Những khoang tàu vận chuyển tù nhân gầm rú rít lên từng hồi ghê rợn khi bứt khỏi trọng lực của hành tinh F425, mang theo hàng trăm con người thuộc bộ lạc trồng anh túc vừa bị càn quét sạch sẽ. Bên trong khoang hàng chật chội, mùi mồ hôi chua ngoét, mùi khói đạn khét lẹt và mùi hoảng loạn xộc thẳng vào khứu giác, đặc quánh đến mức tưởng như có thể vắt ra nước. Đám học viên đứng bám chặt vào các thanh xích an toàn dọc vách tàu, nhìn chằm chằm xuống hàng chục con người đang bị trói quặt tay chân bằng dây rút nhựa trắng, nằm vật vờ dọc sàn tàu như những khúc gỗ vô tri.
Vũ Thái đứng lặng lẽ ở một góc khuất, mũ vải vẫn trùm kín mặt chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh. Cậu âm thầm quan sát từng chuyển động nhỏ của những tù nhân vừa tỉnh dậy sau lớp sương phun kích thích. Có kẻ gào thét điên cuồng, có kẻ ôm mặt khóc nấc lên không thành tiếng, nhưng phần lớn đều chết trân trong ánh mắt vô hồn của sự tuyệt vọng. Trận thực chiến đầu đời này không hào hùng như những thước phim tuyên truyền trong sách giáo khoa của học viện; nó trần trụi, tanh tưởi và lạnh lùng đến tột cùng.
Ma Hùng đứng bên cạnh, sắc mặt vẫn tái xanh tái xám, hai tay bấu chặt vào báng súng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Sự va đập trực diện với bạo lực đẫm máu ngoài đời thực đã đập tan hoàn toàn những ảo tưởng ngây thơ cuối cùng của một thiếu niên mười sáu tuổi.
= Xuống tàu! Nhanh chân lên! Lùa hết vào khu cách ly số 4! - Tiếng sĩ quan chỉ huy gầm lên qua hệ thống loa phát thanh khi con tàu cập bến thành công xuống trạm trung chuyển thuộc vành đai ngoài.
Cánh cửa khoang nặng nề bật mở, ánh đèn trắng lóa của khu giam giữ hắt thẳng vào mặt mọi người. Cả trung đội học viên lại tiếp tục quay cuồng trong guồng máy dẫn độ tàn nhẫn. Những thân người mệt mỏi bị xách lôi, đẩy ngô nghê qua các hành lang dài dằng dặc bọc thép kiên cố. Từng người một bị tống vào các buồng biệt giam chật hẹp, nơi các điều tra viên cấp cao của liên hành tinh đang chờ sẵn để bắt đầu chiến dịch thẩm vấn khai thác thông tin về đường dây phân phối anh túc lượng tử.
Công việc của đám học viên không phải là tham gia hỏi cung, mà là những mắt xích hậu cần đẫm mồ hôi và áp lực: tiếp nhận hồ sơ, kiểm tra số hiệu sinh trắc học của từng tù nhân, điểm danh và phân loại mức độ nguy hiểm. Vũ Thái ngồi trước màn hình điều khiển trong phòng kiểm định phụ trách khu B, đôi tay thao tác liên tục trên bàn phím lượng tử, ánh mắt đảo qua từng gương mặt tù nhân hiện lên qua camera giám sát. Sự tập trung cao độ giúp cậu lấn át đi cảm giác nôn nao còn sót lại trong lồng ngực sau trận càn quét.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng kiểm định đột ngột bị đẩy mạnh ra. Vị sĩ quan huấn luyện trực ban bước vào, ném phịch một tập tài liệu dày cộp xuống bàn làm việc của Vũ Thái, cất giọng lạnh lùng:
= Mã số 103, dừng công việc hiện tại lại. Nhận nhiệm vụ mới. Trích xuất ngay hồ sơ số hóa của đối tượng cốt cán vừa bị bắt ở khu vực trung tâm hành tinh F425 — kẻ giữ mã khóa mạng lưới tài chính của bộ lạc. Trong vòng một tiếng nữa, tôi cần toàn bộ sơ đồ dòng tiền chuyển dịch qua các vành đai.
