🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Nhật Ký Thành Ma Của Ta

Q1·Ch.22: Quyết Định Đầu Tiên

📖 Quyển 1: Ánh Sao Lạnh

~7 phút đọc · 1396 từ · ⚠️ Báo cáo

Bộ tộc phía bắc-tây không rút đi.

Họ lui về phía bắc khoảng nửa ngày đi bộ rồi dừng lại — người canh của Reth báo cáo vẫn thấy dấu vết di chuyển của họ trong vùng, không xa hơn và không gần hơn. Chờ đợi. Lấy lại sức. Có thể tìm kiếm thêm thứ gì đó trước khi quyết định bước tiếp theo.

Goreth triệu tập vào buổi sáng ngày thứ ba.

[Họ] không đi, ông nói. Không phải báo cáo — thông báo một sự thật mà ai trong phòng cũng đã biết nhưng chưa ai nói thành lời. [Chúng] ta chờ [thì] họ [sẽ] quay lại khi [họ] đủ sức. [Hoặc] chúng ta làm [gì đó] trước.

[Làm gì]? Soru hỏi.

Goreth nhìn Kael.


Kael đã nghĩ về câu hỏi đó từ đêm sau trận đầu. Không phải liên tục — nhưng mỗi khi tỉnh dậy lúc nửa đêm hay ngồi nhìn đống lửa buổi tối, câu hỏi đó ở đó như một thứ chưa được đặt đúng chỗ.

Có hai hướng. Hướng thứ nhất: chờ và tăng cường phòng thủ, chấp nhận rằng cuộc chiến này sẽ kéo dài, mỗi lần họ tấn công là một lần nữa Reth mất người. Hướng thứ hai: chủ động tạo ra tình huống buộc họ rút hẳn — không phải tiêu diệt, mà làm cho việc tiếp tục tấn công Reth trở nên không đáng so với cái giá phải trả.

Hướng thứ hai cần một thứ mà hướng thứ nhất không cần: một nhóm người sẵn sàng chịu thiệt hại nặng nhất để tạo điều kiện cho phần còn lại thành công.

[Chúng] ta cần [làm] họ [không muốn] quay lại, Kael nói. Không [phải] đánh [thêm]. [Mà làm] họ [mất] thứ [khiến] họ [tiếp tục].

Thứ [đó] là [gì]? Goreth hỏi.

Lương [thực]. [Họ] đang đói — [đó] là [lý do] họ [đến]. [Nếu] Soru [dẫn] nhóm vào [chỗ] họ [đang] dừng [và] phá [hủy] những [gì] họ [tích trữ] — [họ] sẽ [không] còn [đủ] sức [để] tấn công [thêm]. [Họ] phải [lo] sống sót [của] chính [mình] trước.

Soru nhìn ông theo cái nhìn của người đang kiểm tra kế hoạch trong đầu. [Muốn] vào [chỗ] họ [đang] ở — [cần] gì?

[Cần] nhóm nhỏ [đủ] nhanh để đến trước [khi] họ [di chuyển]. [Và] cần [một] nhóm [khác] — nhỏ hơn — [giữ] chân [phần lớn] họ [ở] đây [trong] khi Soru [đi].

Goreth hiểu ngay. Nhóm [giữ chân] đó [sẽ] bị [tấn công].

Ừ.


Kael đề xuất danh sách nhóm nghi binh vào buổi chiều — tám người, những thợ săn ông đã quan sát nhiều năm, những người đủ nhanh để rút lui khi cần và đủ kinh nghiệm để không hoảng loạn trong tình huống áp lực.

Tiêu chí lựa chọn: kỹ năng, tốc độ, khả năng đọc địa hình trong thời gian ngắn. Ông xem xét từng người trong đầu theo đúng các tiêu chí đó.

Và trong quá trình đó, ông nhận ra mình không một lần nghĩ đến tên họ.

Không phải vì không biết tên — ông biết tên từng người trong bộ tộc này. Mà vì não ông đang xử lý bài toán này theo cách tách rời tên ra khỏi tính toán. Tên là thứ không liên quan đến bài toán. Kỹ năng là thứ liên quan.

Ông ghi nhận điều đó. Tiếp tục.

Soru đọc danh sách. Không nói gì trong một lúc.

[Mày] chọn [những] người này vì [họ] giỏi nhất.

Ừ.

[Đó] cũng [là những] người [bộ tộc] cần [nhất] nếu [họ] không [về].

[Tao] biết. Kael nhìn Soru. [Nếu] mày có [người] khác [đủ] tiêu chí — [nói] ra. [Tao] sẽ xem [lại].

Soru không đề xuất người khác.

Kael đọc điều đó theo nghĩa đúng: không phải Soru không có ý kiến — mà Soru biết danh sách đó đúng và không có cách nào làm cho nó đúng hơn bằng cách thay người.


