🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Mùi Của Nắng Rọi

Ch.4: Đèn Đường Bật Sáng Lúc 18 Giờ

~3 phút đọc · 570 từ · · ⚠️ Báo cáo

Đèn đường đồng loạt bật sáng lúc 18 giờ, biến dòng người cuồn cuộn trên đại lộ thành những vệt sáng đỏ rực và vàng óc nối đuôi nhau không hồi kết. Mùa mưa thành phố đến muộn, không khí chiều tối vẫn đặc quánh mùi khói xe và cái oi nồng chưa tan hẳn.
Tại tiệm Nắng Rọi, An bắt đầu thu dọn mấy chiếc ghế gỗ ngoài hiên. Tiếng chuông gió vang lên khô khốc. Bình bước vào, vẫn cái dáng vẻ gầy guộc cùng chiếc cặp táp nặng trịch, nhưng ánh mắt dường như đã bớt đi vẻ hoảng loạn của những ngày trước. Anh lặng lẽ tiến về góc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ.
An không hỏi gì, chỉ im lặng pha một ly Americano ít đá rồi mang lại bàn, đặt thêm một chiếc ly thủy tinh chứa nước lọc ấm.
"Dạo này bản thiết kế của anh tiến triển thế nào rồi?" An kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống, cất giọng nhẹ nhàng.
Bình thở dài, tựa lưng vào mảng tường gạch thô. Anh tháo kính, đưa tay giụi mắt: "Tôi vừa bị từ chối bản phác thảo thứ năm. Khách hàng muốn một ngôi nhà mang tính hiện đại, sang trọng nhưng lại đòi hỏi phải có 'hồn', có 'sự ấm áp'. Tôi vẽ ra những hình khối hoàn hảo, những vật liệu đắt tiền nhất, nhưng chính tôi cũng cảm thấy nó lạnh lẽo như một cái hầm để xe."
An mỉm cười, ánh mắt nhìn ra dòng xe đang nhích từng chút một ngoài ngã tư.
"Lúc mới bỏ việc ở công ty cũ, tôi cũng từng mất phương hướng như anh," An chậm rãi nói. "Tôi cứ nghĩ cuộc sống tốt đẹp là phải đạt được một cột mốc nào đó thật hoành tráng. Nhưng rồi tôi nhận ra, sự ấm áp hay cái gọi là 'hồn' của một không gian chưa bao giờ đến từ bản vẽ kỹ thuật. Nó đến từ những con người sống bên trong đó."
Bình ngơ ngác nhìn An.
"Chiều nay, tôi ghé căn phòng trọ tầng mái của bác Lan," An tiếp tục, giọng đong đầy cảm xúc. "Căn phòng chưa đầy mười lăm mét vuông, lợp mái tôn nóng hầm hập, chẳng có nội thất sang trọng nào. Nhưng khi cô sinh viên tầng dưới mang sang tô canh, khi thằng bé con khoe điểm mười môn Toán, căn phòng đó bỗng nhiên ấm áp hơn bất kỳ căn biệt thự nào tôi từng thấy. Anh vẽ nhà cho người ta ở, chứ không phải vẽ một showroom triển lãm."
Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người đàn ông. Tiếng xe cộ ngoài đường như xa dần, chỉ còn lại tiếng đá tan nhè nhẹ trong ly cà phê.
Bình nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đã chai sần vì cầm bút vẽ suốt nhiều năm qua. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh cảm nhận được một tia sáng lóe lên trong tâm trí. Không phải là những hình khối kiến trúc khô khan, mà là hình ảnh những tia nắng xiên qua kẽ lá, tiếng cười rộn rã trong căn phòng trọ nhỏ và cảm giác bình yên của ly cà phê nóng mỗi sáng.
Anh mỉm cười, nhấp một ngụm Americano, vị đắng lần này dường như đã dịu lại rất nhiều.

💬 Bình luận (0)