Hắn nâng ly espresso lên nhấp một ngụm đắng chát, ép bản thân phải giữ lấy sự tỉnh táo lạnh lẽo trước khi thần trí gục ngã.
Tín hiệu CCTV nhạt nhòa, giật cục trên màn hình vừa được thay thế bằng mắt quay phân giải cao của Spire. Từng khung hình hiện lên với độ sắc nét trần trụi đến rợn người. Tom ngả lưng ra sau ghế da, đôi mắt đăm đăm găm chặt vào góc quay, một sự điên rồ nhức nhối đang bộc phát ngay trước mắt.

Maria hiện lên trên màn ảnh trong bộ đồng phục của trường IE, nhưng cách em khoác lên mình lại mang một vẻ bất cần đầy ngạo mạn. Chiếc váy đồng phục bị thu ngắn đến táo bạo, rủ xuống bên trên chiếc quần tất lưới kéo căng đến tận đùi, phô diễn trọn vẹn sự tương phản gai góc giữa nét nữ sinh thanh lịch và sự nổi loạn trần trụi.
Em chống một tay lên lan can tầng cao, thân người hơi ngả về phía trước, tựa như đang lười biếng thưởng thức khung cảnh bên dưới. Tay còn lại, kẹp giữa hai ngón tay mảnh khảnh là một mẩu thuốc lá còn đang đốm đỏ. Em thong dong búng nhẹ, thả đốm lửa tàn ấy rơi tự do xuống khoảng không tăm tối, nơi một đám đông bên dưới đang liên tục bật flash máy ảnh sáng rực chớp tắt liên hồi.
Nhưng điều khiến lồng ngực gã thắt lại không phải là bộ trang phục phá cách hay mẩu tàn thuốc lịm dần giữa không trung, mà chính là gương mặt em. Sự lạnh lẽo, xa cách thường nhật hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là đôi má hồng rực, ánh mắt đen sâu thẫm đang lấp lánh thứ khoái cảm ngông cuồng vừa tìm thấy. Giữa những vệt sáng flash dồn dập phản chiếu qua ống kính camera phân giải cao, em đứng đó trên cao, kiêu hãnh tận hưởng dư vị của một kẻ vừa bước qua mọi giới hạn.
Ngón tay gã run nhẹ khi lướt qua màn hình điện thoại, mở thư mục mang tên Mi Hermana.

Ánh sáng xanh từ màn hình rọi lên một tấm ảnh cũ, một Maria tiêu chuẩn và ngoan ngoãn đến mức gượng gạo. Trong hình, em xuất hiện giữa vòng vây của những vệ sĩ áo đen nghiêm cẩn, đứng trước cổng trường IE. Em mặc bộ đồng phục chỉnh tề với chiếc áo vest cài cúc cẩn thận, chiếc cà vạt siết gọn và vạt váy xếp ly dài quá gối đầy thùy mị. Đôi bàn tay em đan chặt vào nhau trước bụng, bờ vai hơi co lại, và đôi mắt khép nép nhìn lệch sang một bên, ánh mắt cam chịu, ngây thơ và rụt rè của một đứa trẻ lần đầu bước ra khỏi chiếc lồng kính để đi học trường công.
Đó là đứa em gái mà Tom từng biết. Một em gái luôn khép mình dưới bóng gậy chỉ đạo của gia đình, một khuôn mẫu hoàn hảo, kiềm chế và phục tùng.
Gã ngước mắt nhìn lại màn hình camera quan sát phân giải cao. Trên ban công ấy, kẻ đang chống tay vào lan can, chiếc váy ngắn rủ trên đôi quần tất lưới kéo căng, thản nhiên búng mẩu thuốc lá cháy đỏ xuống biển người đang chớp bấm flash liên hồi... lại mang một gương mặt rực rỡ và đắm chìm trong lạc thú lệch chuẩn.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Tiếng gã bật ra trong cay đắng:
– ¿En qué momento te me fuiste de las manos, mi niña?
Đứa em gã từng bao bọc đâu rồi? Kẻ đang đứng trên cao, ngạo mạn giẫm đạp lên mọi quy tắc kia... rốt cuộc là ai?