08:19.
Elias không mở biên bản căn phòng không đánh số.
Anh mở danh sách các hồ sơ bị hủy ngày 02/09/1991 và đặt nó ngay giữa bàn.
Năm mục được liệt kê bằng máy đánh chữ, mực đã hơi nhạt:
– Một phần hồ sơ liên quan đến P-0001
– Báo cáo sự cố năm 1985
– Một phần hồ sơ của Adrian Vale
– Lịch trực Treatment Area 4
– Hồ sơ cá nhân Margaret Sloan
Biên bản hủy có ngày, có danh sách mã tài liệu, có dấu của bộ phận lưu trữ. Nhưng thiếu chữ ký người phê duyệt cuối cùng.
Rusk ngồi đối diện, đặt thêm một tập mỏng lên bàn.
“Tôi kiểm tra lại quy trình hủy hồ sơ theo quy định năm 1991.”
Elias ngẩng lên.
“Nói.”
“Theo quy chế lưu trữ lúc đó, mọi quyết định hủy tài liệu phải có ít nhất hai chữ ký: người phụ trách kho và một cấp phê duyệt. Có trường hợp cần thêm chữ ký của bộ phận chuyên môn nếu tài liệu thuộc nhóm hạn chế.”
“Biên bản này thiếu.”
“Đúng. Chỉ có dấu. Không có chữ ký phê duyệt.”
Elias nhìn lại năm mục một lần nữa.
Anh không nói chúng có cùng một lý do.
Anh không nói chúng bị hủy vì cùng một người.
Chỉ ghi vào sổ:
Năm nhóm tài liệu bị hủy cùng ngày 02/09/1991, trên cùng một biên bản, cùng thiếu chữ ký phê duyệt cuối.
Sự trùng khớp về hình thức được ghi nhận.
Chưa đủ cơ sở để kết luận về mối liên hệ nội dung.
Anh gạch một đường dưới đoạn văn rồi ngồi thẳng lại.
───
09:12.
Họ bắt đầu truy tìm Margaret Sloan.
Hồ sơ nhân sự gốc đã nằm trong danh mục hủy. Bản sao lưu (nếu có) cũng không còn trong hệ thống hiện hành.
Rusk gọi điện lần lượt cho các bộ phận liên quan: nhân sự thành phố, hành chính cũ của viện, phòng lương. Mỗi cuộc gọi đều kết thúc gần như giống nhau.
Không còn địa chỉ.
Không còn số điện thoại.
Không có nơi chuyển công tác được ghi nhận.
Một nhân viên lớn tuổi ở phòng nhân sự nhớ tên Margaret. Ông ta nói:
“Bà ấy xin nghỉ khá đột ngột. Khoảng cuối tháng tám hoặc đầu tháng chín năm đó. Không để lại thông tin liên hệ. Lúc ấy chúng tôi cũng không giữ lại nhiều.”
Elias yêu cầu xác minh lại ngày lương cuối cùng được chi trả.
Kết quả: lương được thanh toán đến hết tháng 8/1991. Sau đó không còn bút toán nào.
Anh viết:
Margaret Sloan rời khỏi hệ thống vào khoảng cuối tháng 8 đầu tháng 9 năm 1991.
Không có hồ sơ chuyển công tác.
Không có địa chỉ cư trú được lưu lại.
Không có lý do nghỉ việc chính thức ngoài việc hồ sơ cá nhân bị đưa vào danh mục hủy ngày 02/09.
Hiện tại không có cách thức liên lạc khả thi.
Rusk nhìn đoạn ghi chép.
“Vậy coi như mất dấu?”
“Coi như hiện tại không tìm được. Khác nhau.”
Elias gập sổ.
“Mất dấu là kết luận. Không tìm được là tình trạng.”
───
10:48.
Họ quay lại lời khai của Samuel Orr về cậu bé bệnh nhân.
Elias mở trang sổ ghi chép hôm trước và đọc lại từng câu:
Orr nhớ một cậu bé khoảng 13–14 tuổi từng mang yêu cầu bảo trì xuống và nói bác sĩ Vale đang ở trong phòng.
Không có tên.
Không có mã bệnh nhân.
Không có ngày tháng cụ thể.
Không có mô tả đặc điểm nào khác ngoài độ tuổi ước lượng.
Elias viết thêm bên dưới:
Thông tin về cậu bé chỉ đến từ một nguồn duy nhất.
Chưa có tài liệu, chưa có nhân chứng thứ hai, chưa có mã số để đối chiếu.
Ở thời điểm này, đây vẫn chỉ là lời khai của Samuel Orr.
Chưa được nâng lên thành dữ kiện đã kiểm chứng.
Rusk ngồi im một lúc.
“Anh không muốn lần theo cậu bé đó?”
“Tôi muốn. Nhưng chúng ta đang không có điểm bắt đầu đủ vững. Không tên, không mã, không năm chính xác. Việc đi tìm sẽ trở thành đoán mò theo cảm tính.”
