Ánh đèn rọi gắt gao ở phía bên kia khán phòng ngắt phụt, rồi chuyển hướng rọi thẳng vào một góc tối ở dãy ghế VIP phía đối diện.
Một bàn tay thong thả hạ tấm bảng ra giá xuống. Kẻ vừa sẵn sàng chi gấp ba lần giá trị thực tế chỉ để hớt tay trên bộ cờ của tôi khẽ nghiêng đầu, cất lên một tiếng cười nhạt đầy bí ẩn đằng sau lớp mặt nạ mạ bạc.
Dưới ánh đèn chùm pha lê, bộ suit ba mảnh cắt may sắc nét chuẩn phong cách Manhattan cùng chiếc khuy măng sét đúc hình bò tót bằng vàng đặc ngầm tố giác phong thái ngông ngạnh, át vía đặc trưng của một tài phiệt đến từ Phố Wall. Tiếng búa gỗ vang lên dứt khoát, chính thức chốt hạ bộ cờ thuộc về gã người Mỹ với con số 620.000 USD.
Gã thong dong bước lên sân khấu, khẽ nghiêng đầu căn chỉnh lại chiếc nón phớt Stetson thượng hạng rồi điềm nhiên nhận lấy món cổ vật. Chẳng có lấy một chút vội vã hay bối rối, gã ôm trọn chiến lợi phẩm rồi lững thững quay về lại chỗ ngồi với dáng điệu thong thả, kiêu ngạo của một kẻ đã quá quen thuộc với việc thao túng các sàn giao dịch lớn nhất New York.

Làn sương kiêu ngạo trong đôi mắt hổ phách trĩu xuống thành một sự bất mãn sắc lẹm. Gã tài phiệt Phố Wall ấy điềm nhiên ôm trọn bộ cờ đắt giá về lại chỗ ngồi, hoàn toàn chẳng có lấy một cử chỉ cho thấy gã sẽ tiến đến để kính cẩn dâng tặng món chiến lợi phẩm đó cho tôi.
Sự hẫng hụt pha lẫn hồ nghi khẽ trỗi dậy giữa lòng khán phòng, liệu người đàn ông đứng đầu Spire vừa giăng cho tôi một kịch bản trêu ngươi, hay gã vừa gài một cú lừa ngọt ngào để thử thách sự kiên nhẫn của tôi sao?
Và như để gỡ gạc lại chút tự tôn kiêu kỳ vừa bị đem ra trêu ngươi, ngay khi tuyệt tác tiếp theo được xướng tên, một khối hổ phách nguyên khối rực rỡ giam cầm trọn vẹn một con bọ cạp tiền sử trong sắc vàng vĩnh cửu, tôi dứt khoát giơ cao tấm bảng ra giá: 250.000 USD!
Dù sao đi nữa, bước ra khỏi một phiên đấu giá ngầm với đôi bàn tay trắng chưa bao giờ nằm trong quy chuẩn của tôi. Lần này, hoàn toàn không có một kẻ phá bĩnh nào dám nhảy vào ngáng đường, và người đàn ông bên cạnh tôi cũng điềm nhiên giữ sự im lặng tuyệt đối.

Cạch. Cây búa gõ xuống. Tôi chính thức sở hữu con bọ cạp.
Tôi dợm đứng dậy, định bụng khép lại chuyến dạo chơi đêm nay. Mục tiêu ban đầu xem như đã hoàn tất mỹ mãn: tuyệt tác hổ phách giam cầm bọ cạp tiền sử, món quà độc bản dành riêng cho Grand-mère, đã nằm gọn trong tay, cùng chiếc nhẫn vừa chốt mua ngoài sảnh. Quan trọng hơn, nguyên tắc bất di bất dịch của một nhà quản trị tài chính nhắc nhở tôi không bao giờ được phép dốc cạn nguồn lực chỉ cho một phiên giao dịch duy nhất.
Thế nhưng, một lực siết dứt khoát nhưng tràn trề hơi ấm bất ngờ giữ chặt lấy cổ tay tôi. Tom khẽ kéo tôi trở lại ghế, gã cúi xuống, rót vào vành tai tôi một luồng hơi thở nóng hổi cùng lời thì thầm đung đưa:
– Màn kịch còn chưa hạ, mon amour. Em lấy chiếc nhẫn mua ngoài sảnh lúc nãy ra kiểm tra lại xem.