🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.29

~4 phút đọc · 767 từ · · ⚠️ Báo cáo

Mấy ngày Tết trong biệt viện trôi qua trong bầu không khí nhàn nhã hiếm hoi của kỳ nghỉ phép, nhưng với Vũ Thái, thói quen kỷ luật khắc nghiệt đã ngấm vào máu không cho phép cậu lười biếng. Sáng mồng hai Tết, khi đồng hồ điểm đúng năm giờ sáng và màn đêm nhân tạo ngoài kia vẫn còn đặc quánh, cậu đã âm thầm rời giường. Ra đến khu vực kho chứa hậu cần vắng lặng, tìm thấy một bậc tam cấp bằng bê tông chắc chắn, Vũ Thái bắt đầu nhịp nhàng bật nhảy lên xuống liên tục qua từng bậc cầu thang. Tiếng thịch thịch đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch cho đến khi hoàn thành cả nghìn bước chân, mồ hôi đầm đìa thấm đẫm vạt áo, cậu mới thả lỏng cơ thể đi về khu ký túc xá ăn sáng.

Trong khi đó, bên trong phòng ngủ chung của đám học viên, không khí náo nhiệt đã bùng nổ từ bao giờ. Nhân dịp đầu năm, vị hiệu trưởng hào phóng tặng cho mỗi biệt viện một vài bộ thường phục dân sự để đổi gió sau những ngày dài gắn liền với quân phục. Đám trẻ nhao nhao tranh giành nhau những bộ cánh thời trang, thể thao năng động, hiện đại. Cuối cùng, trơ trọi lại ở góc tủ là một bộ vest cổ điển mang phong cách quý tộc cũ kỹ, cứng nhắc. Vũ Thái vừa bước chân vào phòng sau buổi tập liền bị Tuấn Anh túm lại, ép mặc thử bộ đồ đó lên người. Khoác chiếc áo vest dạ tối màu rộng thùng thình và chiếc quần âu cạp cao, trông cậu chẳng khác nào một ông cụ non vừa bước ra từ thước phim tài liệu thế kỷ trước.

= Này, nhìn không khác gì quản gia nhà tài phiệt thế hệ đầu! - Tuấn Anh ôm bụng cười sặc sụa, vỗ đùi đen đét - Thiếu mỗi đôi găng tay trắng nữa là đủ bộ để đi hầm rượu phục vụ các cụ đấy!

Đúng lúc ấy, Ma Hùng — một gã học viên người trầm tính nhưng tính tình đôi khi cực kỳ lầy lội — nghe thấy thế liền lục lọi trong hộc tủ bếp, moi ra được một đôi găng tay len trắng dày cộp. Dù không phải loại găng tay da sang trọng có b-a sọc chỉ thêu ở mu bàn tay theo kiểu quý tộc, nhưng chất liệu len trắng sần sùi vẫn mang đậm cảm giác của đồ bảo hộ lao động thời kỳ đầu.

= Có ngay! Đồ viện trợ đây! - Ma Hùng hớn hở cầm đôi găng tay chạy tới.

Chẳng kịp để Vũ Thái kịp phản kháng, cả bọn hùa vào đè ngửa cậu xuống giường, người giữ tay, kẻ ép chân tròng chặt đôi găng tay len trắng vào bàn tay đang khua khoắng loạn xạ. Xử lý xong xuôi bộ dạng thảm họa của bạn thân, đám ác ôn lôi ngay thiết bị lưu trữ cá nhân ra chụp ảnh lia lịa, bấm máy tạch tạch không ngừng nghỉ trước gương mặt bất lực đến cùng cực của khổ chủ.

Thế nhưng, thay vì cáu giận hay giật mình vùng vẫy, bản năng diễn xuất của một đặc vụ chìm chuyên nghiệp bỗng trỗi dậy trong đầu Vũ Thái. Khi được đám bạn buông tay thả ra, cậu chẳng thèm gỡ găng tay hay cởi áo vest nữa. Thay vào đó, Vũ Thái hít một hơi thật sâu, đứng thẳng người phăng phắc, hai tay đan chéo trước bụng đúng tư thế chuẩn mực, khuôn mặt đơ cứng lại rồi cất giọng trầm đặc, đanh thép hệt như bị một ông quản gia gạo cội sống qua mấy đời chủ nhập:

= Các cậu chủ mau dừng những trò nhố nhăng này lại ngay lập tức! Đứng hết cả dậy! Đừng để tôi phải nhắc nhở và làm mất đi hình tượng uy nghiêm của gia tộc thêm nữa!

Phong thái diễn sâu đến mức xuất thần cùng điệu bộ cứng ngắc của Vũ Thái khiến cả đám học viên đang nín thở đứng hình trong nửa giây, rồi đồng loạt ôm bụng ngã lăn ra sàn cười nấc nẻ, nước mắt giàn giụa. Ngay cả vị Trung tướng hiệu trưởng vô tình đi ngang qua hành lang, ghé mắt nhìn vào cảnh tượng hỗn độn bên trong phòng cũng không kìm được mà phải phì cười thành tiếng trước sự lầy lội của đám lính trẻ.

💬 Bình luận (0)