Cánh cửa phòng giáo vụ vừa khép lại, một cán bộ kỹ thuật mặc áo blouse trắng bước đến, dừng lại trước bàn của Vũ Thái, đặt mạnh một chiếc iPad 3D khác xuống mặt bàn với màn hình đang hiển thị sẵn giao diện bài kiểm tra bổ sung.
= Cậu, làm thêm bài kiểm tra này.
Vũ Thái nhướng mày nhìn màn hình. Đề bài hoàn toàn khác xa với những câu hỏi trắc nghiệm logic hay kỹ thuật công nghệ thông thường ở vòng ngoài. Lần này là một bài toán điều tra thực tế với một bức ảnh giả lập không gian ba chiều đi kèm dòng thông tin ngắn gọn:
= Một thiếu gia mười sáu tuổi, tóc hơi xoăn tự nhiên, mất tích bí ẩn khi đang mặc trọn bộ đồ thể thao màu đen sọc trắng của thương hiệu cao cấp Ivak và đi đôi giày vải xám đặc trưng. Hãy tìm ra phương án hoặc hướng đi ngắn nhất để xác định vị trí của cậu ta. Bài kiểm tra tự luận.
Cùng lúc đó, tiếng cạch cửa lại vang lên. Tuấn Anh cùng ba người nữa bị giám thị áp giải bước vào căn phòng hội trường rộng lớn có sức chứa tới bốn mươi người. Năm tân binh được xếp ngồi rải rác ở những góc xa nhau nhằm triệt tiêu hoàn toàn khả năng trao đổi bài. Tuấn Anh đưa mắt nhìn quanh với vẻ mặt ngơ ngác, bất lực rồi cũng đành cắm cúi cầm chiếc iPad lên nhìn chằm chằm vào màn hình.
Vũ Thái hít một hơi thật sâu, tư duy của một quan sát viên cũ bắt đầu vận hành với tốc độ chóng mặt. Bàn tay gầy gò lướt trên bàn phím ảo, viết thẳng câu trả lời tự luận vào hệ thống:
= Hồ sơ và bức ảnh cung cấp có quá ít thông tin vật lý để định vị trực tiếp bằng các thiết bị dò tìm thông thường. Để tìm ra hướng ngắn nhất, cần triển khai theo ba bước thực chiến sau:
Thứ nhất, phân tích trang phục và dấu vết xã hội. Bộ đồ thể thao hiệu Ivak và giày xám là dòng sản phẩm giới hạn. Cần ngay lập tức trích xuất dữ liệu camera an ninh hoặc khoanh vùng nhóm bạn học, bạn bè hay la cà cùng phân khúc để tìm những người sở hữu đồ đôi hoặc trang phục cùng hãng. Truy ngược lại cửa hàng phân phối bộ đồ này để định vị chính xác tọa độ mua sắm, từ đó khoanh vùng phạm vi các khu vực ăn chơi, tụ tập mà nạn nhân thường lui tới.
Thứ hai, khai thác hành vi số và thói quen cá nhân từ gia đình. Cần xác thực ngay với người giám hộ xem nạn nhân có cầm theo thiết bị di động hay không. Nếu rời đi vội vã do gặp sự cố bất ngờ, nạn nhân thường chỉ cầm điện thoại theo phản xạ mà bỏ quên các thiết bị công nghệ cồng kềnh khác; từ đó có thể xâm nhập lịch sử duyệt web, định vị tín hiệu trạm phát sóng gần nhất để truy xuất hành trình di chuyển.
Thứ ba, phân tích các chỉ dấu tâm lý hành vi vi mô bị bỏ quên. Cần kiểm tra kỹ loại nước hoa nạn nhân đã sử dụng khi rời nhà là mùi gì, dòng đó chuyên dùng đi chơi bời, đi học hay là loại đặc biệt không bao giờ dùng tới. Đồng thời, kiểm tra tủ đồ để xác định đôi tất chân nạn nhân đang mang là loại tất cũ đã rách rưới thưa thớt hay tất mới tinh. Nếu mang vớ cũ, chứng minh đó chỉ là một cuộc ra ngoài theo thói quen sinh hoạt ngẫu nhiên, không tính trước; còn nếu chọn vớ mới, nạn nhân đang có chủ đích gặp gỡ một đối tượng quan trọng cần sự tôn trọng hoặc đang ấp ủ một ý định bước sang một không gian khác.
Viết xong đoạn phân tích chi tiết, sắc sảo và đầy thực tế ấy, Vũ Thái ấn nút nộp bài lên hệ thống giáo vụ, ngả người ra sau ghế chờ đợi kết quả xét duyệt tiếp theo của hội đồng.