🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.2: Tỉnh giấc nơi đáy mồ

~12 phút đọc · 2301 từ · ⚠️ Báo cáo

Bầu trời màu xám tím kỳ dị bị xé rách toạc bởi những gợn mây vần vũ, đỏ quạch như máu ứ. Trải dài ngút tầm mắt là mặt đất cồn cát đá mang một màu tử khí u ám, ngổn ngang những khối thịt người nát bét, chân tay đứt rời lẫn lộn trong những mảnh vụn gỗ, gạch đá văng vãi khắp nơi. Không khí lạnh lẽo cắt da cắt thịt, đặc quánh mùi khét lẹt của tàn dư ma pháp hòa quyện cùng mùi sắt tanh nồng tột độ của máu tươi.

Cơn đau giáng xuống não bộ Hidenori như một quả bom hạt nhân vừa phát nổ.

Không có thiên đường êm ái. Không có mùi thuốc sát trùng của bệnh viện. Không có tiếng khóc xé lòng của Miyuki hay âm thanh dồn dập của còi xe cứu thương. Thứ thức tỉnh linh hồn vừa lìa đời của vị Giám đốc 32 tuổi là một cơn sóng thần đau đớn dữ dội, tàn khốc và chân thực đến mức xé rách từng nơ-ron thần kinh. Phổi anh co quắp lại, gầm lên một tiếng ho sặc sụa, trào ra từng ngụm máu đông màu đen sẫm.

Anh dốc toàn lực để mở mắt. Thứ ánh sáng tím u ám đâm thấu võng mạc khiến mọi thứ trước mắt rung lắc, chao đảo dữ dội.

"Khụ... Khụ!..." Hidenori thở dốc dồn dập, đứt quãng, cắn răng cảm nhận cơ thể. "Cái gì... đây? Phổi bị trào máu... Khung xương... quá nhỏ... Lực co bóp tim... hoàn toàn bất thường!"

Anh chống tay cố gắng gượng dậy, nhưng cả cơ thể tàn tạ này hoàn toàn phản bội lại mệnh lệnh của não bộ. Bàn tay trái vừa chạm vào mặt đất—anh lập tức nhận ra đây không phải là thứ mặt đường nhựa ướt đẫm mưa thu của Tokyo, mà là nền cát sỏi lạnh buốt đã đóng vón lại vì máu tươi. Hidenori cúi xuống nhìn bàn tay mình.

Đó hoàn toàn không phải là bàn tay dài, rắn rỏi với những khớp ngón tay chai sạn vì luyện Kendo của một người đàn ông trưởng thành cao 1m82. Thứ lọt vào tầm mắt anh là một bàn tay nhỏ thó, gầy gò đến mức trơ xương, lớp da mỏng dính bọc lấy những đốt ngón tay đen nhẻm bẩn thỉu và chằng chịt vết xước. Cơ thể này... rõ ràng chỉ là của một đứa trẻ con!

Chưa kịp tiêu hóa cơn sốc, ánh mắt anh trượt xuống đùi phải. Nơi đó, một thanh gỗ nhọn hoắt, to bằng cổ tay đã đâm xuyên qua bắp thịt nhỏ bé. Máu tươi màu đỏ thẫm tuôn ra thành dòng liên tục, nhuộm thẫm cả dải đất tử khí xung quanh. Vết thương sâu hoắm, tàn bạo xé rách da thịt, để lộ cả phần cơ dập nát bên trong.

Hidenori cắn chặt hai hàm răng đến bật máu môi, mồ hôi hột thi nhau tuôn ra như tắm.

Phân tích... tình trạng khẩn cấp! Bộ não anh lập tức vận hành theo thói quen. Nhịp tim: 140 nhịp/phút. Áp lực máu tụt nhanh. Vết thương đùi phải: Rách động mạch đùi hoặc nhánh lớn. Tốc độ mất máu: Khoảng 15-20ml mỗi phút.

