Cái tên Anorak nhắc tới không rời khỏi đầu tôi dù chỉ một giây.
Ông ta không bao giờ nói thừa và càng không bao nhắc đến một cái tên nếu người đó không còn đứng ngoài cuộc chơi nữa. Tôi mở ngay tab tin tức toàn cầu, chỉ mất vài giây để tìm thấy nó, một bảng tin đang đẩy lên đầu trang, lượt xem tăng vùn vụt theo từng nhịp thở.
“NỮ SINH BIẾN MẤT BÍ ẨN KHI ĐEO KÍNH VR OASIS GIỮA ĐÁM ĐÔNG.”
Video phát lại. Hương, áo thun trắng, balo đeo hờ ở sau vai, cô đứng giữa một nhóm người, bạn bè, sinh viên và vài người qua đường hiếu kỳ. Trên tay là chiếc kính VR Oasis. Không trong phòng riêng. Không kết nối an toàn. Không tư thế chuẩn bị. Chỉ là một hành động bốc đồng hoặc một quyết định đã suy nghĩ rất kỹ.
Khi chiếc kính vừa chạm vào khuôn mặt...
Cô biến mất.
Không ánh sáng chói loá. Không hiệu ứng đặc biệt. Không tiếng nổ. Chỉ là... không còn ở đó nữa. Đám đông xung quanh hoảng loạn. Tiếng hét vang lên, camera run bần bật, một cô bạn gần đó thét lên tên Hương, tay vươn ra chạm vào khoảng không, video kết thúc trong tiếng ồn hỗn loạn.
Tôi đứng chết lặng giữa Sector Gourmet: “Đồ ngốc...”
Tôi từng bảo cô ấy đừng vào, ít nhất là một tháng này. Nhưng có lẽ cô ấy vẫn chọn bước vào, có lẽ là để tìm tôi.
Anorak đã nói đúng. Quyết định của cô ấy... đã cứu rất nhiều người. Nhưng cái giá phải trả là chính bản thân cô ấy. Lần đầu tiên kể từ khi mới bắt đầu chơi Oasis, tôi làm một việc mà trước giờ chưa từng nghĩ tới.
Tôi treo Contract tìm người.
Đúng vậy, tìm người. Không phải săn quái, không phải hộ tống, không săn Artifact. Mục tiêu rõ ràng: “Tìm Avatar cùa LuminousH. Thưởng: 1 tỷ Coin. Một lời hứa từ ShadowK: có thể nhờ một Contract bất kỳ thể loại, bất kỳ độ khó bất cứ lúc nào. ”
Bảng Contract sáng rực. Cả Oasis xôn xao. ShadowK, người chưa từng thiếu Coin, chưa từng cần danh tiếng danh tiếng, người từng khiến IOI phải cúi đầu mua thức ăn với giá gấp năm lần, lại treo hưởng khổng lồ để tìm một tân binh vô danh mới chơi được khoảng hơn một tuần.
Không ái hỏi lý do, trong Oasis, tiền thưởng là ngôn ngữ chung.
Các đội tìm kiếm nhanh chóng được thành lập, chúng tôi chia thành ba hướng, một nhóm rà soát Sector Hall, nơi mọi avatar buộc phải xuất hiện khi lần đầu đăng nhập, một nhóm lùng sục các Sector mới mở, hy vọng Hương bị ném vào một khu vực đặc biệt. Còn tôi đi theo hướng còn lại, những khu vực rìa, nơi ít người lui tới, nơi Oasis thường giấu những thứ “không nên được tìm thấy”.
Một ngày. Hai ngày. Ba ngày.
Không một manh mối, không có log đặc biệt, không có dấu hiệu đăng nhập, không có dữ liệu avatar trúng khớp.
MỘt tuần trôi qua, Contract vẫn treo, phần thưởng vẫn ở đó. Nhưng sự hưng phấn ban đầu dần biến thành im lặng nặng nề, những người khác bắt đầu bỏ cuộc: “Có khi cố ấy chưa vào game thật.” “Có khi bị bug hệ thống.” “Có khi... đã bị xoá rồi.”
Những giả thuyết dày lên, nhưng không giả thuyết nào dẫn đến câu trả lời. Tôi đứng môt 5minh2 ở Sector Chill, nhìn mặt hồ phẳng lặng như gương. Cái hồ từng cho tôi mảnh giấy thứ hai của Anorak, giờ đâu nó không cho tôi thêm bất kỳ thứ gì.
Lần đầu tiên kể từ khi bị kéo vào Oasis, tôi cảm thấy mình đang đi vào ngõ cụt.
Không kẻ thù để chém, không câu đố để giải, không bánh răng nào lộ ra để xoay tiếp.
Chỉ có một người con gái đã bước vào thế giới game vì muốn giúp tôi và biến mất không để lại dấu vết.
Tôi siết chặt chuôi Hương Vị Vô Tận, lưỡi kiếm vẫn ấm áp, vẫn sẵn sàng tạo ra những món ăn cứu mạng, nhưng lúc này nó chỉ khiến tôi nhớ đến bữa cơm gia đình mà Hương đã mới.
Nếu Anorak đang quan sát... thì đây chính là thứ ông ta muốn thấy nhất. Khoảnh khắc mà người đầu tiên bắt đầu hoang mang.
Khi mọi con đường đều khép lại, Oasis sẽ buộc tôi phải tự tìm một cánh cửa khác, dù cái giá phía sau nó có thể là thứ tôi chua từng sẵn sàng đánh đổi.
Tôi nhìn xuống mặt hồ, thì thầm khẽ: “Hương... em ở đâu?”
Gió hồ vẫn lặng, bánh vẫn đang xoay chậm rãi đâu đó trong bóng tối và lần này, nó không chỉ xoay cho riêng tôi nữa.