🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Oasis Infinity

Ch.11: Bữa Cơm Gia Đình

~5 phút đọc · 958 từ · · ⚠️ Báo cáo

Buổi tối hôm đó, tôi về đến KTX khi trời chưa qua khuya, ánh đèn neon từ đường phố vẫn hắt vào phòng qua khe rèm mỏng. Tôi vừa cởi giày, định ngã lưng xuống giường thì vòng tay liên lạc rung nhẹ. Một tin nhắn từ LuminousH hiện lên: “Hôm nay nhóm tụi em mời anh đến ăn tối để cảm ơn vì những trận raid không công. Em với mọi người đã đến quán trước, gọi món sẵn rồi. Anh đến nhé. Địa chỉ đây ạ.”
Tôi định từ chối, thật ra tôi chỉ muốn nằm yên suy nghĩ về hai mảnh giấy của Anorak và sự im lặng lạ lùng của Sector Chill. Nhưng tin nhắn tiếp theo hiện lên ngay: “Nhóm đã gọi đủ món, nếu anh không tới thì phí lắm...”
Tôi thở dài, khoác vội chiếc ao khoác lên người, khóa cửa KTX và đi bộ theo dịa chỉ Hương gửi. đến nơi, đó là một quán cơm gia đình nhỏ nằm sâu trong hẻm quận Gò Vấp, bảng hiệu gỗ cũ kỹ ghi “Cơm Gia Đình Lan”. Giờ này quán vắng khách, chỉ còn vài bàn đèn vàng ấm áp.
Khi tôi bước vào quán, cả nhóm đã ngồi sẵn. Hương vẫy tay thật mạnh, mặt tươi cười rạng rỡ. Bên cạnh là năm bạn nữ trong party và hai vị phụ huynh, bố mẹ của một bạn trong nhóm, cũng là chủ quán.
“Anh ShadowK đến rồi!” Hương reo ên, rồi sửa lại ngay: “À, anh Khang!”
Tôi gật đầu, kéo ghế ngồi vào bàn. Không khí ấm cúng khác hẳn với KTX lạnh lẽo của tôi. Hương giới thiệu lại từng người lần nữa, giọng hào hứng.
Các món ăn được dọn ra rất đơn giản nhưng đầy đặn, thịt kho tộ đậm đà, canh chua cá lóc chua ngọt, rau muống xào tỏi xanh mướt, vài đĩa cải chua giòn rụm và một nồi cơm to tướng đầy ắp, nóng bốc khỏi trắng. Hương cầm vá múc cho tôi một chén cơm đầy đặn, chan thêm ít nước thịt kho.
“Anh ăn tự nhiên nhe, cơm tụi em nấu đó, đảm bảo ngon hơn mì gói KTX nhiều!”
Chúng tôi ăn từ từ, ban đầu chỉ là những câu chuyện vui vẻ về Oasis, những lần raid hài hước, lần Hương suýt Zero-Out vì không biết né skill của boss, rồi câu chuyện dần chuyển sang cuộc sống thật.
Tôi không định kể nhiều, nhưng khi cô chú hỏi về gia đình, tôi im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nói: “Cháu... mồ côi cả bố lẫn mẹ từ năm mười sáu tuổi. Bà nuôi cháu đến năm mười tám tuổi thì cũng mất. Giờ chỉ còn một mình cháu sống ở Neo-Saigon.”
Câu nói vừa dứt, bàn ăn đột nhiên im bặt. Hương nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe, rồi đỏ hoe. Một bạn nữ khác cũng cúi đầu. Cô chú đặt đũa xuống, giọng run run: “Trời ơi... khổ thân thằng bé. An9 nhiều vào nhé, hôm nay cứ coi như bữa cơm nhà mình.”
Nước mắt tôi không kìm được. Sau hai năm kể từ khi bà mất và bồn năm kể từ khi bố mẹ ra đi, đây là lần đầu tiên tôi ngồi vào một bàn ăn gia đình thật sự. Không phải cơm nguội trộn mì gói ăn vội vã trong KTX. Đây là thịt kho tộ đậm vị, canh chua nóng hỏi, cơm trắng dẻo thơm và những lời an ủi chân thành từ người lớn tuổi.
Hương lau nước mắt, cười qua nước mắt: “Anh Khang đừng buồn nữa. Từ nay anh coi nhóm tụi em như em gái đi. Cuối tuần nào rảnh thì ghé quán ăn cơm chung tụi em.”
Cô chú cũng gật đầu, cô chủ quán còn gắp cho tôi thêm miếng thịt to tướng: “Con ăn đi. Ở đời ai cũng có lúc khó khăn. Nhưng có cơm có bạn vẫn là may mắn lắm rồi.”
Tôi cúi đầu, cố nuốt miếng cơm đang nghẹn trong cổ họng. Hơi ấm từ nồi cơm, từ những câu nói, từ ánh mắt lo lắng của cả bàn lan tỏa khắp người. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm nhận được thứ mà tôi tưởng đã mất mãi mãi, hơi ấm của gia đình.
Bữa ăn kéo dài đến gần khuya. Chúng tôi không nói nhiều về Oasis nữa, chỉ là những câu chuyện đời thường, học hành, những món ăn ngon, những kỷ niệm tuổi thơ. Tôi ngồi đó, lắng nghe, thỉnh thoảng cười, tỉnh thoảng kể một chút về những ngày sống với bà ở quê.
Khi ra về, Hương tiễn tôi một đoạn. Cô bé đi bên cạnh, giọng nhỏ nhẹ: “Anh Khang... hôm nay anh kể chuyện gia đình, em với mọi người đều buồn khi nghe. Nhưng anh không còn cô đơn nữa. Có gì nhắn em, hoặc ghé quán cơm. Em và nhóm luôn ở đây.”
Tôi gật đầu, giọng khàn khàn: “Cảm ơn em, Hương. Và cảm ơn cả nhà em.”
Về đến KTX, tôi nằm ườn trên giường, mắt nhìn trần nhà tối om. Vòng tay liên lạc vẫn còn nong 1vì vừa dùng để thanh toán dù cô chú nhất quyết không lấy tiền. Trong đầu tôi luc này không phải bánh răng của Anorak, không phải Sector Chill im lặng, không phải mười bản update lớn. chỉ có hơi ấm từ tô canh chua, từ chém cơm đầy, từ những lời an ủi.
Tôi nhắm mắt, mỉm cười nhẹ trong bóng tối. Oasis đã cho tôi một món quá bất ngờ, một gia đình nhỏ bé giữa Neo-Saigon hỗn loạn.
Và tôi sẽ nhớ bữa cơm này.

💬 Bình luận (0)