= Những tưởng năm thứ hai sẽ khép lại bằng những buổi trinh sát lén lút qua từng con hẻm nhỏ hay những màn cãi vã vụn vặt trên yên xe máy cũ, nhưng thiên đường bình dị ấy chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi cơn bão thực sự ập xuống. Ngay khi kỳ nghỉ hè vừa bắt đầu, thay vì được về nhà hay nghỉ ngơi tại ký túc xá, toàn bộ học viên năm hai ưu tú bị lùa thẳng lên những chiếc tàu vận tải quân sự kín bưng. Mệnh lệnh được phát ra ngắn gọn, lạnh lùng đến rợn người: Khóa huấn luyện SERE (Survival, Evasion, Resistance, and Escape) cao cấp chính thức bắt đầu.
Không còn những chiếc còng số 8 lỏng lẻo hay những trò bẻ khóa bằng kẹp tóc hay dây đồng vốn chỉ là bài tập vỡ lòng cho có lệ. SERE cao cấp là một địa ngục thực thụ được dựng lên trên một hòn đảo quân sự biệt lập nằm sâu giữa vùng biển động, nơi luật pháp nhân đạo tạm thời ngừng hiệu lực đối với những kẻ bước chân qua cánh cổng thép.
Ngay khi vừa đặt chân xuống boong tàu tại bến đảo, Vũ Thái đã bị một nhóm giáo quan mặt mày bặm trợn túm lấy, trùm kín đầu bằng một chiếc bao bố đen xì rồi xách thốc lên như một củ khoai tây, ném thẳng xuống tầng hầm ẩm mốc.
Khi tấm vải đen được giật phăng ra, ánh đèn halogen chói gắt chiếu thẳng vào đôi mắt chưa kịp thích nghi khiến Vũ Thái phải nheo lại. Cậu bị tống vào một căn phòng giam ngầm bằng bê tông cốt thép trần trụi, lạnh ngắt. Đứng sững sờ trước mặt cậu không phải là những chiếc còng sắt quen thuộc, mà là một hệ thống cùm niken răng cưa đặc chủng — loại cùm chuyên dụng cho tội phạm đặc biệt nguy hiểm, khóa sập bằng cơ chế bi thép tự động, tuyệt đối không có độ rơ hay khe hở để nạy phá.
Hai cổ tay và hai cổ chân của Vũ Thái bị siết chặt vào các vòng cùm niken gắn chết vào bức tường kiên cố. Cậu bị ép phải đứng thẳng người trong tư thế treo lơ lửng, trọng lượng cơ thể dồn toàn bộ lên những đoạn xích ngắn khiến cổ tay đau nhói đến tận xương tủy.
Nhưng đó chưa phải là tất cả. Hai bên ngực trần của Vũ Thái bị dán chặt bởi hai bản điện cực kim loại lớn, nối trực tiếp với một cỗ máy phát xung điện cao tần đặt ở góc phòng.
Một gã giáo quan cao lớn, đeo mặt nạ phòng độc bước tới, trên tay cầm chiếc điều khiển từ xa. Gã không nói một lời, lạnh lùng nhấn nút kích hoạt.
Bẹ... ự... t!
Một luồng điện cao áp đột ngột phóng thẳng qua lồng ngực. Vũ Thái trợn trừng mắt, cảm giác như hàng ngàn mũi kim chích sâu vào từng thớ cơ tim. Cơn đau thấu xương tột độ khiến lồng ngực cậu thắt lại, toàn bộ cơ thể co giật dữ dội, rung bần bật như cọng cỏ trước gió bão. Miễn cưỡng chống chịu qua đợt phóng điện đầu tiên, cuống họng cậu phát ra những tiếng rên hừ hừ đứt quãng, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa, hòa lẫn với những giọt nước mắt sinh lý chảy dài trên gò má nhợt nhạt. Đứng trong bộ cùm niken răng cưa, mỗi nhịp co giật của cơ thể lại khiến răng cưa cứa sâu vào lớp da thịt ở cổ tay, rớm máu tươi đỏ rực.
Cùng lúc đó, ở một khu vực tra tấn biệt lập cách đó không xa, Tuấn Anh cũng đang chịu đựng một hình thức h-ành hạ thể xác và tinh thần đến cùng cực.
