🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.4: Hỗn loạn

~8 phút đọc · 1482 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ánh nắng giả lập buổi sáng từ vòm khí quyển nhân tạo không đủ sức làm ấm lên lớp kính cường lực đổi màu của căn biệt thự tầng không, thứ ánh sáng lạnh ngắt và sắc lẹm cắt qua khoảng không gian lơ lửng giữa những tầng mây xám xịt của đô thị thượng tầng. Vũ Thái lê bước chân vẫn còn nhói nhẹ lớp da non vừa được nano tái tạo, đẩy cánh cửa tự động khép hờ để bước vào không gian sống quen thuộc mà xa lạ của nguyên chủ.

Bên trong, thế giới của giới thượng lưu công nghệ cao mở ra ngợp mắt. Sàn nhà lót bằng hợp kim titan phản chiếu bóng dáng những cỗ máy robot dọn dẹp hình cầu tròn vo, không ngừng lướt đi lướt lại phát ra tiếng rì rầm trầm đục. Dọc theo hành lang dài lát kính trong suốt nhìn thẳng xuống vực sâu hàng ngàn mét của thành phố ngầm, hàng chục con robot quản gia dáng người thon gọn như tượng đồng liên tục chuyển động, tay bưng khay trà lơ lửng bằng từ trường, cúi đầu chào chủ nhân với thứ âm thanh tổng hợp đều đặn và mượt mà. Xuống đến khu garage khổng lồ nằm lộ thiên bên hông biệt thự, dăm bảy chiếc xe bay tư nhân dòng thể thao tối tân xếp hàng ngay ngắn, vỏ sơn tĩnh điện bóng loáng phản chiếu những vạch đèn neon chói lọi từ các tòa cao ốc lân cận. Một cơ ngơi ngốn không biết bao nhiêu tài nguyên của hệ thống liên hành tinh, thứ biểu tượng cho sự xa hoa trụy lạc tột cùng.

Nhưng sự im lặng xa xỉ ấy ngay lập tức bị phá nát bởi tiếng quát tháo long trời lở đất vọng ra từ phòng khách chính.

= Mày còn dám mở mặt bước chân về cái nhà này hả, thằng mặt sứa gan cóc tía!

Giọng gầm rú của người bố - một tài phiệt công nghệ đang nắm giữ cổ phần lớn của tập đoàn năng lượng vùng - vang dội qua hệ thống loa âm thanh vòm tích hợp khắp biệt thự, khiến lũ robot dọn dẹp giật mình khựng lại giữa nhà. Ông ta đứng sừng sững giữa phòng khách lộng lẫy, mặt đỏ bừng vì tức giận, ngón tay run lẩy bẩy chỉ thẳng vào mặt đứa con trai vừa lê lết bước vào. Trong suốt hơn một tiếng đồng hồ liên tiếp, vị tổng giám đốc quyền lực không hề giữ lại chút sĩ diện nào của một kẻ bề thế, trút toàn bộ từ ngữ cay độc, miệt thị và giận dữ nhất lên đầu Vũ Thái. Ông ta đập bàn, ném cả những chiếc máy tính bảng hợp kim xuống sàn vỡ vụn, nguyền rủa cái thói chơi bời lêu lổng, đốt tiền vào sòng bài lượng tử đến mức sạch trơn cả gia sản tích lũy của gia đình.

= Tiền của tao làm ra để nuôi một thằng phá gia chi tử đem đi cúng cho mấy cái chiếu bạc của chính phủ chắc? Hết xe cộ, nhà cửa chưa đủ, mày còn muốn bôi tro trát trấu vào cái họ Vũ này mới vừa lòng hả? Tao thà đẻ ra một khối sắt vụn còn hơn có thằng con báo cô như mày!

Vũ Thái đứng lặng lẽ giữa luồng cuồng phong thịnh nộ, không thèm thanh minh cũng chẳng hé răng nửa lời. Cơ thể của cậu thiếu gia mười sáu tuổi này đang run lên, không phải vì sợ hãi, mà bởi sự thích nghi của thần kinh khi phải gánh chịu tầng tầng lớp lớp ký ức hỗn độn. Cậu lạnh lùng quan sát người đàn ông trước mặt - một kẻ quanh năm vùi đầu vào những thuật toán tài chính và các bản hợp đồng không đáy, coi con cái như một khoản đầu tư thất bại.

Tiếng quát tháo chửi mắng còn chưa kịp dứt cơn cao trào, vang dội khắp khu biệt thự thông minh vốn cách âm tuyệt đối, thì bỗng vang lên một âm thanh chói tai từ hệ thống báo động ngoài cổng chính.

= Kính chào. Có khách đặc biệt viếng thăm. Xin vui lòng xác thực danh tính.