Kế hoạch diễn ra vào buổi sáng hôm sau.

Nhóm nghi binh tiếp cận từ phía nam — hướng mà người của bộ tộc kia đang ít chú ý nhất vì họ đang trông về Reth từ phía bắc. Khi nhóm nghi binh xuất hiện đủ gần để bị phát hiện, Soru dẫn nhóm chính vòng sang phía đông theo đường rừng mà bản đồ ch.15 đã vạch sẵn.

Kael ở với Goreth tại vị trí quan sát — cao hơn, đủ xa để thấy tổng thể, đủ gần để ra hiệu nếu cần.

Nhóm nghi binh làm tốt việc của mình. Họ thu hút được phần lớn lực lượng đối phương trong đủ thời gian để Soru hoàn thành nhiệm vụ phía đông.

Nhóm nghi binh cũng chịu cái mà Kael đã tính toán: bảy người bị thương ở các mức độ khác nhau. Bốn người bị thương nặng không thể tự về được. Và khi Goreth đếm người trở về điểm tập hợp — một khoảng trống nhỏ ở rìa rừng phía nam mà Kael đã chỉ định từ trước — có người trong danh sách tám người không có mặt.

Soru ra hiệu về số người. Kael nhìn và hiểu.

Mười một người bị thương tổng cộng. Bốn người trong số đó nghiêm trọng. Một người không về.

Bộ tộc kia, sau khi Soru hoàn thành nhiệm vụ phía đông, bắt đầu rút lui thật sự — không phải lùi lại chờ đợi mà rút về hướng bắc theo cách của người không còn lý do ở lại. Người canh theo dõi họ di chuyển xa dần trong suốt buổi chiều.


Trận đánh kết thúc trước khi trời tối.

Kael đứng ở vị trí quan sát và nhìn bộ tộc Reth tập hợp lại. Đếm. Kiểm tra vết thương. Kael đứng và nhìn tất cả những điều đó diễn ra.

Goreth đến cạnh ông. [Xong] rồi.

Ừ.

[Họ] sẽ [không] quay lại sớm.

[Một] thời gian. Kael không nói không bao giờ vì đó là câu không thể khẳng định. [Đủ] thời gian [để] chúng ta [chuẩn bị] tốt hơn cho [lần] tiếp theo.

Goreth gật và đi về phía người bị thương.

K'Sol đến bên Kael và không nói gì. Đứng cạnh theo thói quen đã hình thành từ lâu.


Đêm đó, Kael ngồi xuống viết nhật ký.

Tay ông cầm đá lên. Bắt đầu khắc.

Kết quả: bộ tộc phía bắc-tây rút về phía bắc. Lương thực và tài sản của họ bị phá hủy đủ để làm suy yếu khả năng tấn công tiếp. Dự báo: không đủ sức tấn công trong ít nhất hai đến ba mùa.

Dừng lại.

Thiệt hại: 11 người bị thương. 4 người nghiêm trọng. 1 người không về.

Dừng lại lần nữa.

Nhìn những gì vừa viết.

7 người nhóm nghi binh bị thương. 4 người khác.

Ông biết tên của cả mười một người đó. Biết tên người không về. Đã chọn người đó bằng cách chọn danh sách mà người đó nằm trong đó.

Ông không viết tên.

Không phải vì không còn chỗ. Không phải vì không nhớ. Mà vì nếu viết tên xuống thì tên đó sẽ nằm trong nhật ký cùng với những con số kia — và khi đọc lại, sẽ không thể nhìn tên đó mà không nhìn thấy quyết định dẫn đến cái tên đó ở đó.

Ông không muốn thấy điều đó mỗi lần đọc lại.

Ông nhận ra mình đang chọn không nhớ. Không phải quên — chọn.

Điều đó không làm ông cảm thấy tệ hơn hay tốt hơn. Chỉ là thứ đang xảy ra, và ông ghi nhận nó theo cách ông ghi nhận thời tiết hay số người.

Ông cất đá và nằm xuống.

Bên ngoài, đống lửa chung vẫn cháy. Tiếng người bộ tộc thưa dần theo từng giờ cho đến khi im lặng hoàn toàn.

Kael nằm ngửa nhìn trần nhà — cùng cái trần nhà bằng thực vật đan nhau mà ông đã nhìn từ khi còn là đứa trẻ mấy tuần tuổi, nằm ngửa và không làm gì được. Bây giờ ông hai mươi hai tuổi và vẫn đang nằm nhìn cùng hướng đó.

Thứ duy nhất thay đổi là ông không còn bất lực như hồi đó.

Ông không chắc điều đó là tốt hơn hay không.

💬 Bình luận