Vesper là một thành phố được xây dựng dựa trên sự kiểm soát.
Nó nằm tách biệt khỏi phần còn lại của khu vực, được bao quanh bởi những tuyến đường hạn chế ra vào và một hệ thống kiểm soát nhiều lớp. Những tòa nhà quan trọng đều có camera giám sát, cửa ra vào được quản lý bằng thẻ, các khu vực hạn chế có sổ ghi nhận riêng, còn những sự cố bất thường phải được báo cáo theo quy trình.
Người dân Vesper đã quen với điều đó.
Một cánh cửa mở vào thời điểm không đúng sẽ được ghi lại.
Một người đi vào khu vực không có quyền truy cập sẽ để lại một bản ghi.
Một sự cố xảy ra trong tòa nhà hành chính sẽ không đơn giản biến mất sau khi đèn tắt.
Ít nhất, đó là cách thành phố này được thiết kế để vận hành.
00:18.
Tầng hầm phía nam của một tòa nhà hành chính gần như không có người qua lại vào giờ này.
Ánh đèn huỳnh quang kéo dài theo hành lang bê tông. Tiếng máy thông gió chạy đều phía sau những bức tường, hòa cùng tiếng bước chân của nhân viên bảo vệ đang thực hiện vòng kiểm tra cuối ca.
Anh ta đã đi qua gần hết tầng hầm thì nhận ra cánh cửa phòng lưu trữ số 4 không đóng hoàn toàn.
Chỉ hé ra một khoảng nhỏ.
Anh dừng lại.
Thông thường, việc này chỉ cần được ghi vào sổ rồi báo cho bộ phận phụ trách vào sáng hôm sau. Nhưng trước khi bước tiếp, anh vẫn nhìn vào bên trong.
Có người nằm trên sàn.
“Ông Hale?”
Không có tiếng trả lời.
Người bảo vệ lập tức tiến vào.
Martin Hale nằm nghiêng cạnh chiếc bàn thấp. Một cánh tay duỗi về phía trước, khuôn mặt quay sang một bên. Không có máu, cũng không thấy dấu hiệu rõ ràng của một cú ngã mạnh.
“Hale?”
Anh quỳ xuống.
Anh gọi thêm lần nữa rồi đưa tay lại gần mũi và miệng Hale để kiểm tra hơi thở.
Không có phản ứng.
Người bảo vệ đặt hai ngón tay lên cổ tay ông ta.
Một lúc sau, anh cảm nhận được nhịp đập rất yếu.
“Còn sống…”
Anh lập tức gọi về phòng trực.
“Có người bất tỉnh ở phòng lưu trữ số 4. Là Martin Hale. Tôi đã kiểm tra, vẫn còn mạch.”
Anh không kéo Hale dậy.
Không biết ông ta ngã vì bệnh, bị thương hay gặp phải chuyện gì khác, anh không muốn trạng của ông ta tệ hơn. Anh chỉ kiểm tra lại hơi thở một lần nữa, rồi đứng dậy chờ hỗ trợ.
Trong lúc chờ đợi, anh nhìn về phía hành lang.
Camera vẫn đang hoạt động.
Đèn vẫn sáng.
Cánh cửa vẫn mở đúng như lúc anh phát hiện.
Mọi thứ trông bình thường đến mức khó chịu.
───
Cảnh sát và đội cấp cứu đến không lâu sau đó.
Nhân viên y tế lập tức tiếp cận Hale.
Người bảo vệ lùi ra ngoài, kể lại những gì mình đã làm và chỉ vị trí anh tìm thấy nạn nhân.
Đội cấp cứu kiểm tra đường thở, hô hấp và tuần hoàn.
Một người đặt thiết bị theo dõi lên người Hale.
Không ai nói gì trong vài giây đầu.
Sau đó, người phụ trách lắc đầu.
“Không còn dấu hiệu tuần hoàn.”
Họ tiếp tục kiểm tra trong một khoảng thời gian ngắn trước khi dừng lại.
Martin Hale đã chết.
Người bảo vệ đứng ngoài cửa, im lặng.
Chỉ vài phút trước, anh vẫn còn cảm nhận được mạch của người đàn ông đó.
Bây giờ, căn phòng đã trở thành hiện trường tử vong.
Một sĩ quan cảnh sát yêu cầu mọi người không vào trong thêm.
“Không ai chạm vào bất cứ thứ gì.”
Cánh cửa được giữ nguyên trạng.
Khu vực hành lang nhanh chóng được phong tỏa.
Một sĩ quan khác bắt đầu ghi nhận những người có mặt, thời gian họ đến và những gì họ đã làm trước khi rời khỏi vị trí ban đầu.
