🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Oasis Infinity

Ch.7: Cô Gái Biết Tên Tôi

~6 phút đọc · 1048 từ · ⚠️ Báo cáo

Tôi teleport thẳng về Sector Chill ngay sau khi rời Sector Memory, mảnh giấy cũ vẫn nằm trong inventory như một vật quý giá nhất lúc này.
SwiftV và TitanT đã ngồi sẵn bên hồ câu cá. Cả hai nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng xen lẫn tò mò. Tôi ngồi xuống, đưa mảnh giấy cho họ xem. Dòng chữ “Nơi con người dừng lại và chiêm nghiệm” lóe lên dưới ánh nắng ảo.
Việt lẩm bẩm: “Sector Chill... mày nghĩ đây là manh mối của Anorak thật hả?”
Thuận gõ nhẹ khiên vào mặt đất: “Khả nghi. Nhưng nếu là bẫy của IOI thì chúng sẽ không dùng cách tinh tế thế này. Tao nghĩ nên thử.”
Chúng tôi bàn bạc khá lâu. Quyết định cuối cùng được đưa ra, tôi sẽ ở lại Sector Chill để tìm câu trả lời cho mảnh giấy, còn Việt và Thuận sẽ thay tôi nhận Contract trong thời gian này. Nếu tôi đột nhiên biến mất khỏi bảng xếp hạng sẽ gây chú ý không cần thiết. Chúng tôi sẽ nói với mọi người rằng ShadowK cần nghỉ ngơi sau hai năm cày cuốc liên tục, một lý do hoàn toán hợp lý.
Việt vỗ tay tôi: “Được rồi, mày ở lại đây tìm câu trả lời đi. Tao với Thuận sẽ giữ mặt trận. Đứng có liều mạng quá. Cần hỗ trợ gì thì gọi trực tiếp.”
Tôi gật đầu. Hai thằng bạn teleport đi, để lại tôi một mình bên hồ nước yên bình.
Một tuần tiếp theo là khoảng thời gian tôi gần như lật tung Sector Chill. Tôi kiểm tra từng tảng đá ven hồ, từng gốc cây, từng cái ghế đá, thậm chí bơi xung quanh hồ xem có hidden trigger nào không. Tôi kích hoạt mọi skill khám phá trong inventory, chạy scan môi trường liên tục, thử đủ loại câu hỏi và hội thoại với các NPC câu cá, thử ngồi AFK ở mọi vị trí khác nhau.
Không có gì xảy ra, không có Easter Egg, không có hidden door, không thông diệp mới.
Tôi gần như không ngủ đủ giấc, có ngày còn thức trắng, có hôm ngủ chập chờn không thẳng giấc ở trong KTX tôi chỉ đập vài gói mì ăn sống hoặc một ít cơm nguội với đồ ăn đóng hộp một cách qua loa, mắt dán vào kính VR phần lớn thời gian trong ngày, chỉ ngủ một chút và bỏ luôn cả việc học bài. Việt và Thuận liên tục nhắn tin nhắc nhở: “Khang, mày nghỉ đi. Kiếm cái gì đó ăn rồi ngủ một giấc đàng hoàng. Manh mối, không chạy mất đâu.”
Tôi nghe lời. Sau đúng bảy ngày, tôi tháo kính VR ra mắt cay xè, cơ thể mệt mỏi rã rời. Ra khỏi LTX, tôi đi bộ đến quán phở đầu ngõ quen thuộc. Không khí Neo-Saigon lúc này vẫn ngột ngạt như mọi ngày, nhưng tô phở nóng hổi với nhiều hành, thêm bánh quẩy gìn tan khiến tôi cảm thấy tỉnh táo trở lại.
Tôi ăn ngon lành. Khi đứng lên thanh toán, anh chủ quán mỉm cười: “Thanh toán qua Oasis luôn nhé em? Giờ hệ thống kết nối trực tiếp rồi, không cần đổi Coin sang tiền mặt nữa.”
Tôi gật đầu, vòng tay liên lạc rung nhẹ, tự động trừ Coin. Công nghệ đã len lỏi vào mọi ngóc ngách của thế giới thật.
Ngay lúc tôi chuẩn bị rời quán, một giọng nữ vang lên từ bàn phía trước. Cô gái đang nói chuyện qua voice chat, giọng hào hứng: “...vậy party mình quyết định thuê ShadowK để đi tầng bốn hầm ngục luôn. Tao từng nghe nói anh ấy từng một mình clear một Hardcore Contract được mà...”
Ngay lúc đó, vòng tay của tôi rung mạnh. Một Contract mới được gửi đến: “Contract từ LuminousH: Hỗ trợ clear hầm ngục.”
Tôi bật voice chat lên, giọng nói trong voice chat hoàn toàn khớp với cô gái ngồi cách tôi chưa đầy năm mét. Cô bé quay phắt lại, đôi mắt tròn xoe, miệng hơi há ra vì kinh ngạc, như thể vừa gặp thần tượng giữa đời thực.
Tôi chỉ chào qua loa, giọng hơi khàn vì mệt: “Chào.”
Cô bé đứng dậy, mặt đỏ bừng: “Anh... là ShadowK thật hả? bằng Xương bằng thịt luôn á!”
Cô bé tên Hương, tên in-game là LuminousH, nhỏ hơn tôi hai tuổi, học cùng trường đại học với tôi, nhưng khác khoa. Cô bé chỉ mới mơi Oasis được một tuần, party toàn nữ gồm Hương và năm người bạn khác. Họ đang chuẩn bị raid một con boss khá khó cho trình độ mới và muốn thuê tôi hỗ trợ.
Chúng tôi đi bộ về khu KTX cùng nhau. Trên đường về, Hương nói liên tục, giọng noói hào hứng xen lẫn ngai ngùng. Tôi tạm không nhận Contract ngay nhưng vẫn bảo cô bé để Contract ở đó và để ở chế độ Vô Thời Hạn. Khi nào tôi xử lý xong việc cá nhân sẽ nhận và giúp.
“Em... không ngờ lại được gặp mặt anh thật. ảnh nổi tiếng trong server trường mình luôn ấy! Nhưng anh bí ẩn quá nên chẳng ai biết anh thực sự là ai.”
Tôi chỉ cười nhẹ, không nói nhiều.
Về đến KTX, tôi không đăng nhập Oasis, chỉ lướt điện thoại một lúc để thư giãn. Rồi tôi thấy một bài viết mới trên trường, một tấm ảnh chụp màn hình từ KTX nữ, kèm caption: “Tao mới gặp ShadowK, bằng xương bằng thịt luôn. Ảnh là sinh viên trường mình!!!”
Phía dưới là vài bình luận hỏi han thông tin của tôi, nhưng Hương vì vui quá nên quên mất việc hỏi tên thật hay số phòng. Tôi lắc đầu, tắt điện thoại, nằm xuống giường.
Mắt nhắm lại. Cơ thể mệt mỏi chìm vào giấc ngủ sâu.
“Nơi con người dừng lại để chiêm nghiệm.”
Sector Chill vẫn đang chờ tôi. Manh mối vẫn chưa xuất hiện và giờ, thế giới thật bắt đầu xen vào Oasis nhiều hơn bao giờ hết qua một cô gái tên Hương, qua tiếng cười hào hứng và qua tin đồn lan truyền trong trường.

💬 Bình luận