Cậu bị trói chặt vào một chiếc ghế cọp bằng gỗ lim dày đặc, tư thế ngửa cổ lên trời không thể nhúc nhích. Phía dưới chân, gắn chi chít hàng chục cây kim tiêm y tế dài sắc nhọn được đẩy lên, cắm ngập vào lòng bàn chân trần của Tuấn Anh. Mỗi khi cậu cựa quậy hay thả lỏng cơ thể, mũi nhọn của kim tiêm lại đâm sâu thêm vào các huyệt đạo nhạy cảm, khiến cơn đau buốt thấu tận đại não, chạy dọc cột sống lên đến tận đỉnh đầu.
Bên cạnh chiếc ghế cọp, hai gã giáo quan liên tục gí sát miệng vào tai Tuấn Anh, dùng một thứ âm thanh gầm rú, dồn dập hỏi cung những thông số kỹ thuật mật mã giả định:
= Khai mau! Mật khẩu truy cập hệ thống định vị ở đâu? Đơn vị của anh đang che giấu những ai? Trả lời! Trả lời ngay lập tức!
Tai Tuấn Anh ong lên, đầu óc quay cuồng vì thiếu ngủ, đau đớn và tiếng la hét liên miên. Cậu cắn chặt môi đến mức rớm máu, hai mắt hoa lên nhưng vẫn ngoan cố mím chặt miệng, không thốt ra một từ chịu thua.
Suốt một tháng ròng rã, hòn đảo biệt lập biến thành một cỗ máy xay thịt tinh thần và thể xác không có điểm dừng. Hết màn thẩm vấn tâm lý dưới áp lực cường độ cao, cách ly giác quan trong phòng tối hoàn toàn (sensory deprivation), đến những bài tập ép buộc nhịn đói, tra tấn bằng âm thanh tần số thấp và nhịp độ sinh học bị đảo lộn hoàn toàn. Không một kẽ hở, không một cơ hội nào để trốn thoát. Những khối óc thiên tài từng tự hào về trí tuệ siêu việt của mình nay đều bị đè bẹp xuống bùn đen, thở hồng hộc trong tuyệt vọng dưới đòn roi và kỷ luật thép của các giáo quan SERE.
Mãi cho đến khi bước sang tháng thứ hai, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ còn cách nhau một sợi chỉ mỏng manh, cánh cửa địa ngục mới bất ngờ khép lại một nửa để chuyển sang giai đoạn thứ hai của chương trình: Kỹ năng sinh tồn và trốn thoát khắc nghiệt trên địa hình hoang dã.
Sáng sớm ngày đầu tiên của tháng thứ hai, Vũ Thái, Tuấn Anh cùng hơn sáu mươi học viên sống sót được lùa ra bãi cát trắng của hòn đảo trong trạng thái tả tơi. Quần áo rách bươm, cơ thể gầy gò, chi chít vết bầm tím và sẹo thâm sau một tháng tra tấn.
= Từ giây phút này, tư cách học viên của các cậu không còn tồn tại nữa! — Viên Trưởng ban huấn luyện đứng trên một cỗ xe thiết giáp, cầm loa phóng thanh dõng dạc tuyên bố bằng giọng điệu lạnh lùng — Các cậu bây giờ chỉ là những tù binh vượt ngục bị bỏ lại giữa vùng hoang đảo không bóng người. Trong vòng bảy ngày tới, lực lượng truy quét của chúng tôi sẽ lùng sục toàn bộ hòn đảo này. Nhiệm vụ của các cậu chỉ có một: Tìm thức ăn, chế tạo công cụ sinh tồn, tránh né sự săn lùng và tìm đường trốn thoát về tới điểm hẹn ở mũi phía Bắc của đảo. Bắt đầu tính giờ!
Đùng! Một phát đạn pháo hiệu bắn vút lên bầu trời, xé toạc màn sương sớm.
Không kịp định thần, đám học viên lập tức tản ra tứ phía, lao đầu vào những rậm rạp của khu rừng nguyên sinh rậm rạp. Vũ Thái khom người, lê cái cơ thể vẫn còn ê ẩm sau một tháng đeo cùm niken, lao vút vào một lùm cây dương xỉ rậm rạp.
= Đi theo tôi! — Vũ Thái ra hiệu cho Tuấn Anh và Vũ Thanh đang chạy sát phía sau.
Cả ba lao sâu vào rừng già, nhịp thở gấp gáp phả vào không khí lạnh buốt của buổi sớm mai. Khác với giai đoạn tra tấn tĩnh tại ở tháng đầu tiên, giai đoạn sinh tồn đòi hỏi sự kết hợp đỉnh cao giữa thể lực, sức chịu đựng và tư duy chiến thuật.
Ngay ngày đầu tiên, bài toán đầu tiên đặt ra là nước ngọt và lửa. Giữa cái nắng gắt gỏng của vùng biển đảo nhiệt đới, cơn khát bắt đầu cào xé cổ họng.