Không ai gọi đây là án mạng.
Chưa có lý do để gọi như vậy.
Một người đàn ông có thể chết vì rất nhiều nguyên nhân.
Việc đầu tiên cần làm là xác định chuyện gì đã xảy ra.
───
Cảnh sát kiểm tra căn phòng.
Không có dấu hiệu phá khóa.
Không có đồ đạc bị lật tung.
Không có máu.
Không có hung khí nằm ngay trước mắt.
Chiếc bàn vẫn ở vị trí cũ.
Một vài tập hồ sơ nằm trên mặt bàn.
Chiếc ghế bên cạnh bị đẩy lệch khỏi bàn một khoảng nhỏ.
Một sĩ quan quan sát nó vài giây nhưng không đưa ra kết luận.
Camera ở hành lang được ghi nhận là còn hoạt động. Thiết bị ghi hình được đánh dấu để niêm phong và trích xuất sau khi đội điều tra chuyên môn tiếp nhận.
Người bảo vệ được hỏi lại một lần nữa.
“Anh có di chuyển nạn nhân không?”
“Không.”
“Có chạm vào thứ gì khác trong phòng không?”
“Không. Tôi chỉ kiểm tra mạch.”
“Có ai khác ở đây trước khi cảnh sát tới không?”
“Không.”
Biên bản được ghi lại.
Không có gì bất thường trong lời khai của anh.
Ít nhất là ở thời điểm đó.
───
00:46.
Đội pháp y đến hiện trường.
Bác sĩ Miriam Cole bước qua dây phong tỏa, đeo găng tay rồi đứng trước thi thể Martin Hale.
Cô không bắt đầu bằng việc tìm hung thủ.
Cô bắt đầu bằng việc xác định những gì cơ thể người chết đang nói.
Tư thế thi thể.
Nhiệt độ.
Màu da.
Đồng tử.
Các dấu hiệu bên ngoài.
Không có vết thương rõ ràng.
Không có dấu hiệu cho thấy một cuộc giằng co đã xảy ra ngay trong căn phòng.
Miriam cúi xuống kiểm tra vùng đầu và cổ, sau đó quan sát hai bàn tay của Hale.
“Chụp toàn bộ trước khi di chuyển.”
Kỹ thuật viên bắt đầu làm việc.
Căn phòng được ghi nhận từng vị trí một.
Thi thể được đưa về cơ sở pháp y sau khi hoàn tất khám nghiệm hiện trường ban đầu.
Lúc đó, chưa ai biết Martin Hale chết vì bệnh, vì chất độc hay vì một bàn tay khác.
Và cũng chưa ai biết rằng cái chết này sẽ không dừng lại ở một căn phòng dưới tầng hầm.
───
03:31.
Thi thể được tiếp nhận tại cơ sở pháp y.
Miriam bắt đầu khám nghiệm.
Bên ngoài cơ thể không có thương tích đủ để giải thích cái chết.
Không có dấu kim rõ ràng.
Không có vết siết.
Không có một nguyên nhân hiển nhiên.
Cô yêu cầu lấy mẫu máu và các mẫu cần thiết khác để xét nghiệm độc chất.
Kết quả không thể có ngay.
Vì vậy, trong những giờ đầu tiên, cuộc điều tra vẫn phải đi theo những hướng thông thường.
Martin Hale là ai?
Ông ta làm gì ở tòa nhà vào thời điểm đó?
Tại sao ông ta lại xuống tầng hầm?
Ông ta có gặp ai trước khi chết không?
Cảnh sát bắt đầu kiểm tra hồ sơ công việc, lịch ra vào, điện thoại, tài chính và những mối quan hệ gần đây của Hale.
Những câu hỏi đó chưa mang màu sắc của một vụ án mạng.
Chúng chỉ là những câu hỏi cần được đặt ra khi một người chết bất thường.
───
06:12.
Miriam gọi cho đội điều tra.
“Có một thứ cần lưu ý.”
“Gì vậy?”
“Trong máu có chất an thần.”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Có chắc không?”
“Đã có kết quả sơ bộ. Cần xét nghiệm thêm để xác định chính xác nồng độ và loại chất.”
“Có dấu tiêm không?”
“Không thấy.”
“Uống?”
“Chưa biết.”
Miriam nhìn lại kết quả trước mặt.
“Hiện tại tôi chỉ có thể nói rằng trong cơ thể ông ấy có chất này. Chưa thể nói nó vào bằng đường nào, và càng chưa thể nói nó có phải nguyên nhân trực tiếp gây tử vong hay không.”
Cuộc gọi kết thúc.
