Giữa không gian tĩnh mịch của phòng hồi sức, nơi tiếng thở dài và tiếng hít sâu đều đặn hòa vào nhau, một sự lãng quên tạm thời bao phủ lấy những thân thể rã rời. Hai tháng đối mặt với cõi chết, với đói khát và những đòn tra tấn tâm lý đến bờ vực phát điên của khóa SERE đã vắt kiệt giọt năng lượng cuối cùng của đám học viên năm nhất.
Vũ Thái nhắm nghiền mắt, để mặc cho những luồng sóng hồi phục sinh học từ tấm đệm y khoa quét qua từng thớ cơ đang ê ẩm. Cậu không nghĩ về tương lai, không bận tâm đến thế giới ngoài kia hay cái thân phận "người thực vật" đang nằm im lìm trong bệnh viện trung tâm dưới sự trông coi của bố mẹ nữa. Lúc này, việc có thể thả lỏng sống lưng trên một chiếc giường êm ái, mặc một chiếc áo phông cotton mềm mại mà không lo còi báo động réo gọi đã là một thứ xa xỉ tột cùng.
Nằm ở chiếc giường kế bên, Vũ Thanh khẽ trở mình, tiếng vải sột soạt kéo Vũ Thái thoát khỏi cơn mơ màng. Cậu quay đầu sang nhìn người bạn đồng hành qua ngấn sáng mờ ảo từ đèn tường. Dù các vết bầm tím trên mặt Vũ Thanh đã được thuốc mỡ sinh học làm dịu đi phần nào, nhưng đôi mắt hốc hác và vầng thâm sâu hoắm vẫn tố cáo những gì mà cậu đã phải trải qua trong khu biệt giam phía Đông.
= Này... - Vũ Thanh cất giọng khàn đặc, phá vỡ sự im lặng nặng nề - Ông nghĩ sau cái khóa SERE chết tiệt này, chúng ta còn sống sót được bao nhiêu lâu nữa trước khi thực sự bị ném ra chiến trường ngoài vành đai?
Vũ Thái im lặng vài giây, không đáp ngay. Cậu chống tay ngóc đầu dậy, tựa lưng vào thành giường, đưa mắt nhìn dọc căn phòng. Ở góc phòng bên kia, Ma Hùng đang ngủ say sưa đến mức ngáy khò khò, thỉnh thoảng chân vẫn giật giật theo phản xạ như đang đứng trên hai tấm thép điện giật hồi nào.
= Sống được bao lâu không quan trọng, - Vũ Thái thản nhiên đáp, giọng trầm đục lọt tỏm trong không gian rộng lớn - Quan trọng là lúc nào chúng ta cũng phải tỉnh táo. Bọn chúng vắt kiệt sức mình ở cái học viện này không phải để biến chúng ta thành cỗ máy t-ự sát, mà để dạy cách không bao giờ được phép chết ngớ ngẩn trước kẻ thù.
Vũ Thanh khẽ cười nhạt, một nụ cười cay đắng đến xé lòng, đoạn kéo chăn trùm kín đầu, lẩm bẩm:
= Đồ điên... Ngủ đi. Mai lại bắt đầu một vòng quay mới thôi.
Căn phòng hồi sức chìm trở lại trong màn đêm yên ắng. Những ngày nghỉ dưỡng ngắn ngủi giữa ranh giới sống chết trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, chuẩn bị mở ra giai đoạn huấn luyện tiếp theo khắc nghiệt và vô tình hơn gấp bội trong bóng tối của Học viện Khoa học Công nghệ Liên hành tinh.