Sector Hall đông hơn tôi từng thấy, không phải kiểu ồn ào, náo nhiệt hằng ngày, ma 2là một thứ im lặng nặng nềm hàng ngàn Player đứng rải rác khắp quảng trường trung tâm, ánh mắt đều hướng về một điểm.
Về phía tôi.
Tôi đứng yên giữa Sector Hall, hai tay buông thõng, Power Gauntlet vãn chưa đeo, đồng hồ hệ thống vẫn đếm đếm từng giây một. Tôi đã treo Contract, đã gom người, đã đặt mức thưởng đủ cao để không ai dám nghi ngờ mục đích.
Đúng một giờ sau, những cái tên cuối cùng cũng lần lượt xuất hiện, các đội tìm kiếm quay lại, có đội đầy đủ, có đội thiếu người, có người mang theo những Artifact hồi phục quý hiếm, có người chỉ mang tin xấu. Nhưng không ai trở về tay không. Họ đã làm tất cả những gì có thể.
Tôi mở giao diện giao dịch, Coin được chuyển liên tục, một con số hiến không ít người chết lặng, không mặc cả, không hỏi han. Vật phẩm, công sức, rủi ro... tất cả đều được thanh toán đầy đủ. Một vài người định nói gì đó, nhưng tôi chỉ lắc đầu: “Cảm ơn, phần của mọi người đã xong, giờ là phần của tôi.”
Việt và Thuận đứng cạnh tôi, không nói gì, nhưng tôi cảm nhận được sự căng thẳng trong từng cử động của họ. Chúng tôi cùng nhau tiến về phía một cổng Sector chưa mở, một cánh cổng khổng lồ, màu xám đậm, không tên, không biểu tượng. Trên bản đồ, nó chỉ hiện lên rằng một dấu hỏi duy nhất, hệ thống chưa từng công bố Sector này ồn tại. Nhưng tôi biết, Anorak biết tôi sẽ tới đây.
Mọi người dừng lại sau lưng tôi, không ai bị ép buộc, nhưng cũng không ai rời đi. Ánh mắt họ dồn vào bóng lưng tôi, như thể tôi đang đứng trước một ranh giới mà nếu bước qua sẽ không còn đường quay lại.
Tôi hít sâu và đeo găng tay vào da avatar.
ẦM.
Một lá chắn năng lượng bùng lên, hình cầu trong suốt, chia cắt tôi ra khỏi tất cả mọi người. Việt đập tay vào lớp lá chắn, nhưng chỉ có một gơn sóng nhỏ lan ra. Thuận gọi lớn: “KHANG!”
Tôi quay đầu lại, lắc đầu: “Tao ổn, có vẻ thử thách này chỉ dành cho tao.”
Thử thách đặc biệt được kích hoạt, mục tiêu bây giờ của tôi là không chết và... đấm.
Thanh HP của tôi bắt đầu tụt xuống, không nhanh, nhưng đều, từng giây một. Một cảm giác kỳ lạ lan tràn qua cánh tay phải, không phải cơn đau, mà là trọng lượng. Như thể tôi đang đeo một mảng thực tại lên người, các khớp tay kêu lên những tiếng răng rắc nhỏ, không phải hỏng mà vì phải thích nghi.
Cánh cổng trước mặt tôi mở ra, không có ánh sáng rục rỡ, không có nhạc nền hoành tráng, chỉ là một khoảng không xám, méo mó, như thể các quy luật vật lý bị bẻ cong một cách tùy tiện. Mặt đất không phẳng, bầu trời không có phươn hướng rõ ràng. Đây không giống một Sector, nó giống một khu vực đang dươc phát triển hay lỗi hệ thống được giữ lại. Và rồi, chúng xuất hiện, Những thực thể không tên, hình dạng chập chờn, thân thể như được ghép từ dữ liệu vụn vỡ, chúng không có mặt, không có mắt, nhưng tôi biết, chúng đang nhìn tôi.
HP: 92%.
Tôi đang chờ đợi.
Cú đấm đầu tiên tung ra gần như bản năng, Power Gauntlet rít lênm không khí vỡ ra như kính, thực thể đầu tiên bị đấm trúng không bay, nó biến mất, như bị xóa khỏi server, không có hiêu ứng chết, không loot, không âm thanh, chỉ là... không còn tồn tại.
HP: 88%.
Một đòn, một thực thể. Nhưng số lượng của chúng không giảm, ngược lại, không gian rung lên, như thể việc tôi vừa làm đã vị phạm thứ gì đó.
CẢNH BÁO: BẠN ĐANG CAN THIỆP VÀO LUẠT NỀN CỦA OASIS.
Tôi cười khan: “Thì tao đang ở đây để làm việc đó.”
Các thực thể lao tơi cùng lúc, tôi không né, tôi đấm. Mỗi cú đấm càng ngày càng mạnh, sức mạnh tăng lên rõ rệt nhưng HP cũng giảm kha khá. Tôi cảm nhận rõ từng từng thớ dữ liệu bị xé nát dưới nấm tay mình. Mỗi cú vung tay không còn là chuyển động vật lý, mà là một mệnh lệnh, biến mất, xóa, không được tồn tại.
HP tụt xuống dưới 60%, cánh tay phải tôi nóng rực, không phải vì nhiệt mà là quá tải. Tầm nhìn bắt đầu rung nhẹ, giao diện xuất hiện những vết nhiễu nhỏ.
Tôi hiểu rõ đây không phải thử thách sức mạnh, không phải kỹ năng. Đây là thử thách ý chí, Power Gauntlet không hỏi tôi mạnh hay không, nó chỉ hỏi tôi dám đi tới đâu khi biết mình sẽ chết.
HP: 45%.
Một thực thể lớn hơn xuất hiện, thân hình vặn vẹo như một khối luật bị bẻ cong. Mỗi bước của nó khiến không gian chao đảo. Tôi bước tới, không chần chừ, cú đấm này khiến tôi khuỵu gối.
HP: 32%.
Nhưng thực thể đó tan rã. Tôi chống tay xuống đất, thở gấp. Mỗi nhịp thở giờ đây đều có giá bằng máu. Tao biết nếu tiếp tục như này, tôi sẽ chết trước khi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng tôi biết, nều dừng lại, tôi sẽ chẳng cứu dược ai.
Tôi đứng dậy.
Tôi nói khẽ, không biết ai sẽ nghe thấy: “Luật sinh ra để bị phá, nếu nó không cứu được người tôi cần thì tôi sẽ tự viết lại.”
Power Gauntle phát sáng dư dội, không gian xung quanh tôi nứt ra và tôi đấm, không phải vào kẻ địch, mà vào chính thực tại trước mặt mình, Sector rung chuyển dữ dội.
Ở bên ngoài, Việt và Thuận chỉ thấy một điều duy nhất là lá chắn năng lượng đang nứt ra những đường mảnh và bên trong ShadowK đang phá luật.