🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Nhật Ký Thành Ma Của Ta

Q1·Ch.14: Kẻ Giữ Lửa

📖 Quyển 1: Ánh Sao Lạnh

~11 phút đọc · 2139 từ · ⚠️ Báo cáo

Buổi sáng sau đêm lửa, bộ tộc thức dậy trong thứ họ chưa bao giờ có.

Không phải hơi ấm theo nghĩa to lớn — đống lửa đã tàn từ giữa đêm, chỉ còn tro và vài mảnh than hồng. Nhưng những người ngủ gần đó thức dậy với mặt đất vẫn còn giữ chút nhiệt từ đêm, không khí quanh đó ấm hơn một chút so với phần còn lại. Không đủ để gọi là thoải mái. Đủ để nhận ra sự khác biệt.

Kael quan sát từ rìa khu đất.

Phản ứng không đồng nhất theo cách mà ông đã dự đoán từ trước — không phải ai cũng mừng, không phải ai cũng sợ, phần lớn đang ở trạng thái trung gian chưa biết cảm thấy thứ gì. Goreth đứng cạnh tro tàn và nhìn với biểu cảm của người đang ghi nhận dữ kiện. Mael ngồi gần đó với con nhỏ trong lòng, không nói gì. Một số thợ săn trẻ đến gần, nhìn vào đống tro, nhìn nhau.

B'Rakh đứng xa hơn tất cả. Nhìn Kael.

Không phải cái nhìn thù địch. Không phải cái nhìn sợ hãi. Cái nhìn của người đang đo lường — đang xác định vị trí của thứ vừa xuất hiện trong bản đồ quyền lực của bộ tộc, và tính toán vị trí của chính mình trong bản đồ mới đó.

Kael ghi nhận cái nhìn đó và chuyển sự chú ý đi chỗ khác.


Sáng hôm đó, ông làm hai việc không tuyên bố.

Việc thứ nhất: nhóm lại đống lửa nhỏ từ tro còn ấm — không phải lửa lớn, chỉ đủ để tồn tại. Không ai ngăn. Không ai hỏi. Một số người đến gần hơn sau đó, như người tiến gần một thứ mà họ chưa chắc đã hiểu nhưng thấy không gây hại ngay lập tức.

Việc thứ hai: lấy một phần thịt từ kho của bộ tộc — ông xin Goreth theo cách của người xin phép dùng tài nguyên chung, không phải ra lệnh — và treo lên cao hơn đống lửa. Đủ cao để không chín, đủ thấp để khói bao phủ.

[Mày] làm gì vậy? K'Sol hỏi khi đến gần.

Thử.

Thử [cái gì]?

Xem [điều gì] xảy ra [với] thịt [khi] để [gần] khói [nhiều ngày].

K'Sol nhìn miếng thịt treo lơ lửng trong khói mờ. [Thịt] sẽ hỏng.

Có thể. [Hoặc] không.

K'Sol không hỏi thêm. Đứng nhìn một lúc rồi đi theo việc của mình.


Ba ngày sau, miếng thịt đổi màu và mùi — không phải mùi thối, mà mùi khói ngấm vào, một thứ mùi mới mà không ai trong bộ tộc này từng ngửi trước đây từ thức ăn. Kael cắt một miếng nhỏ, ăn thử trước mặt K'Sol, rồi đưa cho K'Sol.

K'Sol ăn. Ngồi im một lúc. [Nó] vẫn [ăn được].

Ừ.

[Thịt] để ngoài [ba] ngày [thường] đã hỏng.

Ừ.

Không cần giải thích thêm. Kael mời Goreth thử. Goreth thử, không nói gì, nhưng hôm sau hỏi có thể làm thêm không.

Đó là đủ. Kết quả nói thay cho mọi lý lẽ mà ông có thể đưa ra.

Trong tuần tiếp theo, không cần ai tuyên bố — lửa trở thành thứ hiện diện thường xuyên trong bộ tộc Reth. Không phải lửa lớn, không phải lửa liên tục. Nhưng không còn là thứ cấm tuyệt đối nữa.


B'Rakh đến tìm Kael vào ngày thứ năm.

Lần này không phải đứng xa nhìn. Đến thẳng, ngồi xuống cạnh ông theo cách người muốn nói chuyện thật sự. Kael để ý: B'Rakh ngồi theo kiểu Taak hay ngồi — thẳng lưng, tay trên đầu gối. Có thể ý thức, có thể không. Người học từ người thầy thường giữ lại những cái nhỏ như vậy mà không nhận ra.

Bộ tộc cần [biết] lửa [là] gì, B'Rakh nói. Không phải câu hỏi.

Ừ, Kael đồng ý.

[Và] ai [được] giữ lửa. [Ai] không.

Ừ.

