23:06.
Phòng điều tra gần như đã trống.
Elias Venn vẫn ngồi trước hồ sơ của Martin Hale.
Anh không đọc lại báo cáo pháp y ngay từ đầu.
Anh bắt đầu từ những phần ngắn nhất.
Thời gian phát hiện.
Vị trí.
Tình trạng cơ thể.
Những người đầu tiên có mặt.
Sau đó mới đến nguyên nhân tử vong.
Martin Hale được phát hiện lúc 00:18.
Nhân viên y tế đến lúc 00:24.
Pháp y có mặt lúc 00:46.
Không có thương tích bên ngoài đáng kể.
Không có dấu hiệu rõ ràng của một cuộc vật lộn.
Không tìm thấy vết kim tiêm rõ ràng.
Trong máu có thuốc an thần.
Con đường thuốc đi vào cơ thể chưa xác định.
Elias dừng lại ở dòng cuối.
Chưa xác định.
Anh gạch chân nó.
Rồi đóng báo cáo pháp y lại.
Nếu thuốc đã được đưa vào cơ thể trước khi Hale xuống tầng hầm, cái chết có thể bắt đầu từ một nơi khác.
Nếu được đưa vào sau khi ông ta đến đó, khoảng thời gian cần điều tra sẽ thu hẹp lại.
Nhưng hiện tại chưa có dữ liệu để chọn khả năng nào.
Elias mở sơ đồ tầng hầm.
Khu vực Martin Hale được phát hiện thuộc phần phụ trợ của hệ thống lưu trữ.
Đây không phải khu vực mà mọi nhân viên đều có thể tự do ra vào.
Nhưng Hale có quyền truy cập.
Anh kiểm tra hồ sơ công việc của ông ta.
Quyền truy cập có thể giải thích việc Hale xuất hiện ở đó.
Nó không giải thích lý do.
Elias gọi Rusk.
“Có ai xác nhận Hale có nhiệm vụ ở tầng hầm tối qua không?”
“Chưa.”
“Lịch làm việc?”
“Không có ca ngoài giờ.”
“Có yêu cầu công việc nào được gửi xuống không?”
“Chưa tìm thấy.”
Elias ngẩng khỏi tập hồ sơ.
“Chưa tìm thấy.”
“Ừ.”
“Đừng đổi thành ‘không có’.”
Rusk hiểu ý.
“Biết rồi.”
Elias cầm bút.
Anh ghi vào sổ:
Lý do Hale có mặt tại tầng hầm: chưa xác định.
Không thêm giả thuyết.
Không thêm dấu hỏi.
23:32.
Bản ghi camera của tầng hầm được đưa đến phòng.
Elias xem từ khoảng một giờ trước khi Martin Hale được phát hiện.
Hình ảnh đen trắng, nhiễu nhẹ.
Không có gì đặc biệt.
Một hành lang.
Một cánh cửa.
Ánh đèn cố định.
Thỉnh thoảng có nhân viên đi ngang qua.
Elias tua chậm.
Anh không tìm kiếm một người khả nghi.
Anh tìm kiếm những gì camera có thể và không thể cho họ biết.
Camera chỉ bao quát một phần hành lang.
Không nhìn thấy toàn bộ khu vực phía trong.
Không có góc máy nào cho phép xác định mọi hoạt động diễn ra sau cánh cửa.
Điều đó không phải lỗi.
Đó chỉ là giới hạn của hệ thống.
Elias ghi lại phạm vi quan sát.
Sau đó anh hỏi kỹ thuật viên về thời gian trên bản ghi.
“Đồng hồ camera đã được kiểm tra chưa?”
“Có.”
“Khi nào?”
“Tháng trước.”
“Có biên bản?”
“Có.”
Một bản sao được đặt lên bàn.
Elias đọc.
Mục kiểm tra thời gian chỉ ghi:
Đã kiểm tra.
Không có thông số hiệu chỉnh.
Không có số liệu trước và sau khi kiểm tra.
Anh đặt tờ giấy sang một bên.
“Lần này không cần xử lý.”
Kỹ thuật viên nhìn anh.
“Không cần?”
“Chưa.”
Elias quay lại màn hình.
“Hiện tại chúng ta chưa có lý do để cho rằng đồng hồ camera liên quan đến vụ án.”
Anh tiếp tục xem.
Không có gì nổi bật.
23:57.
Một nhân viên đi ngang.
00:04.
Hành lang trống.
00:18.
Martin Hale được phát hiện.
Elias dừng hình.
Không phải vì anh vừa nhìn thấy điều gì.
Mà vì anh nhận ra mình đang không nhìn thấy đủ.
01:02.
Elias chuyển sang hệ thống kiểm soát ra vào.
Tên Martin Hale xuất hiện.
Thẻ của ông ta được sử dụng để mở cửa vào khu vực liên quan lúc 23:17.
Không có lượt sử dụng thẻ tương ứng để rời khu vực sau đó.
