắm thì lại bị bắt đi diễu binh hay làm mẫu quét 4D lần nữa chứ gì.

Vũ Thái từ nãy đến giờ vẫn im lặng ngồi góc bàn, tay cầm chiếc bút máy cũ kỹ xoay tròn giữa các ngón tay. Đôi mắt cậu nhìn đăm đăm vào ngọn lửa nhỏ từ chiếc bật lửa zippo mà Ma Hùng vừa vô tình để trên bàn, ánh lửa chập chờn phản chiếu trong đồng tử tối sầm.

Cậu biết rõ cảm giác linh tính bất an này không phải là sự sợ hãi vô căn cứ. Những gì họ đang trải qua chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm khổng lồ. Cuộc chiến giữa hai khối công an và quân đội, sự thèm khát nhân tài công nghệ cao của các cơ quan tình báo, cùng với những bí mật chưa bao giờ được hé lộ về các chuyên án ngầm đang dần siết chặt vòng vây quanh họ.

= Đừng chủ quan, — Vũ Thái cất giọng trầm đục, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng — Lần này sẽ không giống mấy bài kiểm tra giả lập trên máy tính hay mấy màn tra tấn tâm lý đơn thuần trên đảo đâu. Những kẻ đang đứng sau giật dây lần này không chơi trò đùa cợt nữa. Nếu chúng ta không cẩn thận, rất có thể sẽ bị cuốn vào một vũng lầy thực sự mà không bao giờ có đường lui.

Nghe những lời cảnh báo nghiêm trọng từ Vũ Thái, cả phòng chìm vào sự im lặng. Không ai nói thêm lời nào, nhưng trong ánh mắt của mỗi người đều ánh lên sự quyết tâm và bản lĩnh đã được tôi luyện qua vô số thử thách khắc nghiệt.

Bên ngoài khung cửa sổ, gió đêm thổi qua rặng tre gai rít lên từng hồi lạnh lẽo, mang theo hơi sương giá lạnh của một đêm cuối thu. Khoảng trời phía xa bỗng lóe lên một tia chớp xanh ngắt của cơn giông mùa hạ muộn, báo hiệu những giông bão mới đang chực chờ chực nổ ra trên con đường đầy chông gai phía trước của những chàng trai trẻ tại Học viện Khoa kỹ.

💬 Bình luận (0)