🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.40

~5 phút đọc · 917 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ba ngày sau, chính cái sự sơ suất nhỏ nhặt trong công việc văn phòng đã đẩy Vũ Thái vào vết xe đổ tương tự của Tuấn Anh. Chỉ vì khi in tập tài liệu điều tra mật, cậu bất cẩn ghim nhầm số thứ tự của ba trang hồ sơ quan trọng. Khi tổ trưởng trực ban kiểm tra lại và phát hiện ra lỗi sai tai hại ấy, cái tên Vũ Thái lập tức bị gọi giật giọng giữa phòng làm việc.

= Cậu làm ăn kiểu gì thế này, mã số 103? - Vị tổ trưởng đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo - Tài liệu trinh sát mà sai lệch số trang là hỏng cả một chuyên án! Ra đây chịu phạt!

Không một lời ngụy biện, Vũ Thái bước lên, chống thẳng hai tay xuống sàn nhà, đôi chân khép chặt, cơ thể gồng cứng một đường thẳng tưng theo đúng điều lệnh kỷ luật.

Cái vụt đầu tiên rít lên xé gió trong không gian phòng làm việc.

= Cốp!

Cây dùi cui cao su đặc nện thẳng xuống mông, lực đánh trời giáng khiến các thớ cơ dưới lớp vải quân phục co giật dữ dội. Vũ Thái cắn chặt răng, nuốt ngược tiếng kêu vào trong lồng ngực, cố giữ nguyên tư thế chống đẩy tĩnh. Nhưng đây là lỗi sai liên tiếp ba trang hồ sơ, đồng nghĩa với việc hình phạt phải nhân lên tương ứng.

= Vụt! - Gậy thứ hai quật xuống tàn nhẫn không kém.

Đau đớn tột cùng xé toạc lớp da thịt, cú đánh quá sức chịu đựng khiến hai tay Vũ Thái khuỵu xuống, cơ thể ngã gục rũ rượi xuống sàn nhà lạnh ngắt. Nhận thức được quy định không được phép tự ý bỏ tư thế khi chưa có lệnh, cậu hoảng hốt nén đau, vội vã dùng hết sức lực cuối cùng bật người trở lại tư thế chống thẳng ban đầu chỉ trong tích tắc.

= Vụt!

Cây gậy thứ ba giáng xuống với trọn vẹn lực đạo như hai lần trước, không hề nương tay lấy một chút.

= A...

Cơn đau thấu xương tủy làm đôi chân Vũ Thái hoàn toàn tê liệt. Cậu sụp xuống hẳn, ngã gục hoàn toàn xuống sàn nhà, hai vai run bần bật, mặt đầm đìa nước mắt vì uất ức và thể xác bị vắt kiệt đến cực hạn.

Hình phạt chưa dừng lại ở đó. Suốt phần thời gian còn lại của buổi chiều, Vũ Thái bị đuổi ra hành lang đứng phạt úp mặt vào tường cho đến hết ca. Bỏ qua cả bữa tối ở nhà ăn, cậu lê lết từng bước chân nặng nhọc trở về phòng ký túc xá, lầm lũi trèo lên giường rồi úp mặt gục xuống đệm, không dám thốt lên một lời than vãn với bất kỳ ai.

Đúng lúc ấy, Tuấn Anh đẩy cửa bước vào, tay cầm chiếc cốc giữ nhiệt vừa đi ăn về. Nhìn thấy tấm lưng cong cớn và dáng vẻ kiệt quệ của thằng bạn thân nằm bất động trên giường, nét mặt Tuấn Anh bỗng chốc xị xuống, ánh mắt thoáng lên sự đồng cảm sâu sắc của kẻ từng trải qua cảm giác đau đớn tương tự.

= Lại bị phạt gậy cao su à? - Tuấn Anh khẽ hỏi, giọng hạ thấp xuống.

Vũ Thái vùi mặt vào gối, không nói năng gì. Cơn đau nhức nhối ở phần dưới truyền lên đại não khiến cậu chỉ muốn ngất đi. Nhưng trong lòng, cậu hiểu rõ mình sai hoàn toàn — một đặc vụ ngầm không được phép mắc những lỗi lọt chi tiết sơ đẳng như thế, nên dẫu có đau đớn đến đâu, cậu cũng nuốt ngược vào trong, không dám hé miệng kêu ca nửa lời.

= Giai đoạn này thực tế là bước chuyển giao khốc liệt giữa môi trường huấn luyện giả định và thế giới ngầm thực chiến. Khi đã bước chân vào một ban chuyên án thực tế — nơi các tài liệu in ra liên quan trực tiếp đến sinh mạng của các trinh sát đang nằm vùng ngoài vành đai — thì tính chất nghiêm trọng của sự việc đã hoàn toàn thay đổi.

= Ở giai đoạn này, không còn là những bài học rút kinh nghiệm nhẹ nhàng hay những hình thức phạt thể lực mang tính giáo dục nữa. Đó là kỷ luật thép của thời chiến hoặc các chiến dịch đặc biệt. Một lỗi nhỏ như sai lệch số trang hồ sơ có thể làm chệch hướng cả một kế hoạch giăng bẫy, khiến thông tin lọt vào tay tội phạm và lập tức đẩy đồng đội vào vòng nguy hiểm tử thần.

= Do đó, khi lỗi lầm ấy xuất hiện trong một chuyên án sống còn, các sĩ quan chỉ huy trực tiếp không coi đó là lỗi học tập mà là sự tắc trách gây hậu quả nghiêm trọng. Đòn roi tàn nhẫn từ gậy cao su lúc này mang ý nghĩa của một hình thức kỷ luật quân pháp dã chiến — vừa để trừng phạt tức thời, vừa để khắc sâu vào tâm trí non trẻ của Vũ Thái rằng cái giá của sự bất cẩn trong thế giới ngầm không bao giờ đong đếm bằng bản kiểm điểm, mà bằng máu và nước mắt.

💬 Bình luận (0)