🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Nhị Thập Vực

Q1·Ch.5: VẾT NỨT ĐẦU TIÊN

📖 Quyển 1: KHỞI NGUYÊN VỰC

~15 phút đọc · 2957 từ · · ⚠️ Báo cáo

Yumi ngủ thiếp đi trước khi mặt trời lên tới đỉnh.

Cô không định ngủ. Kael thấy rõ điều đó qua cách cô cố ngồi thẳng lưng dựa vào bệ thờ vỡ, mắt vẫn mở, cảnh giác dõi theo anh dù cơ thể cô đã kiệt sức đến mức run lên từng đợt nhỏ. Nhưng kiệt sức sau một lần Mở Vực toàn phần không phải là thứ ý chí có thể thắng được mãi mãi, và chỉ chưa đầy nửa canh giờ sau khi hai Vực tan biến, đầu cô gục xuống, hơi thở chậm lại thành nhịp đều đặn của giấc ngủ sâu.

Kael ngồi cách cô vài bước, lưng tựa vào một cột đá gãy, quan sát.

Anh cũng kiệt sức không kém, cánh tay anh vẫn còn run nhẹ mỗi khi anh siết chặt tay quanh chuôi dao, và có một cơn đau âm ỉ chạy dọc sống lưng, hậu quả của việc giữ Thánh Địa Lưỡi Kiếm mở lâu hơn bất kỳ lần nào anh từng thử trước đây. Nhưng anh không cho phép mình ngủ. Mười năm huấn luyện đã dạy anh rằng giấc ngủ, giữa một nhiệm vụ chưa hoàn thành, là thứ xa xỉ chỉ dành cho kẻ ngu ngốc hoặc kẻ đã chết.

Anh nhìn Yumi một lúc lâu, cố phân tích tình huống bằng đúng cách anh vẫn phân tích mọi nhiệm vụ khác trong đời: mục tiêu đang mất cảnh giác hoàn toàn, không phòng thủ, dễ dàng kết liễu hơn bất kỳ lúc nào trong hai lần chạm trán vừa qua.

Anh không động đậy.

Thay vào đó, ánh mắt anh dừng lại ở một túi vải nhỏ buộc chặt vào thắt lưng cô, thứ cô luôn giữ khư khư suốt cả hai lần đối đầu, ngay cả khi phải tránh né những đòn chí mạng.

Bằng chứng.


Kael tiến lại gần, từng bước chân gần như không phát ra tiếng động, thói quen ăn sâu vào cơ thể anh đến mức anh không cần cố ý im lặng, chỉ đơn giản là không thể di chuyển theo cách nào khác. Anh quỳ xuống cạnh Yumi, đủ gần để nghe rõ nhịp thở đều đặn của cô, đủ xa để không đánh thức cô nếu cô chỉ đang ngủ nông.

Anh cởi dây buộc túi vải, động tác chậm rãi, cẩn thận đến mức từng centimet dây trượt qua ngón tay anh đều được kiểm soát.

Bên trong không nhiều: một mảnh huy hiệu kim loại nhỏ, ám khói, méo mó vì lửa, khắc một họa tiết Kael không nhận ra ngay lập tức, không giống bất kỳ huy hiệu Ashfall nào anh từng thấy trong các hồ sơ tình báo của Hắc Nguyệt Môn, cũng không phải huy hiệu của bất kỳ Thành nào trong Hội Đồng. Và một cuốn sổ nhỏ bọc da, các trang giấy đã sờn góc vì được lật đi lật lại quá nhiều lần trong mười năm, mực đã nhạt màu ở những trang cũ nhất.

Kael mở cuốn sổ, đọc dưới ánh sáng ban ngày nhợt nhạt lọt qua những đám mây xám.

Những trang đầu là nét chữ trẻ con, nguệch ngoạc, rõ ràng được viết bởi một đứa bé mười tuổi cố gắng ghi lại điều gì đó nó không hoàn toàn hiểu, ngày tháng, mô tả rời rạc về đêm thảm sát, những cái tên người thân cô không bao giờ quên. Càng về sau, nét chữ càng gọn gàng hơn, có hệ thống hơn, như thể qua nhiều năm, Yumi đã biến nỗi đau thành một phương pháp: cô đã đi khắp nơi, hỏi han, ghi chép, đối chiếu, không phải để nguôi ngoai, mà để xây dựng một hồ sơ mà một ngày nào đó có thể buộc ai đó phải trả lời.

Và ở giữa cuốn sổ, Kael tìm thấy thứ khiến toàn bộ cơ thể anh đông cứng lại.

Một trang mô tả chi tiết kiểu vết cháy còn lại trên những cột gỗ và xà nhà của Đền Băng, không phải vết cháy lan tỏa tự nhiên của lửa thường, mà những vệt cháy tập trung, có hình dạng gần như đối xứng, như thể lửa đã được điều khiển để thiêu rụi đúng những nơi cần thiết mà không lan ra ngoài ý muốn của kẻ gây ra nó.

