🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.2

~9 phút đọc · 1643 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ba ngày. Tròn ba mươi sáu vòng tuần hoàn của những vệt nắng xiên khoai mệt mỏi quét qua sàn gỗ.

Filo đếm. Không phải bằng mắt, mà bằng nhịp thở rệu rã của chính mình và bằng những tiếng tim đập chậm chạp, nặng nề như tiếng chày nện cối đá ở đầu làng. Một kẻ từng hô mưa gọi gió, giờ thu mình lại thành một khối thịt thụ động, ăn, thở, rồi lại thở và ăn. Ý thức của anh sắc lẹm, tỉnh táo đến điên dại bên trong cái kén da thịt bất động. Sức mạnh ma lực cuồn cuộn ngày nào giờ chỉ còn là một khoảng trống hoác, lạnh lẽo, thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn co thắt phản vệ của những đường kinh mạch đã chết.

Mấy bữa ăn gần đây là một cực hình. Không còn sự dịu dàng lặng lẽ của chiếc thìa gỗ đều đặn hôm đầu. Thay vào đó là những bàn tay bé xíu, thô ráp, nồng nặc mùi bùn đất và nhựa cây dại. Đám trẻ con trong làng đã tìm thấy một trò tiêu khiển mới: chăm sóc "vật lạ".

Chúng bón cho anh ăn. Vụng về. Nghịch ngợm. Và tàn nhẫn theo cái cách mà chỉ lũ trẻ con chưa biết đến khái niệm cái chết mới có thể làm được.

Hôm nay, thìa cháo nóng hơn hẳn mọi khi. Hơi nóng phả thẳng vào mũi Filo, kèm theo mùi gạo sấy quá lửa khét lẹt. Chiếc thìa gỗ thọc mạnh vào môi anh, cọ xát vào lợi đau điếng. Anh muốn bật dậy. Anh muốn túm cổ cái đứa đang cầm thìa kia mà quát lên một tiếng sấm sét cho bõ ghét, nhưng cơ hàm cứng đờ chỉ có thể chấp nhận hé mở một cách nhục nhã.

Có tiếng cãi cọ xì xào, tiếng chân giẫm huỳnh huỵch trên sàn gỗ mục. Không phải một đứa. Có ít nhất ba đứa đang vây quanh giường anh.

Một giọng con nít chua loét gắt lên:

= Tao ăn còn thấy nóng, mày thổi đi.

Giọng thằng lớn hơn đầy vẻ hậm hực, tiếng thìa gỗ khua lanh lảnh vào lòng bát gốm sứt mẻ:

= Mày thổi kiểu gì bắn cả nước bọt vào cháo, đi ra để tao!

Rồi một luồng gió phù phù mang theo mùi nước bọt nồng nặc phả thẳng vào mặt Filo. Anh rùng mình bên trong trí não. Sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng, nhưng thể xác phản bội vẫn lẳng lặng nuốt lấy dòng nước cháo âm ấm, dính dấp.

Nỗi nhục nhã của một kẻ mất đi sức mạnh ở tuổi ba mươi không chỉ là sự bất lực trước kẻ thù, mà là việc trở thành một thứ đồ chơi vô tri trong tay hai đứa ranh ranh.

Và quả thực, cơ thể anh đã thành trò chơi của chúng từ lúc nào không hay.

Khi bát cháo đã cạn, tiếng đặt bát thô bạo xuống bàn gỗ vang lên báo hiệu phần kinh khủng nhất trong ngày bắt đầu. Lũ trẻ không bỏ đi ngay. Chúng đứng quanh giường, hít hà, bàn tán như thể đang đứng trước một con thú lạ bị sập bẫy trong rừng sâu.

Một bóng đen che khuất chút ánh sáng ít ỏi rọi qua khe cửa. Tiếng thầm thì vang lên ngay sát tai anh:

= Này Vio, hay chúng ta thử đi.

Thằng bé tên Vio ngập ngừng, tiếng chân nó dịch chuyển xột xoạt trên lớp nệm rơm khô:

= Thử cái gì, Vizi?

= Mẹ tao bảo thi thoảng cho chú ấy vận động, lật người qua lại.

Không đợi đứa kia đồng ý, hai đôi tay nhỏ nhưng đầy sức vóc của lũ trẻ dị giới – những đứa trẻ lớn lên bằng thịt thú rừng và sữa dê núi – bắt đầu bám vào vai và hông Filo. Chúng lấy đà.

Hự một tiếng.

Sức nặng của một gã đàn ông trưởng thành cao lớn bị lật nghiêng sang một bên một cách phũ phàng. Mặt Filo đập thẳng vào bức tường gỗ thô ráp, mùi gỗ ẩm mốc và bụi bặm xộc thẳng vào mũi. Chưa kịp định thần, một cú hích mạnh khác lại tống vào lưng anh. Cơ thể anh xoay tròn, úp sấp mặt xuống nệm rơm. Sợi xơ rơm khô đâm dăm dăm vào má, đau rát.

Nhưng trò đùa chưa dừng lại ở đó. Sự tò mò của lũ trẻ nhanh chóng biến thành những thí nghiệm điên rồ hơn.

Có tiếng dây thừng thô ráp kéo lê trên sàn. Sợi dây xơ dừa ngấm nước mưa có mùi ngai ngái, mằn mặn. Chúng phối hợp với nhau một cách nhịp nhàng đến đáng sợ. Một vòng dây quấn chặt lấy cổ chân Filo. Rồi một vòng nữa.