Vũ Thái đứng phắt dậy, đưa tay chào điều lệnh dứt khoát:
= Rõ!
Cậu không dám chần chừ dù chỉ một giây. Trải qua những trận đòn roi bằng gậy cao su và hai tháng huấn luyện SERE điên rồ, bản năng sinh tồn đã dạy cho Vũ Thái biết rằng trong cái học viện này, sự chậm trễ hay một sai sót nhỏ trong mệnh lệnh đều có thể dẫn đến hậu quả tồi tệ hơn cả cái chết. Cậu lao vào xử lý dữ liệu, đôi tay lướt nhanh như bay trên bàn phím, từng dòng mã hóa phức tạp được bóc tách và sắp xếp lại gọn gàng.
Trong khi đó, ở phòng giam bên cạnh, Ma Hùng đang cùng một tiểu đội khác thực hiện việc kiểm tra y tế bắt buộc cho các tù nhân mới đến. Không khí nặng nề bao trùm lấy từng góc phòng khi những gã bác sĩ quân y tiến hành tiêm thuốc ức chế thần kinh để đảm bảo không ai có thể làm loạn trong quá trình điều tra dài ngày.
Mấy ngày tiếp theo trôi qua trong guồng quay bận rộn đến nghẹt thở của chiến dịch dẫn độ. Toàn bộ khu phức hợp biến thành một cỗ máy nghiền khổng lồ, nơi số phận của hàng trăm con người bị định đoạt chỉ bằng vài dòng báo cáo trên màn hình. Đám học viên năm nhất, từ những đứa trẻ ngơ ngác ngày nào, giờ đây buộc phải học cách thích nghi với sự vô cảm của một hệ thống thực thi pháp luật lạnh lùng.
Bốn mươi tám giờ sau, chiến dịch thẩm vấn và phân loại cơ bản hoàn tất.
Trung đội học viên được lệnh tập trung tại khoảng sân chính của trạm trung chuyển để nghe nhận xét tổng kết từ hội đồng chỉ huy. Đứng trước hàng quân thẳng tắp, vị Trung tướng hiệu trưởng — người vẫn luôn âm thầm theo dõi từng bước đi của lứa học viên đặc biệt này — chậm rãi rảo bước qua từng hàng người. Ánh mắt ông dừng lại lâu hơn chút ở vị trí của Vũ Thái và Ma Hùng.
= Các trò đã hoàn thành chuyên án thực tế đầu tiên trong đời, - vị hiệu trưởng cất giọng trầm đục, vang vọng qua hệ thống loa gắn trên ngực áo - Đừng nghĩ rằng những gì các trò vừa trải qua chỉ là một bài tập giả định hay một trò chơi dạo chơi ngoài hành tinh. Đống tù nhân trong kia, những tiếng khóc lóc và cả những giọt mồ hôi của các trò chính là thực tế tàn khốc của thế giới ngầm mà sau này các trò phải đối mặt suốt quãng đời làm cảnh sát chìm.
Ông dừng lại một nhịp, đưa ánh mắt sắc bén đảo qua toàn bộ trung đội:
= Có kẻ đã run sợ, có kẻ suýt làm hỏng việc, và cũng có kẻ đã phải trả giá bằng những trận đòn roi đau đớn vì sự cẩu thả của chính mình. Nhưng cuối cùng, các trò vẫn đứng ở đây, hoàn thành nhiệm vụ. Đó là điều duy nhất mà liên hành tinh này ghi nhận ở các trò.
Buổi tổng kết kết thúc bằng mệnh lệnh giải tán ngắn gọn. Đám học viên lục tục thu dọn trang thiết bị, chuẩn bị bước lên chuyến tàu vận tải để trở về khuôn viên chính của học viện, khép lại trọn vẹn chương đầu tiên của hành trình trưởng thành trong bóng tối.
Trở lại biệt viện sau chuyến thực chiến kéo dài, bầu không khí quen thuộc bỗng trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn dẫu áp lực học tập vẫn đè nặng trên vai.