Kael đã nhìn thấy kiểu vết cháy ấy trước đây.


Xưởng rèn.

Ký ức ùa về không mời gọi, sắc nét đến mức trong một khoảnh khắc Kael không còn ngồi giữa tàn tích Đền Băng nữa, mà đứng giữa đống tro tàn nơi từng là nhà mình, mười năm trước, khi anh còn là một đứa trẻ mười hai tuổi không hiểu vì sao thế giới của mình vừa sụp đổ trong một đêm.

Anh nhớ rõ, dù trong suốt mười năm qua anh đã cố chôn ký ức ấy càng sâu càng tốt, cách những thanh gỗ chống mái xưởng rèn cháy thành những vệt đen tập trung kỳ lạ, không lan tỏa loang lổ như một đám cháy do tia lửa lò rèn bắn ra ngoài tầm kiểm soát, mà cháy theo những đường gần như được vẽ sẵn, như thể ai đó đã biết chính xác cần đốt ở đâu để đảm bảo không còn gì sống sót bên trong, trong khi phần còn lại của khu chợ đêm quanh đó gần như không hề hấn gì.

Báo cáo chính thức của Minh Dạ khi đó gọi nó là tai nạn, một tia lửa từ lò rèn bắt vào đống than, cháy lan nhanh trong đêm khuya khi không ai kịp dập. Kael, khi ấy còn quá nhỏ và quá đau đớn để đặt câu hỏi, đã tin điều đó suốt nhiều năm, cho tới khi những năm tháng huấn luyện trong Hắc Nguyệt Môn dạy anh cách nhìn một hiện trường bằng con mắt của kẻ chuyên nghiệp, và ngay cả khi ấy, anh cũng chưa bao giờ thực sự quay lại đối chiếu ký ức đó với bất kỳ điều gì khác, vì làm vậy nghĩa là phải mở lại một cánh cửa anh đã quyết định đóng chặt từ lâu.

Cho đến bây giờ.

Ngón tay anh run nhẹ khi lật qua trang sổ, so sánh từng chi tiết Yumi đã ghi lại về Đền Băng với ký ức của chính anh về đêm xưởng rèn cháy. Cùng một kiểu vết cháy tập trung, đối xứng. Cùng một sự thiếu vắng bất thường của thiệt hại lan rộng ra khu vực xung quanh, như thể kẻ gây ra cả hai vụ đều có khả năng kiểm soát chính xác nơi ngọn lửa cháy, thứ chỉ một Vực Chủ với đúng loại năng lực phù hợp mới có thể làm được.

Đây không phải trùng hợp.


Kael ngồi lặng đi một lúc lâu, cuốn sổ vẫn mở trên tay, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía những đỉnh núi phủ tuyết mà không thực sự nhìn thấy chúng.

Nếu cùng một kẻ, hay cùng một nhóm, đứng sau cả vụ thảm sát Đền Băng lẫn vụ cháy xưởng rèn nhà anh, thì câu chuyện anh đã tin suốt mười năm qua, câu chuyện về một tai nạn ngẫu nhiên đã cướp đi cha mẹ anh, chưa bao giờ là sự thật.

Và nếu điều đó đúng, thì Vares, người đã cử anh tới đây để giết đúng người đang giữ bằng chứng về vụ việc kia, không thể nào vô can.

Nhưng có một điều gì đó trong Kael, một bản năng đã được rèn giũa qua nhiều năm sống giữa những lớp dối trá chồng chéo của Hắc Nguyệt Môn, ngăn anh không đi thẳng tới kết luận đơn giản nhất. Vares là một Môn chủ đầy toan tính, không nghi ngờ gì, nhưng cách ông ta giao nhiệm vụ này, cô lập hoàn toàn, giấu kín cả Sable lẫn Thrax, một sự thận trọng vượt xa mức cần thiết cho một Vực Chủ vô danh "dễ xử lý", gợi ý một điều khác: có thể Vares không phải là kẻ đứng đầu toàn bộ chuyện này, mà chỉ là một mắt xích đang tuân lệnh ai đó khác, hoặc đang cố tự bảo vệ mình khỏi một bí mật lớn hơn cả ông ta.

Một mạng lưới, Kael nghĩ, các mảnh ghép rời rạc trong đầu anh bắt đầu chậm rãi khớp lại với nhau. Không phải một kẻ g-iết người đơn lẻ. Một mạng lưới biết cách xử lý hiện trường để không ai còn nhìn ra dấu vết thật, và mạng lưới đó đã hoạt động ít nhất mười năm, có lẽ còn lâu hơn.

