🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Oasis Infinity

Ch.21: Hương

~5 phút đọc · 808 từ · · ⚠️ Báo cáo

HP của tôi tụt xuống mức nguy hiểm, rồi tăng lại, một bình hồi phục được tiêu thụ, rồi một cái nữa, rồi một cái nữa, không phải do hệ thống, là mọi người, từng vật phẩm hồi phục mà các đội tim kiếm gom được bắt đầu được kích hoạt đồng loạt, xuyên qua giới hạn của thử thách, lá chắn ngăn cách tôi với thế giới bên ngoài đã vỡ từ lúc nào không hay, hay đúng hơn là Luật không còn đủ sức ngăn cản nữa.
Máu đầy lên và cùng lúc đó, sức mạnh của Power Gauntlet chạm đỉnh.
Power Gauntlet phát ra ánh sáng trắng chói mắt, không còn là ánh sáng của vật phẩm, mà giống như thứ gì đó bị ép buộc thức tỉnh, tôi cảm nhận được từng nhịp đập của dữ liệu, từng dòng code đang hoảng loạn xung quanh minh, những thực thể còn sót lại lùi ra xa, chúng không tấn công nưa. Chúng... sợ.
“Đến lúc rồi.”
Cú đấm cuối cùng tung ra không nhắm vào kẻ địch cụ thể nào, tôi đấm thẳng vào trung tâm không gian, nơi mọi thứ giao nhau, luật, dữ liệu, thực tại giả lập.
Không có tiếng nổ, chỉ có im lặng. Rồi, RẮC.
Một vết nứt xuất hiện, mỏng như sợi tóc. Sau đó là hàng trăm, hàng ngàn vết nứt khác lan ra như mạng nhện. Không gian xung quanh bị xé toạc, từng mảng thực tại bong ra, trơi vào hư vô phía sau.
Sau cú đấm cuối cùng, Power Gauntlet tắt ngúm, nó nứt ra, rồi rã thành bụi ánh sáng, nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình, ngay khi vết rách mở đủ lớn, tôi không chút do dự mà nhảy vào.
Không gian bên kia không có phương hướng, không trên, không dưới, không trước, không sau. Chỉ có những dòng dữ liệu, nững dòng code trôi nổi như tuyết, ký ức vỡ vụn lấp lánh rồi tan biến, âm thanh méo mó của hệ thống đang cố tự vá lại chính nó. Đây không phải một Sector, đây là giữa các tầng của thế giới.
Tôi chạy, hay đúng hơn là tôi tìm. Không cần bản đồ, không cần chỉ dẫn. Có thứ gì đó kéo tôi về một hướng duy nhất. Trực giác. Hay... cảm xúc.
Rồi tôi thấy nó.
Giữa không gian dữ liệu hỗn loạn, có một viên hổ phách khổng lồ lơ lửng. Bên trong là một thân hình nhỏ bé.
Hương.
Cơ thể cô bé vẫn nguyên vẹn, như đang ngủ say. Nhưng tứ chi lại trong suốt như thủy tinh, ánh sáng xanh nhạt chạy dọc theo từng mạch dữ liệu. Mái tóc trắng pha xanh khẽ trôi trong khối hổ phách, đôi tai elf không lẫn đi đâu được, xác nhận điều tôi đã lo sợ từ đầu, cô bé đã bị chuyển hóa, không hoàn toàn là Player, cũng chưa phải NPC. Một thứ gì đó bị kẹt giữa hai thế giới.
Tôi tiến lại gần, tim đập mạnh đến mức tưởng như giao diện sẽ hiện cảnh báo sức khỏe. Tôi đưa tay chạm vào lớp hổ phách, không cần dùng sức. Ngay khi chạm tay tôi chạm vào, lớp hổ phách tan ra, như cát gặp nước. Dữ liệu xung quanh lùi lại, nhường chỗ. Tôi vội vàng đỡ lấy cô bé, nhẹ hơn tôi tưởng. Hương nằm gọn trong vòng tay tôi, hơi ấm rất thật, không phải thứ giả lập lạnh lẽo của avatar, ngực cô bé khẽ nhấp nhô. Cô bé... còn sống.
Một nhịp, rồi hai. Mi mắt khẽ run.
Tôi gọi khẽ, giọng mình khàn đi lúc nào không hay: “Hương.”
Đôi mắt cô bé mở ra từ từ, màu xanh nhạt phản chiếu vô số dòng code đang trôi phía sau lưng tôi. Cô bé chớp mắt vài lần, như chưa hiểu mình đang ở đâu.
Rồi ánh mắt dừng lại nơi tôi, cô thì thầm: “Anh Khang?”
Tôi thở phào, một cảm giác nhẹ nhõm đến mức suýt làm tôi gục xuống, tôi đáp, cố cười: “Ừ. Anh đây.”
Hương chớp mắt thêm lần nữa, rồi bất chợt siết áo tôi, như sợ chỉ cần buông ra là mọi thứ sẽ tan biến.
Cô nói, giọng run run: “Em... tưởng em đang mơ.”
Tôi vòng tay lại, ôm chặt hơn một chút, lần này chắc chắn hơn: “Không sao rồi, anh tìm được em rồi.”
Xung quanh chúng tôi, không gian dữ liệu bắt đầu ổn định lại. Những vết nứt khép dần. Hệ thống đang tự sửa chữa, miễn cưỡng chấp nhận một kết quả mà nó không lường trước được. Bức tường đã vỡ và tôi biết từ khoảnh khắc này trở đi, Oasis sẽ không bao giờ còn như cũ nữa.

💬 Bình luận (0)