Cơ thể anh đột ngột bị nhấc bổng lên. Trọng lực đảo ngược. Máu dồn ngược lên não, khiến hai tai Filo lùng bùng, hai nhãn cầu căng phồng dưới mi mắt nhắm nghiền. Hai chân anh bị trói chặt, treo ngược lên chiếc xà nhà bằng gỗ sồi chắc chắn.

Rồi đến lượt hai tay. Chúng kéo giật hai tay anh ra sau, buộc vào một đầu dây khác, treo lơ lửng ngay cạnh chân.

Cả cơ thể Filo uốn cong như một cánh cung ngược, treo lơ lửng giữa khoảng không căn phòng tối. Một lực đẩy nhẹ từ bàn tay thằng Vizi khiến anh bắt đầu đung đưa qua lại.

Kẽo kẹt. Kẽo kẹt.

Tiếng gỗ xà nhà rên rỉ dưới sức nặng của anh. Filo chuyển động tịnh tiến trong không trung, nhịp nhàng và đều đặn như một đứa trẻ nằm trong nôi, nhưng trong một tư thế quái dị và đau đớn tột cùng. Các khớp xương bả vai anh kêu rắc rắc đầy biểu cảm.

Hôm nay cũng vậy.

Bữa cháo trôi qua nhanh hơn. Cháo ấm, không quá nóng, dường như lũ trẻ đã bắt đầu chán trò bón thức ăn. Tiếng thở dốc của hai thằng bé Vio và Vizi vang lên ngay dưới chân anh. Chúng đang thì thầm, đầu óc non nớt đang vắt kiệt để tìm kiếm một trò chơi mới kích thích hơn cái trò xích đu người sống đã cũ mòn của ngày hôm qua.

Vio lên tiếng, giọng nó run lên vì phấn khích:

= Này Vizi, hôm nay không có ai, hay chơi trò nô lệ đi.

Vizi im lặng một giây, rồi tiếng cười khúc khích đồng lõa vang lên vang dội cả căn phòng nhỏ:

= Chơi thì chơi.

Filo cảm nhận được những vòng dây thừng mới lạnh ngắt dính đầy bùn đất đang quấn quanh người mình. Lần này, không có sự nâng đỡ hay chuyển động đung đưa dễ chịu nào nữa. Lũ trẻ trói anh như cách người ta bó giò một con lợn rừng chuẩn bị đem thui.

Chân gập ngược ra sau, trói chặt vào đùi. Hai tay bị kéo quặt ra sau lưng, khuỷu tay ép sát vào nhau đến mức lồng ngực anh ưỡn ra phía trước, nghẹt thở. Những nút thắt siết chặt vào da thịt qua lớp áo thô mỏng manh, cắt đứt các mạch máu luân chuyển, khiến các đầu ngón tay anh nhanh chóng tê dại, mất cảm giác. Đây hoàn toàn là những tư thế tra tấn dã man mà người ta thường dùng cho những tù binh chiến tranh cứng đầu nhất.

Sự đau đớn thể xác cực hạn giống như một dòng điện kích thích mạnh mẽ chạy dọc theo tủy sống, đánh thẳng vào trung khu thần kinh đang ngủ say của Filo. Sự sỉ nhục bùng lên thành một ngọn lửa vô hình đốt cháy lớp màng phong ấn của thời gian.

Một tiếng rắc giòn giã vang lên trong đầu.

Filo mở mắt.

Hai nhãn cầu đỏ ngầu vì máu dồn tụ suốt ba ngày qua trừng trừng nhìn thẳng vào hai bóng người nhỏ bé trước mặt. Ánh nhìn của một kẻ từng trải qua hàng trăm trận chiến sinh tử, sắc lạnh và chứa đựng một sự giận dữ ngút ngàn, phóng thẳng vào không trung.

Hai thằng bé, Vio và Vizi, đang lụi hụi chuẩn bị luồn một cái gậy gỗ dài qua nách Filo để thực hiện công đoạn tiếp theo của trò chơi. Chúng đột ngột đông cứng lại.

Cánh tay thằng Vio vẫn đang cầm đầu gậy, bất động giữa chừng. Thằng Vizi thì há hốc mồm, một sợi dây thừng vẫn còn ngậm chặt giữa hai hàm răng sún.

Không gian rơi vào một sự im lặng tuyệt đối, đông đặc đến mức có thể nghe thấy tiếng một hạt bụi rơi chạm vào mặt bàn gỗ. Ba cặp mắt nhìn nhau. Một bên là sự giận dữ tột cùng của con mãnh thú bị sập bẫy, một bên là sự kinh hoàng tột độ của hai đứa trẻ lần đầu tiên đối mặt với bóng tối thực sự.

Hai giây. Ba giây.

= Áaaa!

Tiếng thét thất thanh đồng thanh xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của ngôi làng nhỏ. Hai thằng bé vứt phăng sợi dây thừng và khúc gậy gỗ, tranh nhau xô đẩy ngã dúi dụi ra phía cánh cửa khép hờ. Tiếng bước chân trần giẫm đạp loạn xạ trên sàn gỗ, rồi tiếng chúng ngã lăn lông lốc xuống bậc thềm đất bên ngoài vang lên, xa dần, tắt hẳn dưới chân dốc.

Căn phòng trả lại sự im lặng rợn người.

Chỉ còn lại Filo nằm đó, nghiêng mình trên chiếc giường gỗ lệch, chân tay vẫn bị trói chặt cứng như một bó giò thảm hại, mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà đầy mạng nhện.

💬 Bình luận (0)