Hồ sơ vẫn chưa được đổi tên thành án mạng.
Nhưng lần đầu tiên, cái chết của Martin Hale không còn dễ dàng được giải thích bằng một nguyên nhân tự nhiên.
───
Đến chiều, những thông tin đầu tiên về Hale được tổng hợp.
Ông ta không có tiền án.
Không có khoản nợ lớn được ghi nhận.
Không có vụ kiện nghiêm trọng.
Đồng nghiệp nói Hale là người cẩn thận, ít giao du và có thói quen ghi chép bằng tay.
Gia đình không biết tại sao ông ta lại xuất hiện ở tầng hầm vào đêm hôm đó.
Không ai biết ông ta đang gặp ai.
Không ai đưa ra một cái tên đáng ngờ.
Không có lời đe dọa nào được tìm thấy.
Không có động cơ rõ ràng.
───
19:03.
Kết quả xét nghiệm bổ sung được chuyển tới đội điều tra.
Lượng chất an thần trong máu cao hơn mức có thể giải thích bằng việc sử dụng thông thường.
Phương án ngộ độc được đưa vào hồ sơ.
Sau khi trao đổi với pháp y, cảnh sát bắt đầu xử lý vụ việc theo hướng nghi án g-iết người.
Nhưng một vụ án mạng cần nhiều hơn một chất lạ trong cơ thể nạn nhân.
Cần một người đã làm việc đó.
Hoặc ít nhất, một dấu vết dẫn tới người đó.
Hiện tại, họ chưa có gì.
───
22:17.
Phòng họp điều tra chỉ còn vài người.
Trên bàn là hồ sơ của Martin Hale, ảnh hiện trường, kết quả pháp y và dữ liệu sơ bộ từ hệ thống an ninh.
Không có nghi phạm.
Không có hung khí.
Không có nhân chứng trực tiếp.
Không có bằng chứng rõ ràng cho thấy một người khác đã ở cùng Hale trước khi ông ta mất ý thức.
Một sĩ quan đặt tập hồ sơ xuống.
“Có cảm giác chúng ta đang thiếu thứ gì đó.”
Không ai trả lời.
Bởi mọi thứ trước mắt đều có vẻ quá bình thường.
Một người chết trong một tòa nhà được kiểm soát chặt chẽ.
Camera vẫn hoạt động.
Cửa không bị phá.
Không có cuộc giằng co.
Không có nhân chứng.
Không có ai đáng nghi.
Và một thành phố được xây dựng để ghi nhận gần như mọi chuyển động của con người lại không có câu trả lời cho việc Martin Hale đã chết như thế nào.
───
22:47.
Hồ sơ được chuyển cho Thanh tra Elias Venn.
Elias ba mươi tám tuổi, thuộc bộ phận chuyên xử lý những vụ án đã đi qua các hướng điều tra thông thường nhưng vẫn không có lời giải.
Anh đọc toàn bộ hồ sơ từ đầu đến cuối.
Không bỏ qua biên bản của người bảo vệ.
Không bỏ qua báo cáo của đội cấp cứu.
Không bỏ qua những dòng tưởng như chẳng có ý nghĩa trong biên bản hiện trường.
Đến cuối cùng, anh mới hỏi:
“Người đầu tiên phát hiện Hale là bảo vệ?”
“Đúng.”
“Anh ta có kiểm tra nạn nhân?”
“Có. Anh ta xác định Hale vẫn còn mạch.”
Elias gật đầu.
“Vậy là tốt.”
Rusk nhìn anh.
“Có gì đáng chú ý sao?”
“Chưa.”
Elias lật sang ảnh hiện trường.
“Nhưng nếu muốn biết chuyện gì xảy ra, đừng bắt đầu bằng câu hỏi ai giết ông ta.”
Anh dừng lại ở bức ảnh căn phòng.
“Bắt đầu bằng việc tại sao ông ta lại ở đó.”
Căn phòng hiện lên trên tấm ảnh với vẻ bình thường đến mức gần như vô nghĩa.
Một chiếc bàn.
Một chiếc ghế.
Một cánh cửa.
Một người đã chết.
Elias khép hồ sơ.
“Ngày mai bắt đầu lại từ đầu.”
Vesper vẫn vận hành như mọi ngày.
Hệ thống an ninh vẫn ghi nhận những cánh cửa mở ra và đóng lại.
Những con đường vẫn được giám sát.
Những hồ sơ vẫn được lưu trữ.
Không ai biết rằng trong một thành phố được xây dựng để không bỏ sót dấu vết, một cái chết vừa xảy ra mà chưa có ai biết mình đã bỏ sót điều gì.