Anh không có tên gọi nào cho mạng lưới ấy. Anh chỉ biết nó tồn tại, và nó đã chạm vào cuộc đời anh theo cách sâu sắc hơn bất kỳ điều gì Vares từng nói với anh trong mười năm qua.


Kael cẩn thận rút ra một mẩu than nhỏ còn dính trên mảnh huy hiệu, một mảnh vụn cháy đen bám ở góc kim loại, thứ mà nếu không nhìn kỹ sẽ dễ dàng bỏ qua như một vết bẩn thông thường. Anh ngắt nó ra, gói lại trong một mảnh vải nhỏ từ trong túi mình, cất vào ngực áo cạnh nơi anh vẫn giữ danh sách tàu từ nhiệm vụ trước.

Anh không lấy toàn bộ cuốn sổ. Anh cũng không lấy mảnh huy hiệu. Anh đặt cả hai trở lại đúng vị trí ban đầu trong túi vải, buộc dây lại cẩn thận như chưa từng có ai chạm vào.

Đó là một quyết định anh không hoàn toàn hiểu rõ động cơ của chính mình. Nếu là một nhiệm vụ thông thường, anh sẽ tịch thu toàn bộ bằng chứng, mang về Minh Dạ, giao nộp cho Vares như một chiến lợi phẩm chứng minh nhiệm vụ đã hoàn tất, dù mục tiêu còn sống hay không. Nhưng Kael nhận ra, trong khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào dây buộc túi lần cuối, rằng anh không tin Vares xứng đáng được biết những gì anh vừa đọc.

Không phải vì lòng trung thành với Yumi, anh còn chưa đủ tin cô để nghĩ đến điều đó. Mà vì, lần đầu tiên trong mười năm, Kael đã tìm thấy một mảnh sự thật thuộc về chính mình, một mảnh sự thật về cái đêm đã cướp đi tất cả những gì anh từng có, và anh không định để nó rơi vào tay kẻ đã cử anh tới đây với một lời nói dối được che đậy cẩn thận.


Yumi cựa mình, gần tỉnh giấc, và Kael lùi lại đúng lúc, ngồi trở về vị trí cũ bên cột đá, cố giữ vẻ ngoài như thể anh chưa từng rời khỏi đó.

Cô mở mắt, một khoảnh khắc hoảng loạn thoáng qua khi cô nhận ra mình đã ngủ thiếp đi trước mặt kẻ định giết mình, bàn tay cô theo phản xạ siết chặt, một lớp sương mỏng bắt đầu lan ra dưới người cô trước khi cô kịp kiểm soát lại.

"Ngươi vẫn còn sống," Kael nói, giọng phẳng lặng như mọi khi, dù có một điều gì đó trong ánh mắt anh đã khác đi so với vài giờ trước.

Yumi nhìn anh, rồi nhìn xuống túi vải vẫn buộc chặt ở thắt lưng mình, kiểm tra bằng một cái liếc nhanh gần như vô thức. Dây buộc vẫn nguyên vẹn. Cô không nhận ra gì khác thường.

"Ngươi đã có thể giết ta trong lúc ta ngủ," cô nói, một phần câu hỏi, một phần một sự thật cô đang cố hiểu.

"Đúng vậy," Kael đáp.

"Nhưng ngươi không làm."

"Chưa."

Đó là một câu trả lời nửa vời, nhưng đó cũng là câu trả lời trung thực nhất Kael có thể đưa ra vào lúc này, khi chính anh cũng chưa hoàn toàn hiểu mình đang đứng ở đâu giữa nhiệm vụ được giao và những gì anh vừa khám phá ra.

Yumi nhìn anh một lúc.

“Kael.”

Anh ngẩng mắt lên.

“Gì?”

Cô im lặng một nhịp, rồi lắc đầu.

“Không có gì.”


Họ ngồi trong im lặng một lúc, khoảng cách giữa hai người không còn căng thẳng như một trận chiến sắp bùng nổ, nhưng cũng chưa phải là sự tin tưởng. Yumi lấy một ít tuyết sạch, nấu chảy trên đống lửa nhỏ mà cô nhóm lại bằng vài cành củi khô cô đã tích trữ từ trước, rồi chia cho Kael một phần nước ấm trong chiếc bát gỗ sờn cũ, một cử chỉ nhỏ, không mang ý nghĩa gì lớn lao, chỉ đơn giản là một người đã sống đủ lâu giữa cái lạnh để hiểu rằng không ai nên chịu đựng nó một mình nếu có thể tránh được.

Kael nhận lấy bát nước, không hỏi vì sao cô lại làm vậy. Anh uống một ngụm, cảm nhận hơi ấm hiếm hoi lan qua cổ họng đang khô rát vì gió núi.