Anh nhìn Rusk.
“Đoán mò không phải điều tra. Ít nhất là không phải cách chúng ta đang làm.”
Rusk gật đầu, không tranh cãi.
───
12:06.
Buổi trưa họ không ra ngoài.
Elias yêu cầu mang lên toàn bộ tài liệu còn sót lại liên quan đến Treatment Area 4 trong năm 1991.
Kết quả rất mỏng.
Lịch trực bị hủy một phần đúng ngày 02/09.
Camera khu vực được ghi nhận đang trong thời gian bảo trì từ 22:00 ngày 16/08 đến 02:00 ngày 17/08.
Không có biên bản chi tiết về nội dung bảo trì, chỉ có dòng “check signal interference”.
Elias đọc lại log thẻ một lần nữa.
23:17 ngày 16/08/1991 — thẻ mang tên Adrian Vale được ghi nhận tại Treatment Area 4.
Anh không viết “Vale đã có mặt”.
Anh cũng không viết “Vale không có mặt”.
Chỉ ghi:
Thẻ mang tên Adrian Vale được hệ thống ghi nhận sử dụng lúc 23:17 ngày 16/08/1991 tại Treatment Area 4.
Camera khu vực đang bảo trì.
Lịch trực bị hủy một phần.
Chưa xác định được danh tính người thực sự cầm thẻ.
Rusk dựa lưng vào ghế.
“Càng đào vào năm 1991, càng thấy nhiều thứ bị thiếu cùng một kiểu.”
“Thiếu chữ ký. Thiếu hồ sơ. Thiếu địa chỉ. Thiếu tên.”
Elias nhìn lên bảng trắng, nơi dòng chữ “Theo chỉ thị của bộ phận quản lý” vẫn còn đó từ hôm trước.
Anh nói, giọng đều:
“Hệ thống năm ấy không chỉ ghi nhận sự việc. Nó còn để lại những khoảng trống có hình dạng rất giống nhau.”
“Hình dạng gì?”
“Sự vắng mặt của trách nhiệm cá nhân ở những quyết định quan trọng.”
Anh dừng lại một nhịp.
“Tôi không nói đó là cố ý. Tôi cũng không nói đó là ngẫu nhiên. Tôi chỉ nói đó là điều đang hiện ra trên giấy tờ.”
───
14:33.
Họ ngồi đối diện nhau trong phòng điều tra khá lâu mà không nói gì thêm.
Mưa bắt đầu rơi nhẹ bên ngoài. Nước chảy thành những đường mỏng trên kính, làm mờ đi khung cảnh thành phố phía sau.
Elias mở lại sổ tay của Martin Hale.
Trang có dòng chữ viết tay “Kiểm tra lại sơ đồ khu vực lưu trữ” vẫn nằm nguyên. Không thêm. Không bớt.
Bây giờ dòng chữ ấy không còn đứng một mình. Nó đứng cạnh:
– Quyết định hành chính ngày 30/08/1991
– Biên bản hủy hồ sơ ngày 02/09/1991 thiếu chữ ký
– Một người phụ nữ biến khỏi hệ thống mà không để lại dấu vết liên lạc
– Một lời khai đơn lẻ về cậu bé và Vale
– Một căn phòng không đánh số vẫn đang bị niêm phong ở tầng hầm phía tây
Elias không kéo các sự kiện này thành một chuỗi nhân quả.
Anh chỉ viết thêm vài dòng ở cuối trang sổ điều tra:
Martin Hale đã nhìn vào những khoảng trống này trước chúng ta.
Hiện tại chúng ta mới chỉ nhìn thấy hình dạng bên ngoài của chúng.
Nội dung bên trong vẫn chưa mở ra.
Anh đặt bút xuống.
Rusk hỏi, giọng thấp:
“Vậy bước tiếp theo là gì?”
Elias nhìn mưa.
“Tìm xem còn bất kỳ ai từng ký, từng thấy, hoặc từng xử lý những tài liệu bị hủy ngày 02/09/1991.”
“Khó.”
“Tôi biết.”
Anh gập sổ lại, cẩn thận hơn bình thường.
“Nhưng nếu cuối cùng không còn ai, thì chúng ta cũng phải xác nhận được điều đó bằng giấy tờ và quy trình, chứ không phải bằng cảm giác rằng mọi thứ đã bị xóa sạch.”
Phòng trở nên im ắng.
Những tập hồ sơ trên bàn vẫn nằm nguyên vị trí.
Những khoảng trống trong năm 1991 cũng vậy.
Cuộc điều tra không dừng lại.
Nó chỉ chậm lại đúng bằng tốc độ của những gì hệ thống năm ấy đã chọn không ghi lại.
Và lần này, sự chậm ấy không còn chỉ là trở ngại kỹ thuật.
Nó bắt đầu trở thành một phần của chính câu chuyện họ đang cố đọc.
───