🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.69

~3 phút đọc · 585 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ánh nắng ban mai hắt lên boong tàu vận tải, rọi thẳng vào dãy học viên vừa lết qua cửa ải sinh tồn. Vũ Thái, Tuấn Anh và Vũ Thanh đứng sóng vai nhau, thở dốc sau chặng đường vượt ngục gian khó. Nhưng chưa kịp hoàn hồn, ánh mắt cả ba bỗng khựng lại khi hướng về phía góc mạn tàu, nơi một nhóm học viên bị bắt lại từ sớm đang bị tống giữ.

Nằm co ro trong một chiếc cũi sắt hoen gỉ, kích thước lớn đến mức chuyên dùng để nhốt gấu đen hoang dã, chính là Ma Hùng.

Cả tứ chi của cậu bị xích chặt bằng những đoạn dây xích niken răng cưa vào khung sắt đáy cũi. Trên khuôn mặt nhợt nhạt, một chiếc rọ mõm bằng da thuộc màu đen dày cộp được siết chặt vòng đầu, khóa kín hàm khiến Ma Hùng đến cả việc há miệng hay rên rỉ cũng thành bất khả thi. Trông cậu lúc này chẳng khác nào một con dã thú bị khuất phục hoàn toàn sau những trận chống cự điên cuồng.

Tuấn Anh đứng chết trân mất ba giây, đoạn khóe miệng giật giật. Bản năng hội họa trỗi dậy trong tình huống oái oăm nhất, cậu nhanh tay rút từ trong túi áo bách hóa ra một mẩu than củi và tấm giấy nháp nhàu nát. Chỉ bằng vài đường nét lướt qua điêu luyện, y hệt như cái cách cậu từng ký họa Vũ Thái ngậm ống truyền dịch trong kén y tế dạo trước, hình ảnh Ma Hùng bị xích trong cũi gấu hiện lên sắc nét đến từng chi tiết. Cái tài năng phác họa thần tốc, sống động và đầy tính châm biếm ấy khiến những kẻ đứng cạnh nhìn thấy chỉ biết lắc đầu bất lực.

Vũ Thái bước lên một bước, cúi người nhìn sát vào nan sắt của chiếc cũi, cất giọng trầm đục hỏi:

= Ma Hùng, cậu bị sao thế?

Bị khóa chặt miệng không thể thốt ra lời, Ma Hùng chỉ có thể chớp chớp đôi mắt sưng húp sau lớp bụi bẩn. Cậu bắt đầu chớp mắt liên hồi theo một nhịp điệu cực kỳ quy luật, từng cụm ký hiệu ngắn dài hiện lên qua tốc độ đóng mở của mi mắt. Đó chính là mã Morse cấp tốc được truyền đi trong tuyệt vọng:

= Đ - ừ - n - g - - c - ó - - n - h - ìn.

Màn "nói chuyện" bằng mắt có một không hai ấy diễn ra ngay trước ống kính camera giám sát của ban huấn luyện. Đám lính trực màn hình theo dõi ngồi trong phòng điều khiển phải trợn tròn mắt, há hốc mồm không hiểu hai thằng này đang chơi trò quỷ gì, thậm chí phải tua lại tốc độ chậm để giải mã từng chữ cái mà mắt Ma Hùng vừa phát đi.

Vũ Thái, Vũ Thanh và Tuấn Anh đọc hiểu trọn vẹn thông điệp trong ánh mắt đó, ba người không nói thêm lời nào, cứ thế đứng im lìm nhìn chằm chằm vào người bạn thân đang bị nhốt trong lồng sắt.

Đúng lúc bầu không khí đang đặc quánh sự im lặng, tiếng còi tập trung chói tai của ban huấn luyện bỗng vang lên xé toạc không gian, kết thúc trọn vẹn hai tháng địa ngục trần gian trên hòn đảo huấn luyện SERE cao cấp.

💬 Bình luận (0)