"Ngươi không giống một sát thủ," Yumi nói, phá vỡ im lặng, mắt nhìn vào ngọn lửa thay vì nhìn anh, như thể câu nói này dễ thốt ra hơn nếu cô không phải đối diện trực tiếp với anh. "Ta đã nghĩ, khi ngươi tới lần đầu, rằng ngươi sẽ giống những gì người ta kể về Hắc Nguyệt Môn, lạnh lùng, không do dự, không có gì bên trong ngoài mệnh lệnh. Nhưng ngươi..." Cô ngừng lại, tìm từ. "Ngươi giống một người đang cố quên mất mình từng là ai, hơn là một người chưa từng là ai cả."

Kael không trả lời ngay. Câu nói ấy chạm vào điều gì đó anh chưa từng cho phép bất kỳ ai, kể cả Sable, nói thẳng ra như vậy.

"Ta không nhớ rõ mình từng là ai," anh nói cuối cùng, giọng thấp hơn thường lệ. "Có một đêm, khi ta mười hai tuổi, mọi thứ ta từng là đã cháy rụi cùng với cha mẹ ta. Sau đó ta chỉ còn là những gì Hắc Nguyệt Môn dạy ta trở thành."

Đó là nhiều hơn những gì Kael từng nói về quá khứ của mình với bất kỳ ai trong mười năm qua, và anh không hoàn toàn hiểu vì sao anh lại nói ra điều đó với chính người anh được cử tới để giết.

Yumi im lặng một lúc, rồi gật đầu chậm rãi, như thể cô hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác cảm giác bị lửa cướp đi tất cả trong một đêm.

"Đền Băng cũng cháy," cô nói khẽ. "Không phải toàn bộ. Nhưng đủ để không còn ai sống sót ngoài ta."

Cả hai không nói thêm gì về điều đó. Nhưng trong khoảnh khắc im lặng ấy, giữa hơi ấm mỏng manh của đống lửa nhỏ và cái lạnh bao trùm quanh tàn tích đổ nát, một sự thấu hiểu chưa từng có bắt đầu hình thành giữa hai người vốn đã đứng ở hai đầu đối nghịch của một lưỡi dao chỉ vài giờ trước.


Mặt trời bắt đầu ngả về phía tây.

Kael quay lưng, bước ra khỏi khu thờ đổ nát, hướng về phía nam, nơi con đường sẽ dẫn anh trở lại Minh Dạ, không phải để báo cáo nhiệm vụ đã hoàn thành, mà để bắt đầu một cuộc điều tra mà chính anh cũng chưa biết sẽ dẫn mình đi xa đến đâu, hay sẽ khiến anh phải đối đầu với ai trong chính mạng lưới đã nuôi dạy anh từ khi anh còn là một đứa trẻ không còn gì để mất.

Anh biết rõ một điều, khi những mái ngói đá đen của Minh Dạ còn cách anh nhiều ngày đường: sự im lặng của anh sẽ không kéo dài mãi mà không bị chú ý. Vares không phải loại người chờ đợi vô thời hạn một báo cáo, và một Vực Chủ như Kael, kẻ chưa từng để một nhiệm vụ treo lơ lửng quá vài ngày trong suốt mười năm phục vụ, sớm muộn cũng sẽ khiến Môn chủ đặt câu hỏi về lý do đằng sau sự chậm trễ này. Kael bước đi, mang theo mẩu than cháy giấu kín trong ngực áo, và mang theo, lần đầu tiên trong đời, một bí mật của riêng mình mà anh không định chia sẻ với bất kỳ ai trong Hắc Nguyệt Môn, kể cả khi cái giá phải trả cho sự im lặng ấy có thể là chính lòng tin cuối cùng mà Môn chủ còn dành cho anh.

"Ta sẽ không giao nộp ngươi," anh nói, không phải một lời hứa hẹn hoa mỹ, mà một quyết định được phát biểu thẳng thắn như mọi mệnh lệnh anh từng nhận. "Nhưng ta cũng chưa thể tin ngươi hoàn toàn. Ta cần thời gian để tìm hiểu thêm, về Vares, về những gì thực sự đứng sau lệnh này."

Yumi nhìn anh, đánh giá lại một lần cuối. "Và nếu ngươi phát hiện ra điều gì đó khiến ngươi đổi ý?"

"Thì ngươi vẫn còn Băng Phong Địa," Kael đáp, gần như là một câu đùa, dù giọng anh không hề đổi sắc thái.

Đó là câu nói gần nhất với một nụ cười mà Kael từng thốt ra trong mười năm, và Yumi, dù không hoàn toàn tin tưởng anh, cảm thấy một điều gì đó trong lồng ngực mình lỏng ra một chút, lần đầu tiên kể từ đêm Đền Băng sụp đổ.

Yumi theo sau Kael, về phía nam, nơi bóng tối bắt đầu phủ lên những con phố Minh Dạ.

💬 Bình luận (0)