Tư duy Quản trị Rủi ro đã ăn sâu vào tận tủy sống của Hidenori ngay lập tức đè bẹp sự bàng hoàng và sợ hãi. Ở vị trí của một chuyên gia phân tích dữ liệu hàng đầu, anh biết mình không có thời gian để hoảng loạn, càng không có đặc quyền để khóc lóc hay thắc mắc tại sao mình lại ở cái chốn quỷ quái này. Số liệu không bao giờ biết nói dối. Và những con số đang nhảy múa trong đầu anh lúc này đang lạnh lùng gầm lên một bản án tử hình.

Khối lượng máu của cơ thể này... chỉ khoảng 1,5 đến 1,8 lít, tương đương một đứa trẻ 7 tuổi. Ánh mắt Hidenori tối sầm lại. Mất 30% lượng máu sẽ dẫn đến sốc tuần hoàn. Mất 50%... tử vong tuyệt đối. Thời gian tồn tại còn lại trước khi rơi vào hôn mê sâu: 180 phút. Đúng 3 tiếng đồng hồ!

Ba tiếng. Nếu không thể cầm máu, linh hồn anh sẽ thêm một lần nữa bị tống thẳng xuống địa ngục.

Hidenori đảo mắt quét nhanh không gian xung quanh với tốc độ xử lý của một cỗ máy. Cảnh tượng trước mắt không khác gì một vụ thảm sát địa ngục. Hàng chục thi thể người—đủ mọi lứa tuổi, từ những kẻ mặc y phục quý tộc sang trọng đến những bần nông mặc áo vải thô—nằm la liệt trong vô số tư thế biến dạng kinh hoàng. Dấu vết hiện trường chỉ ra rằng họ đã bị rơi từ khoảng cách hàng trăm mét xuống mặt đất cứng. Xương gãy vụn, đầu lìa khỏi cổ, nội tạng văng vãi. Đây là hiện trường của một vụ thả rơi tự do quy mô cực lớn từ một thảm họa không gian nào đó.

Cơ thể đứa trẻ mà Hidenori vừa vô tình chiếm đoạt cũng là một trong số các nạn nhân. Có lẽ nó đã may mắn rơi trúng một đống bạt tán cân khổng lồ làm đệm giảm lực nên không bị dập nát hộp sọ. Tuy nhiên, dư chấn kinh hoàng vẫn đủ sức bẻ gãy xương đòn, làm rạn hai chiếc xương sườn và cắm phập một mảnh gỗ sắc lẹm vào đùi nó. Linh hồn nguyên thủy của đứa bé này rất có thể đã chết vì sốc đau đớn ngay trước khi anh tỉnh lại vài phút.

Cách đó chừng hai mét, tầm nhìn của anh khóa chặt vào xác của một gã mạo hiểm giả cơ bắp vạm vỡ đã bị đứt làm đôi. Trên phần thân trên của gã vẫn còn đeo một bao da đựng dao găm và khoác tấm áo may bằng vải thô cực kỳ dày dặn.

"Mục tiêu 1: Cầm máu sơ cấp. Mục tiêu 2: Cố định xương gãy," Hidenori nghiến răng, hai mắt trợn ngược lên vì cơn đau đang giằng xé. "Loại bỏ mọi hành vi thừa thãi. Bắt đầu... di chuyển!"

Lười biếng là chết. Khóc lóc là chết.

Hidenori nghiến răng, dùng hai cùi trỏ gầy guộc, xước xát trườn đi trên mặt đất nhầy nhụa máu. Cơn đau từ những khúc xương sườn rạn nứt đâm thấu vào phổi, khiến mỗi nhịp hít thở của anh giống như đang nuốt phải ngàn lưỡi dao cạo rỉ sét. Nhưng ý chí thép của một kẻ từng tay không đi lên từ vũng bùn dưới đáy xã hội Trái Đất không cho phép anh dừng lại. Anh bò nhích từng xen-ti-mét một. Máu từ vết thương đùi tuôn ra, kéo thành một vệt đỏ dài, ghê rợn trên mặt đất.