Tối hôm đó, trong căn phòng ký túc xá nhỏ của bốn đứa, Tuấn Anh — kẻ vừa trải qua những ngày tháng tơi tả vì ăn đòn "úp chảo" — đã có thể lê lết đi lại bình thường nhờ lớp thuốc mỡ sinh học cao cấp. Cậu ta lật đật bê một đĩa bánh ngọt khẩu phần đặc biệt kiếm được từ nhà ăn chung, đặt lên bàn rồi hào hứng gọi lớn:
= Nào, mau bu lại đây ăn mừng xem như chúng ta đã sống sót qua cái chuyên án chết tiệt này đi! Đứa nào không ăn là tao tịch thu đấy nhé.
Ma Hùng lết từ giường bên sang, với tay vốc ngay một cái bánh nhét vào miệng, vừa nhai ngấu nghiến vừa càu nhàu:
= Mẹ kiếp, tưởng chuyến đi vừa rồi tao bỏ mạng ở cái hành tinh quỷ quái F425 đấy chứ. Nhìn bọn dân làng bị lùa đi mà tao cứ tưởng tượng ra cảnh sau này mình cũng rơi vào hoàn cảnh đấy.
Vũ Thái ngồi tựa lưng vào mép giường, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt nhìn đăm đăm ra khung cửa sổ nơi vòm trời nhân tạo đang chuyển sang màu chạng vạng. Cậu không chạm tay vào đĩa bánh, tâm trí vẫn đang bị ám ảnh bởi ánh mắt tuyệt vọng của thanh niên bản địa bị Ma Hùng bắn ngã ngày hôm đó. Khoảnh khắc viên đạn gây mê cắm phập vào lồng ngực đối phương, Vũ Thái hiểu rằng ranh giới giữa thiện và ác, giữa việc bảo vệ trật tự liên hành tinh và việc tước đoạt sự sống của những kẻ khác vốn vô cùng mỏng manh.
= Này, nghĩ cái gì mà đờ đẫn thế, mã số 103? - Tuấn Anh huých nhẹ vai Vũ Thái, nhe nhở cười - Hay là vẫn còn cay cú vì vụ in sai ba trang tài liệu hôm trước, bị sếp đập cho tím mông nên giờ mất tinh thần chiến đấu rồi?
Vũ Thái khẽ lườm thằng bạn một cái, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt hiếm hoi:
= Tao đang nghĩ xem sau khi tốt nghiệp, liệu chúng ta có thực sự tìm được đường quay về ánh sáng mặt trời không, hay sẽ mãi mãi chìm nghỉm trong cái bóng tối này cho đến khi chết đi.
Câu hỏi bâng quơ nhưng trúng ngay điểm huyệt nhạy cảm của cả căn phòng. Không khí chùng xuống trong giây lát. Chẳng ai trả lời, bởi tất cả đều thừa hiểu rằng một khi đã bước chân vào con đường của những sĩ quan đặc nhiệm ngầm, quá khứ phía sau lưng đã hoàn toàn bị xóa sổ, và tương lai phía trước chỉ là một màn sương mù dày đặc không lối thoát.
= Thôi đi mấy ông tướng, nghĩ nhiều làm gì cho rách việc! - Ma Hùng vỗ đùi đứng phắt dậy, phá tan sự tĩnh lặng nặng nề - Sống được ngày nào hay ngày đấy, quan trọng là hiện tại chúng ta vẫn còn nguyên vẹn chân tay để ngồi đây gặm bánh ngọt. Cạn ly... à nhầm, cạn nước lọc nào!
Đám trẻ bật cười phá lên, tiếng cười giòn giã vang vọng giữa bốn bức tường ký túc xá lạnh lẽo của học viện. Ngoài kia, màn đêm buông xuống, bao trùm lấy toàn bộ tổ hợp kiến trúc kiên cố nằm sâu trong vành đai vũ trụ. Cuộc đời của những cảnh sát chìm tập sự vẫn tiếp tục tiến về phía trước, mang theo cả những nỗi đau, sự hoài nghi và khát vọng sống âm ỉ cháy sâu trong lồng ngực mỗi người.