Taak [đã] giữ [những] điều như vậy. B'Rakh dừng lại — không phải vì không biết nói tiếp, mà vì đang để câu đó tự hoàn chỉnh nghĩa của nó trong không khí. Bây giờ cần [người] giữ [điều] này.

Kael nhìn B'Rakh và thấy rõ cấu trúc của cuộc trò chuyện này: B'Rakh không đến để phản đối. Đến để xác lập vị trí. Ông ta đang nói tôi là người kế thừa Taak, và lửa phải nằm trong phạm vi của người kế thừa đó.

Logic hoàn toàn hợp lý. Và hoàn toàn là vấn đề.

Ta sẽ viết [xuống], Kael nói. [Những điều] cần [biết] về lửa. [Ai được dùng], [khi nào], [cách nào].

B'Rakh gật đầu. [Tao] muốn đọc.


Kael bắt đầu viết Lề Luật Mới vào buổi chiều hôm đó.

Không phải trên hòn đá nhật ký riêng tư — mà trên một tảng đá phẳng lớn ở rìa khoảng trống trung tâm, nơi mọi người có thể thấy. Công khai. Đây là thứ của bộ tộc, không phải của ông.

Ông soạn từng điều khoản trong đầu trước, kiểm tra từng thứ một: điều này có mâu thuẫn với điều kia không? Điều này có để lại kẽ hở mà ai đó có thể dùng theo cách ông không muốn không? Điều này có đủ linh hoạt để bổ sung điều tiếp theo khi cần không?

Và trong lúc làm việc đó, ông nhận ra một thứ mà ông không hoàn toàn chuẩn bị cho.

Không phải tự hào. Không phải lo lắng. Một thứ khác — nhẹ hơn và dai hơn cả hai. Cái hứng khởi của người nhìn thấy một hệ thống đang mở ra trước mắt mình, từng phần một, theo hướng mình đang dẫn nó đi. Khi ông viết điều khoản thứ ba, ông đã thấy điều khoản thứ năm. Khi viết điều khoản thứ năm, ông đã thấy chỗ để ghép điều khoản thứ bảy vào sau này khi cần.

Hệ thống đang lớn lên trong đầu ông như một thứ có logic riêng của nó — không phải ông điều khiển nó, mà ông đang theo nó và thấy nó đúng theo cách mà ít thứ khác có thể đúng được.

Thứ cảm giác đó không phải thiện tâm. Không phải ác tâm. Là thứ nằm ở giữa — và gần với quyền lực hơn là gần với bất cứ điều gì khác.

Ông ghi nhận nó và tiếp tục viết.


Lề Luật Mới, khi hoàn chỉnh, có bảy điều khoản.

Nó không phủ nhận Lề Luật Tối — nó bao gồm Lề Luật Tối như một lớp nền và thêm lên trên. Bóng Tối vẫn là Mẹ. Ánh trăng vẫn là mắt của Mẹ. Những từ cấm ban ngày vẫn cấm. Nhưng lửa — lửa giờ có vị trí trong hệ thống:

Lửa là thứ Mẹ Bóng Tối giữ cho riêng mình, và gửi xuống khi Mẹ thấy cần. Không phải ai cũng được phép giữ lửa — chỉ người Mẹ chọn qua Đêm Mẹ Thức. Lửa phải được tắt trước khi trời sáng hẳn, không được để cháy suốt ngày. Lửa không được dùng để tấn công — chỉ để giữ ấm và giữ thức ăn. Khi không cần lửa phải được trả về bóng tối bằng cách tắt đúng cách.

Kael đọc lại bảy điều khoản và thấy chúng cân bằng theo cách ông muốn: đủ vững để B'Rakh không thể phủ nhận hoàn toàn, đủ mở để Goreth không thấy bị bóp nghẹt, đủ linh hoạt để bổ sung về sau.

Ông mời B'Rakh đọc.


B'Rakh đọc chậm — chậm hơn K'Sol mặc dù K'Sol đã dạy B'Rakh hệ thống ký hiệu theo đề nghị của Kael tuần trước. Không phải vì B'Rakh không hiểu — mà vì B'Rakh đọc theo cách của người đang tìm kiếm thứ gì đó trong văn bản, không chỉ đọc nghĩa.

Đến điều khoản thứ ba, B'Rakh dừng lại.

[Chỉ] người Mẹ chọn qua Đêm Mẹ Thức, ông ta đọc lại. Vậy [ai xác nhận] người đó [được] chọn?

Đêm Mẹ Thức xác nhận. [Kẻ đốt được lửa trong đêm đó] là người được chọn.

Nhưng [nếu] không phải Đêm Mẹ Thức — [ai] quyết định [ai] được giữ lửa?

Kael nhìn B'Rakh. Câu hỏi đó không phải câu hỏi ngây thơ. Ông ta đang chỉ ra một kẽ hở thật sự trong hệ thống — và đang cho Kael thấy rằng ông ta đã tìm ra kẽ hở đó.