= Dừng lại ở đây, — Vũ Thái ra hiệu ẩn nấp sau một gộp đá lớn, đưa mắt quan sát xung quanh — Chúng ta không thể cứ cắm cổ chạy mãi thế này được. Lực lượng truy quét có chó nghiệp vụ và thiết bị nhiệt ảnh cầm tay. Chạy kiểu này chẳng khác nào dâng đầu cho chúng nó bắn tỉa.
Tuấn Anh thở dốc, tựa lưng vào vách đá, mồ hôi nhễ nhại trên vầng trán hằn nét mệt mỏi:
= Thế giờ tính sao đây, đội trưởng Thái? Cả lũ đói lả người, trong tay chẳng có một tấc sắt, dao kiếm hay lương khô. Chẳng lẽ cứ ngồi đây chờ chúng nó hốt về lại phòng giam à?
= Ai bảo không có công cụ? — Vũ Thái nhếch miệng cười nhạt, ánh mắt sắc sảo đảo quanh thảm thực vật xung quanh — Cậu quên mất chúng ta đang đứng ở đâu à? Đây là rừng nguyên sinh, thứ nhiều nhất ở đây không phải là thú dữ, mà là nguyên liệu thô để sinh tồn.
Nói đoạn, Vũ Thái cúi xuống, nhặt một khúc cành cây khô có độ dẻo dai đặc biệt, kết hợp với vỏ cây mây rừng và một mảnh đá hoa cương sắc nhọn nhặt được dưới suối. Bằng đôi bàn tay chai sạn và sự khéo léo quen thuộc của một kỹ sư công nghệ, chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, cậu đã chế tạo xong một bộ dụng cụ đánh lửa bằng ma sát nguyên thủy cùng một chiếc bẫy thắt nút đơn giản bằng dây leo.
= Tuấn Anh, tìm cho tôi vài khúc gỗ mục có chứa mạt gỗ khô. Vũ Thanh, cậu đi thu thập mấy chiếc lá cọ lớn để làm mái che ngụy trang. Chúng ta phải dựng một trạm trú ẩn ngầm dưới tán rễ cây cổ thụ này trước khi trời tối. Lực lượng truy quét chắc chắn sẽ dò tìm theo các tuyến đường mòn, chúng ta phải đi ngược dòng suối để xóa dấu vết mùi hương.
Dưới sự chỉ đạo rành mạch và lạnh lùng của Vũ Thái, nhóm ba người bắt đầu bám sát quy trình sinh tồn khắc nghiệt. Ngày qua ngày, giữa cái đói cồn cào và những vết thương cũ chưa kịp lành miệng, họ học cách ăn những loại rễ cây rừng đắng ngắt, lọc nước qua lớp cát mịn ven bờ suối, và ngụy trang toàn bộ cơ thể bằng bùn đất để qua mặt các thiết bị trinh sát nhiệt của ban huấn luyện.
Có những đêm, nằm co ro dưới hốc đá lạnh lẽo, nghe tiếng bước chân tuần tra của đội truy quét lướt qua ngay sát mép lá khô, cả nhóm nín thở, không dám phát ra một tiếng động nhỏ. Cảm giác sinh tử cận kề khiến thần kinh căng như dây đàn, nhưng chính sự khắc nghiệt ấy lại tôi luyện nên một bản lĩnh thép trong ý chí của những học viên trẻ tuổi.
Ngày thứ bảy cuối cùng cũng đến.
Dưới ánh bình minh đỏ rực hắt lên từ ngoài khơi xa, Vũ Thái, Tuấn Anh và Vũ Thanh — trong bộ dạng nhếch nhác, bùn đất bê bết khắp người nhưng ánh mắt lại sáng rực lên thứ ánh sáng của những kẻ chiến thắng — đã âm thầm vượt qua vòng vây cuối cùng, ló mặt ra khỏi rặng cây sát mỏm đá phía Bắc của hòn đảo.
Trước mặt họ, chiếc tàu vận tải quân sự đang nổ máy chờ sẵn. Đứng trên boong tàu, ban giáo quan nhìn xuống nhóm học viên vừa lết tới bằng một ánh mắt ngầm công nhận và tôn trọng tuyệt đối.
Trải qua hai tháng địa ngục trần gian của khóa SERE cao cấp, họ không chỉ là những học viên trốn thoát khỏi cùm xích và nhà tù, mà đã thực sự lột xác thành những chiến binh thực thụ của lực lượng đặc nhiệm ngầm.