
Căn phòng tại Kaliningrad vẫn ngợp trong sự tĩnh mịch sau một đêm cuồng nhiệt. Tom lặng lẽ nằm xuống bên giường, vươn tay ôm trọn Séraphine vào lòng và dịu dàng áp mặt mình vào những lọn tóc thơm ngát của cô. Séraphine vẫn chìm trong giấc ngủ say, mái tóc bạch kim xõa tung trên gối nhung, gương mặt kiều diễm tuyệt đối không một gợn sóng, một vẻ đẹp kiêu hãnh và bình yên đến ngạt thở.
Nhưng hắn chưa kịp ôm khối bạch kim kiêu hãnh vào lòng thì một âm thanh sắc lạnh bất ngờ xé tan không gian. Trên màn hình laptop đặt ở góc bàn, giữa giao diện đen tuyền bảo mật của Spire System, sắc đỏ khẩn cấp nhấp nháy không phải bằng một cuộc gọi, mà là một tin nhắn vẻn vẹn vài chữ:
– Llámame ya... o búscame abajo.
(Gọi ngay đi... hoặc xuống bên dưới mà tìm em)

Đính kèm bên dưới là một đoạn video ngắn tự động phát lặp lại. Trong khung hình mờ nhòe của gió đêm Madrid, một chiếc khăn mù xoa bằng lụa tinh khôi, với chữ V thêu tay kiêu hãnh, đang lượn nhẹ một đường cong uốn lượn giữa không trung... trước khi buông mình chao đảo rơi thẳng xuống khoảng không vô định bên dưới lan can.
Tim Tom khựng lại một nhịp, lồng ngực siết chặt đến nghẹt thở. Cơn hoảng loạn lập tức chiếm lấy tâm trí hắn. Tom cuống quýt ôm lấy chiếc máy tính, vội vã lách người ra khỏi phòng để không làm thức giấc Séraphine. Chỉ kịp dặn vội lễ tân mang một phần trứng ốp la ăn kèm bánh mì phết bơ lên phòng cho Séraphine. Hắn lao xuống góc khuất của quán cà phê bên dưới sảnh khách sạn, đôi ngón tay run rẩy nhấn nút nhận tín hiệu.
Màn hình Spire System v3.1.7 mở ra khung cảnh mờ nhòe nhưng tàn nhẫn. Maria đứng đó, chiếc váy đồng phục dính chặt vào thân hình mảnh mai đang rung lên trong gió đêm Madrid. Trên tay em là điếu thuốc lá lập lòe ngọn lửa đỏ, thứ chất độc hại mà các bác sĩ luôn cảnh báo sẽ phá nát trái tim vốn vô cùng mong manh của em. Em rít một hơi dài, nhả làn khói mỏng vào bóng đêm, dáng vẻ ngang tàng đến điên rồ.
Dưới sân ký túc xá, Kane đứng chết dí như một pho tượng đá. Gã đặc vụ vốn có thể bẻ gãy cổ một con bò rừng giờ đây không dám nhúc nhích dù chỉ một li; tư thế bất động cùng gương mặt căng như dây đàn của gã cho thấy gã thừa hiểu Maria không hề đùa. Em đang đứng sát mép lan can ban công, chỉ cần một cái nghiêng người nhẹ hẫng, đóa hồng trắng sẽ tan nát ngay trên nền đá cẩm thạch.
Giọng nói của Maria cất lên qua loa thoại bảo mật, khàn đặc và lạnh lẽo:
– Mi hermano đang nghe đúng không? Anh đã nhốt em trong sự thanh khiết quá lâu rồi. Anh biến mọi gã đàn ông quanh em thành phế nhân, anh biến y tá thành quản ngục. Hôm nay, em muốn thử xem cái án tử mà anh hù dọa em suốt 21 năm qua nó có vị gì. Vị của nicotine... hay vị của mặt đất?
Tom nắm chặt cạnh bàn gỗ đến mức các khớp tay trắng bệch, gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo. Sự thanh khiết mà hắn dày công vun đắp, sự bảo bọc tiêu tốn hàng triệu USD để duy trì, giờ đây lại chính là cái mầm họa kích nổ sự nổi loạn tàn khốc trong em. Em không cam chịu chết vì bệnh tim; em muốn tự tay tự tiêu tán đời mình chỉ để tước đoạt cái quyền kiểm soát cuối cùng của hắn.
Hắn ghé sát vào micro, giọng cố giữ sự bình tĩnh nhưng bên trong là một vực thầm vừa sụp đổ hoàn toàn:
– E, K... Lui ra. Tất cả lui ra ngay lập tức. Đừng để em ấy thấy bất cứ bóng người nào. Maria... em thắng rồi. Đừng kiểm tra trọng lực nữa. Anh xin em.
Đêm đó, giữa quán cà phê cô độc, lần đầu tiên trong đời vị chủ tịch nhà Valencia mới hiểu cảm giác của một vị vua đứng nhìn vương quốc của mình cháy rụi chỉ vì một que diêm của chính đứa con mình yêu thương nhất. Đóa hồng của nhà Valencia không chỉ có gai, mà cái gai đó giờ đã được tẩm độc... và nó đang đâm ngược thẳng vào tim hắn.