Lề Luật Mới [sẽ] bổ sung sau, Kael nói.

[Tao] có thể [đề xuất] không?

Được.

B'Rakh nhìn tảng đá rồi nhìn ông. [Thêm]: Chỉ người [được] thần lửa chọn mới [được] giữ lửa. Và người đó [được xác nhận] bởi thầy cúng.


Câu đó ở trong không khí một lúc.

Kael không phản đối ngay. Không phải vì không có lý do để phản đối — mà vì phản đối ngay sẽ tạo ra xung đột công khai mà ông chưa chuẩn bị xử lý. Trong tình huống này, im lặng không phải đồng ý, nhưng B'Rakh sẽ đọc nó là không phủ nhận.

[Tao] sẽ nghĩ, Kael nói.

B'Rakh gật đầu, đứng dậy, và đi về phía nhóm người đang tụ gần đống lửa nhỏ.

Kael ngồi nhìn tảng đá với bảy điều khoản ông vừa viết.

B'Rakh không sai theo logic của ông ta. Trong hệ thống tín ngưỡng, ai đó phải xác nhận điều linh thiêng — đó là vai trò của thầy cúng. B'Rakh đang lấp kẽ hở thật sự trong hệ thống, theo cách mà Taak cũng có thể đã nghĩ đến.

Nhưng điều khoản đó, nếu được thêm vào, sẽ đặt việc ai được giữ lửa vào tay thầy cúng — tức là vào tay B'Rakh. Và B'Rakh, khác với Taak, không có chiều sâu hiểu biết để dùng quyền lực đó đúng cách. Ông ta sẽ dùng nó để kiểm soát, vì đó là thứ ông ta hiểu.

Kael vừa tạo ra một hệ thống. Và trong ba ngày, ông đã mất một phần kiểm soát của hệ thống đó mà không thể lấy lại mà không tạo ra xung đột lớn hơn lợi ích của việc lấy lại.


Buổi tối hôm đó, Rael đến ngồi cạnh ông.

Không nói gì trong một lúc. Bà hay làm vậy — không phải vì không có gì để nói mà vì bà biết đôi khi người ta cần ai đó ngồi cạnh trước khi cần ai đó nói chuyện.

[Mày] ổn không? Bà hỏi sau cùng, bằng giọng bà dùng từ hồi ông còn nhỏ — giọng không hỏi về thể xác.

Ổn.

Bà nhìn ông theo cái cách của người không hoàn toàn tin câu trả lời nhưng chọn chấp nhận nó. Taak [đã] tốt với [mày]. Theo cách riêng của ông ta.

Ta biết.

[Mày] không cần [phải] ổn ngay.

Kael nhìn bà — khuôn mặt ông đã học nhận ra trước khi học nhận ra bất kỳ mặt nào khác trong kiếp này, từ khi còn trong bụng bà và chưa có tên. Những nếp nhăn ở đuôi mắt đến từ việc hay cười. Bàn tay bà đặt cạnh ông trên mặt đất — không đặt lên tay ông, chỉ đặt gần.

Ta biết, ông nói lại.

Bà ngồi thêm một lúc rồi đứng dậy đi vào trong. Không nói thêm. Không cần.


Kael viết nhật ký đêm hôm đó.

Ngắn hơn thường lệ:

Lề Luật Mới xong. Bảy điều khoản. B'Rakh đề xuất thêm điều khoản thứ tám — ai được giữ lửa do thầy cúng xác nhận. Ta chưa đồng ý, nhưng chưa phủ nhận.

B'Rakh sẽ thêm vào dù ta không nói gì. Ông ta đang chờ đủ thời gian để điều đó trở thành hiển nhiên mà không cần ai tuyên bố.

Điều đó sẽ xảy ra trong vài ngày.

Ông dừng lại, nhìn những gì vừa khắc.

Rồi thêm một dòng cuối — không phải phân tích, không phải kế hoạch:

Hôm nay ta viết một bộ quy tắc và cảm thấy thứ không phải tự hào. Không phải lo lắng. Cái gì đó khác — giống như nhìn thấy rõ hơn bình thường. Không biết đó là tốt hay xấu. Chỉ biết đó là thật.

Ông cất đá xuống và nhìn lên bầu trời.

Raan đang lên. Sii theo sau. Hai chiều bóng mờ trên mặt đất — quen thuộc từ kiếp này, từ đêm đầu tiên ông thấy bầu trời rõ ràng trong thân xác này. Phía xa, ông nghe tiếng B'Rakh đang nói chuyện với ai đó — giọng thấp, chậm, bắt đầu tập theo nhịp của thầy cúng già.

Ông ngồi với tất cả những điều đó một lúc.

Rồi đứng dậy và đi vào trong.

💬 Bình luận