Giọng đọc vô cảm của hệ thống an ninh vừa dứt, một chiếc xe công vụ bay màu đen tuyền mang biểu tượng lưỡi kiếm gãy của Bộ Tư lệnh Vệ binh Liên hành tinh đột ngột hạ cánh xuống bãi đáp riêng của biệt thự. Cánh cửa xe bật mở, bước xuống là một người lính mặc giáp chiến thuật toàn thân, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, trên tay cầm một tập hồ sơ điện tử được mã hóa bằng ánh sáng xanh ngắt.

Người lính bước thẳng vào phòng khách mà không thèm gõ cửa, ánh mắt sắc như dao đảo qua hai cha con rồi dừng lại trên người Vũ Thái. Hắn ta mở thiết bị phát quang, dõng dạc đọc lớn bản quyết định với chất giọng kim loại sắc lẹm:

= Chiếu theo bộ luật đặc biệt của Liên hành tinh về việc xử lý công dân phá sản tại các sòng bạc do chính phủ quản lý, đương sự Vũ Thái, mã định danh 992-X-Delta, đã chính thức thua trắng khoản nợ công và không còn khả năng chi trả. Theo điều luật tài phán số bảy, đương sự có tên trên đây bị bắt buộc sung công quỹ, điều động vào danh sách lao động đặc biệt tại khu mỏ ngầm số 04 thuộc vành đai Alpha trong thời hạn đúng ba tháng, bắt đầu từ ngày mai. Giấy gọi thi hành nhiệm vụ đã được hệ thống tự động đồng bộ vào chip sinh trắc học của gia đình. Đề nghị người giám hộ phối hợp ký xác nhận bàn giao.

Cả căn phòng khách bỗng chốc chết lặng. Tiếng quát tháo của người bố đột ngột nghẹn cứng lại trong cổ họng như thể ai đó vừa bóp chặt lấy khí quản ông ta. Khuôn mặt đang đỏ bừng vì giận dữ chuyển sang tái mét, rồi nhợt nhạt đến mức mất sạch huyết sắc. Đôi mắt người đàn ông trừng lớn nhìn chằm chằm vào bản quyết định phát sáng lơ lửng trước mặt, lồng ngực phập phồng dữ dội không tài nào thở nổi.

= Mỏ... mỏ ngầm? Ba tháng?

Người bố lẩm bẩm trong sự bàng hoàng tột độ, chân lảo đảo lùi lại mấy bước đụng phải chiếc bàn trà làm bằng kính cường lực. Khu mỏ ngầm vành đai Alpha không phải là nơi để lao động bình thường; đó là một lò luyện ngục dưới lòng đất sâu thẳm hàng chục cây số, nơi áp suất phóng xạ cao và những cỗ máy khai thác khổng lồ sẵn sàng nghiền nát bất cứ cỗ máy hay con người nào sơ sẩy. Đưa con trai một đời nhung lụa vào đó chẳng khác nào tống nó vào cửa tử. Áp lực máu đột ngột dồn lên đại não, lồng ngực người đàn ông thắt lại đau đớn.

= Ôi... trời ơi...

Ông ta rên lên một tiếng khàn đợt, hai tay ôm ngực, đôi chân mất trọng lực rồi khuỵu sụp thẳng xuống tấm thảm lông cao cấp giữa nhà. Cơn đột quỵ bất ngờ ập đến nhanh như chớp giật, đánh gục vị tài phiệt kiêu hãnh ngay trước mặt người lính vệ binh.

= Bố!

Vũ Thái biến sắc, bản năng phản xạ của một người trưởng thành từ thế giới cũ lập tức bùng nổ. Cậu lao tới, quỳ sụp xuống đỡ lấy thân hình đang co giật của ông ta, bàn chân vừa lành vết thương lại nhói lên buốt óc. Cùng lúc đó, hệ thống AI của biệt thự nhận diện dấu hiệu sinh tồn bất ổn của chủ nhân, hàng loạt cỗ máy y tế từ trong tường trượt ra ào ạt, rít lên những tiếng báo động chói tai, phóng các mũi tiêm kích thích thần kinh và máy trợ thở tự động bao vây lấy người đàn ông đang nằm bất động trên sàn.

Phòng khách thượng lưu chìm trong hỗn loạn. Tiếng còi báo động khẩn cấp của biệt thự hòa cùng ánh sáng đỏ chớp nháy liên hồi, chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng của người lính vệ binh vẫn đứng nghiêm như pho tượng bên cạnh tờ giấy phạt, và thân hình gầy gò của Vũ Thái đang cố gắng giữ lấy người bố vừa ngã quỵ vì cú sốc định mệnh.

Một màn kịch mở màn quá đỗi hoàn hảo cho hành trình sinh tồn của gã quan sát viên vừa xuyên không đến thế kỷ mười một ngàn.

💬 Bình luận (0)