Cuối cùng, anh cũng tiếp cận được cái xác của gã mạo hiểm giả. Bàn tay nhỏ bé, đầy bùn đất run rẩy rút vội con dao găm gỉ sét ra khỏi vỏ, rồi tóm lấy gấu áo vải thô của cái xác.

Xoạc! Xoạc!

Anh dùng cả răng và tay, điên cuồng xé gấu áo thành những dải vải dài, chắc chắn.

"Rút cọc gỗ ra sẽ lập tức gây mất máu cấp tính trong 30 giây," Hidenori tự lẩm bẩm với bản thân bằng một giọng gầm gừ lạnh lẽo. "Phải làm garo phía trên vết thương trước. Đau đớn... đau đớn chỉ là những tín hiệu điện vô hại gửi về não bộ. Bắt đầu cắt giảm tín hiệu!"

Hidenori quấn dải vải thô vào phần đùi phía trên vết thương. Nhanh như cắt, anh bẻ một đoạn xương sườn lòi ra từ cái xác bên cạnh, nhét nó vào giữa nút buộc, rồi dùng toàn bộ chút sức tàn của cơ thể nhỏ bé xoay tròn đoạn xương để siết chặt vòng garo.

Thịt da bị siết nghiến lại tàn bạo. Cơn đau vượt xa ngưỡng chịu đựng thông thường của con người khiến đôi mắt Hidenori tối sầm, suýt chút nữa đã ngất lịm đi. Để duy trì ý thức, anh tự cắn mạnh vào đầu lưỡi mình. Máu tươi mặn chát bắn ra trong khoang miệng. Cảm giác đau đớn mới lập tức kích thích hệ thần kinh tỉnh táo trở lại.

Khi cảm nhận mạch máu đã bị ép chặt, anh nắm lấy mảnh gỗ đang cắm ngập ở đùi.

1... 2... 3!

Phập!

Anh nghiến răng rút mạnh mảnh gỗ ra ngoài. Một tia máu phụt lên nhưng rồi lập tức chậm lại nhờ dải garo siết chặt phía trên. Hidenori không để phí lỡ một giây nào. Anh vớ lấy mảnh vải thứ hai quấn chặt lấy miệng vết thương, dùng dao găm phạt nhanh một mảnh gỗ phẳng làm nẹp, cố định chặt chẽ lấy phần đùi tàn phế.

Toàn bộ quá trình sơ cứu sinh tử diễn ra trong gần 5 phút. Nhịp thở của anh dồn dập như ống bễ, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh ngắt, nhưng lượng máu chảy ra đã được không chế, giảm đến 90%.

Thằng bé 7 tuổi gầy còm nằm gục xuống đống xác chết, thở hồng hộc. Hai mắt nó rực lên một thứ ánh sáng màu xám tro tàn nhẫn, tĩnh lặng. Trong đôi mắt ấy hoàn toàn vắng bóng sự ngây thơ, sợ hãi của một đứa trẻ, mà chỉ chất chứa sự tàn bạo, gai góc của một con thú săn mồi vừa dùng nanh vuốt tự bò về từ cõi chết.

"Tỷ lệ tử vong do mất máu... đã giảm xuống 15%," Hidenori nhìn dải vải bó đùi, nhếch mép cười một nụ cười đầy cay đắng. "Rủi ro bước một... đã được khóa."

Nhưng địa ngục rõ ràng chưa muốn buông tha anh.

Khi cơn đau vừa lắng xuống một chút, các giác quan của Hidenori mới bắt đầu ghi nhận lại môi trường xung quanh. Không khí ở đây cực kỳ loãng, mang theo vị mặn chát của muối biển và mùi lưu huỳnh nồng nặc đến nghẹt thở. Ngước lên bầu trời, không hề có mặt trời chiếu rọi, chỉ có hai vầng trăng khuyết to lớn dị thường—một màu đỏ quạch, một màu lục ám—đang treo lơ lửng, lạnh lẽo trên không trung.