Rusk nhìn màn hình.
“Vậy ông ta vào lúc 23:17.”
Elias gật đầu.
“Ít nhất hệ thống ghi nhận chiếc thẻ của ông ta được sử dụng lúc đó.”
“Thì cũng gần như vậy.”
“Không.”
Rusk quay sang.
Elias chỉ vào màn hình.
“Chiếc thẻ được sử dụng không phải là bằng chứng tuyệt đối về người cầm nó.”
Rusk không phản bác.
Elias tiếp tục:
“Và còn một chuyện.”
Anh chỉ vào sơ đồ cửa.
“Cửa này có bắt buộc quẹt thẻ khi đi ra không?”
Rusk kiểm tra tài liệu.
Một lúc sau, anh đáp:
“Không.”
Elias gạch dòng vừa ghi.
Không có dữ liệu thẻ ra khỏi khu vực.
Anh không viết:
Hale không đi ra.
Sự khác biệt chỉ có vài chữ.
Nhưng với Elias, đó là sự khác biệt giữa một dữ kiện và một kết luận.
01:28.
Họ kiểm tra lịch sử truy cập của chiếc thẻ.
Không có lượt sử dụng nào khác trong khoảng thời gian đó.
Điều này khiến khả năng Hale tự mình sử dụng thẻ vẫn hợp lý.
Nhưng không chứng minh ông ta đi một mình.
Không có hệ thống nào ở cánh cửa đó ghi nhận chuyện ấy.
01:41.
Hồ sơ nhân sự của Martin Hale được đưa đến.
Mười một năm làm việc trong bộ phận quản lý hồ sơ thành phố.
Công việc ổn định.
Không có tranh chấp nội bộ đáng chú ý trong thời gian gần đây.
Không có nhiệm vụ đặc biệt được ghi nhận vào tối hôm đó.
Không có khoản chi tiêu bất thường nào được phát hiện trong phạm vi hồ sơ tài chính mà cảnh sát đã kiểm tra.
Gia đình cũng không báo cáo việc Hale có hành vi khác thường trước khi chết.
Rusk lật vài trang.
“Có vẻ chẳng có gì.”
Elias vẫn nhìn hồ sơ.
“Có.”
“Cái gì?”
“Ông ta có mặt ở nơi mình không cần phải có mặt.”
Rusk nhún vai.
“Có thể chỉ là đi nhầm.”
“Có thể.”
Elias đóng hồ sơ.
“Nhưng hiện tại đó là câu hỏi duy nhất chúng ta có.”
02:03.
Elias quay lại bản đồ tầng hầm.
Anh đánh dấu vị trí Hale được tìm thấy.
Sau đó đánh dấu cửa có log của chiếc thẻ.
Hai vị trí không cách xa nhau.
Nhưng giữa chúng vẫn có một khoảng không mà hồ sơ chưa mô tả.
Anh yêu cầu kiểm tra lại hiện trường.
Không phải tìm hung khí.
Không phải tìm dấu chân.
Chỉ cần một câu hỏi:
Martin Hale đã làm gì sau khi đi qua cánh cửa đó?
Câu trả lời chưa có.
02:16.
Elias bắt đầu lập lại trình tự vụ việc.
23:17 — thẻ của Martin Hale được hệ thống ghi nhận khi mở cửa vào khu vực liên quan.
00:18 — Martin Hale được phát hiện bất tỉnh.
00:24 — cảnh sát và nhân viên y tế đến nơi.
00:24 — Hale được xác nhận đã tử vong.
00:46 — pháp y bắt đầu khám nghiệm hiện trường.
Anh nhìn những dòng chữ.
Không có tên hung thủ.
Không có phương thức gây án.
Không có động cơ.
Thậm chí chưa có bằng chứng xác định thuốc an thần được đưa vào cơ thể ở đâu.
Nhưng có một khoảng thời gian mà họ chưa hiểu.
Từ lúc chiếc thẻ của Hale được ghi nhận lúc 23:17 đến lúc ông ta được phát hiện lúc 00:18.
Một giờ một phút.
Một giờ một phút mà hệ thống chỉ cho họ biết rằng Hale đã vào.
Sau đó, họ tìm thấy ông ta đã chết.
Elias ngồi yên.
Rồi viết thêm một dòng dưới cùng:
Điều chưa được ghi nhận không đồng nghĩa với điều chưa xảy ra.
Anh nhìn câu đó một lúc.
Sau đó gạch bỏ chữ “chưa được ghi nhận”.
Viết lại:
Điều hệ thống không ghi nhận không cho phép kết luận rằng điều đó không xảy ra.
Lần này anh để nguyên.
Elias đóng sổ.
Sai lệch đầu tiên của vụ án không nằm trên đồng hồ.
Nó nằm giữa những gì hệ thống có thể kể lại và những gì con người thực sự đã làm.
Và khoảng trống ấy, ít nhất vào lúc này, chưa thuộc về bất kỳ ai.