🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.1

~6 phút đọc · 1123 từ · · ⚠️ Báo cáo

Con đường đất uốn lượn, ngoằn ngoèo dẫn lối sâu vào thung lũng. Những bánh xe ngựa miết sâu hoắm xuống lòng đất ẩm từ ngày này qua tháng khác, vô tình chừa lại một dải cỏ xanh rì mọc nhô cao ngay chính giữa lộ trình, chạy dài như sống lưng một con quái vật đang ngủ quên. Hai bên vệ đường, vạt cỏ dại lẫn bụi cây bụi gai mọc tràn lan, hoang dại, lá đẫm sương quệt nhẹ vào gót chân người lữ khách. Vài con sên lửa bé xíu – thứ sinh vật đặc trưng của dị giới này với thân hình tròn ung ủng và đỏ rực như hòn than đã nguội – bò chậm chạp trên phiến lá ẩm mục. Chúng không trốn chạy, cũng chẳng mảy may phòng bị, cứ lười nhác đón lấy chút nắng sớm rọi qua tán cây. Dị giới thật yên bình, một sự bình lặng dửng dưng đến kỳ lạ.

Ngôi làng nhỏ hiện ra ở cuối con dốc, lọt thỏm giữa những rặng núi mờ sương. Lũ trẻ con rách rưới đuổi nhau quanh những đống rơm cao ngất, mắt chúng dính chặt vào quả cầu da bọc chỉ, tuyệt nhiên không một đứa nào thèm liếc nhìn kẻ lạ mặt vừa đặt chân qua ranh giới làng. Trên những bậc thềm gỗ loang lổ vệt nắng mục trước hiên nhà, vài cụ già ngồi bó gối, ánh mắt mờ đục thả thẳng vào khoảng không vô định, lặng câm và bất động như những bức tượng tạc dở. Cách đó không xa, tiếng lạch cạch đơn điệu từ khung cửi của xưởng dệt vải đều đặn vang lên khua động không gian. Những bóng người cúi rạp bên sợi tơ, đôi tay đưa thoi thoãn thoắt, bận rộn đến mức xơ rơ, chẳng ai buồn để tâm đến lớp bụi đường đang cuộn lên dưới bước chân ai dẫm qua.

Filo dừng lại trước căn nhà gỗ nép mình bên góc khuất. Số nhà quét bằng sơn đen đã bong tróc vài mảng nhưng vẫn đủ để nhận diện. Cánh cửa khép hờ, không then, không khóa. Anh đứng lặng nơi bậc thềm, ngón tay rụt rè chạm vào chiếc chìa khóa đồng lạnh ngắt nằm sâu trong túi áo, xoa nhẹ mặt kim loại nhám rồi lại buông tay để nó rơi tuột lại vào bóng tối của lớp vải thô.

Anh đẩy cửa bước vào.

Căn phòng đón tiếp anh bằng một bầu không khí tĩnh mịch đến lạnh người. Kỳ lạ thay, không một hạt bụi nào lơ lửng dưới vệt nắng rọi nghiêng qua cửa sổ, mọi thứ sạch sẽ tươm tất, nhưng tuyệt nhiên không có hơi ấm hay bất kỳ dấu vết nào của sự sống con người. Nội thất đơn giản đến mức trần trụi: một chiếc bàn gỗ một chân hơi khập khiễng, một chiếc ghế dựa tựa lưng cao và góc trong cùng là chiếc giường mộc trải nệm rơm khô. Filo mệt mỏi tiến về phía giường, thả mình xuống lớp nệm thô ráp, quăng bịch thức ăn sấy khô bên hông sang một bên. Đôi mi anh trĩu nặng, đầu óc trống rỗng, và rồi anh nhắm nghiền mắt, chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị.

Ở cái dị giới quái gở này tồn tại một quy luật bất di bất dịch dành cho những kẻ mang danh "người xuyên không" như anh. Ba mươi tuổi. Đó là cột mốc nghiệt ngã, cái ngưỡng cửa mà mọi dòng chảy ma lực cuồn cuộn trong huyết quản sẽ bị tước đoạt một cách thô bạo, triệt để, không một chút thương xót. Filo nằm đó, lồng ngực phập phồng đều đặn nhưng nặng trĩu. Anh đang nằm yên để chờ đợi bản án định mệnh ấy ập xuống đầu mình. Chỉ một chút nữa thôi, khi thời khắc đến, toàn bộ sức mạnh vĩ đại từng giúp anh xẻ núi ngăn sông sẽ tan biến như bong bóng xà phòng, trả anh về với một thể xác rệu rã, bất lực và kiệt quệ chẳng khác nào một lão già gần đất xa trời.

Bóng tối đè nặng lên mí mắt Filo, đặc quánh như hồ dán. Anh muốn vùng dậy, nhưng toàn thân tê liệt, cứng đờ như một khúc gỗ mục chìm sâu dưới đáy hồ lạnh.

Xột xoạt.

Bên tai anh, tiếng sột soạt của lớp giấy bọc bịch lương khô vang lên, vụn vặt và lén lút. Những ngón tay nhỏ xíu, thô ráp, đang lục lọi mò mẫm. Tiếng thì thầm khúc khích của lũ trẻ lúc nãy ngoài sân dội vào màng nhĩ, gần sát sạt, hôi hổi hơi thở trẻ con.

= Cái này thơm quá. Tao lấy miếng này nhé? = Chia đôi ra, chia đôi ra!

Một giọng nói khác lớn hơn, trầm giọng gằn xuống đầy vẻ răn đe:

= Đừng có lấy hết. Chừa lại cho người ta ăn với. Đồ tham lam!

Tiếng vải thô cọ xát, tiếng chân trần giẫm nhẹ lên sàn gỗ rồi thưa dần. Căn phòng trả lại một khoảng lặng hun hút, tiếng cười đùa ngoài kia mờ mịt rồi tắt hẳn. Filo nghe rất rõ, rõ từng nhịp thở, từng lời cãi vã nhỏ nhặt của chúng, nhưng anh không thể cựa quậy. Cổ họng nghẹn ứ, mắt nhắm nghiền như thể có ngàn cân đá đè lên. Bóng tối lại kéo anh chìm xuống, sâu hơn, im lìm dửng dưng.

Rồi, một làn hương ấm sực xộc thẳng vào mũi. Mùi hành hoa cay nồng quyện với vị béo ngậy của nước hầm xương thịt, ngọt ngào, ấm áp đến mức lôi cuốn quay cuắt. Có tiếng bát sứ va chạm khẽ khàng ngay cạnh đầu giường. Cơn thèm ăn trỗi dậy dữ dội, thúc giục anh mở mắt, nhưng mi mắt vẫn như bị khâu chặt bằng những sợi chỉ ma lực vô hình. Anh muốn tỉnh, rất muốn tỉnh, nhưng bất lực.

Một chiếc thìa gỗ thô chạm nhẹ vào môi anh. Nước cháo ấm nóng, sền sệt tràn qua kẽ răng, chảy chậm chạp xuống cuống họng. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, anh nuốt.

Một thìa. Hai thìa. Ba thìa.

Cứ thế, nhịp nhàng và đều đặn trôi qua. Đầu óc anh đếm thầm trong vô thức. Cho đến thìa thứ ba mươi, dòng nước ấm ngưng bặt. Tiếng bước chân lặng lẽ rời đi, trả lại căn phòng sự tĩnh lặng tuyệt đối. Filo vẫn nằm đó, bất động trong cái kén tối tăm của chính mình, cơ thể rệu rã đón nhận nguồn dinh dưỡng ít ỏi mà không thể làm gì hơn.

💬 Bình luận (0)