Và rồi, một âm thanh vang lên đập nát bầu không gian tĩnh mịch.

Úuuuuuuu!

Một tiếng hú dài, rợn gai ốc rạch xé không gian bãi xác chết. Âm thanh đó tuyệt đối không phải là tiếng sói, cũng chẳng phải tiếng chó hoang trên Trái Đất. Đó là tiếng gầm gừ đe dọa của một sinh vật có âm vực trầm đục, mang theo sát khí nguyên thủy chết chóc.

Từ phía sau những tảng đá tím khổng lồ cách đó vài trăm mét, vô số đôi mắt sáng rực màu máu bắt đầu lập lòe xuất hiện trong bóng tối. Lũ quái vật dị hợm của Ma giới đã đánh hơi thấy mùi đại tiệc máu tươi từ hàng chục cái xác rơi từ trên trời xuống.

Một sinh vật bốn chân từ từ bước ra. Nó to như một con trâu mộng, lớp da bên ngoài đen bóng, cứng cáp như sắt thép. Đáng sợ hơn cả là cái đầu giống hệt như một chiếc đầu lâu quỷ dữ với hàng răng nanh lởm chởm, nơi những dãi nhớt hôi thối đang không ngừng nhỏ giọt xuống mặt đá xèo xèo. Ánh mắt đói khát, điên cuồng của nó lập tức khóa chặt vào sinh vật duy nhất còn đang thoi thóp cử động trên bãi xác.

"Địa lý bất thường. Sinh vật phi tự nhiên," Hidenori nheo mắt lại, bàn tay nhỏ bé gồng lên siết chặt cán dao găm gỉ sét. "Không phải Trái Đất... Đây là một hệ sinh thái hoàn toàn mới."

Cơ thể đứa trẻ 7 tuổi này tàn phế, đói khát và kiệt sức đến tận cùng. Nhưng ẩn sâu bên trong cái vỏ bọc yếu ớt ấy là bộ não của một kẻ chưa từng nếm mùi thất bại trong bất kỳ cuộc đấu trí sinh tồn nào. Hidenori không hề run sợ trước con quái vật. Anh nhìn nó bằng con mắt thực dụng tột độ, như thể đang phân tích một biến số nguy hiểm mới vừa xuất hiện trên bảng Excel quản trị rủi ro của đời mình.

Không chần chừ, anh lẳng lặng dùng tay vơ lấy một nắm máu tươi lẫn bùn đất nhão nhoẹt trên bãi xác, nhẫn tâm trát kín lên mặt, lên cổ, bôi khắp cơ thể để giấu đi mùi hương của sự sống. Chầm chậm hạ thấp trọng tâm, Hidenori kéo lê thân hình bé nhỏ chui tọt vào bên trong phần ổ bụng đã bị xé rách toạc của cái xác mạo hiểm giả khổng lồ ngay bên cạnh.

"Thế giới mới... Quy tắc mới," Hidenori thì thầm trong góc khuất tối tăm, hôi thối của cái xác rỗng, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết nhìn chằm chằm ra bãi đất trống. "Muốn săn ta sao? Để xem chi phí tính bằng mạng sống này... ai sẽ là người phải trả!"

Trong cái hốc thối rữa của tử thi, vị Giám đốc Quản trị Rủi ro kiêu hãnh của Trái Đất đã chính thức chôn cất cái tên Hidenori. Thay vào đó, một con quái vật thực dụng, máu lạnh mới vừa được sinh ra dưới bầu trời của Lục địa Ma Quỷ, sẵn sàng nghiền nát và chà đạp lên bất cứ thứ gì dám ngáng đường sống của nó.

Hành trình sinh tồn tàn khốc, chính thức bắt đầu.

💬 Bình luận