🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Mùi Của Nắng Rọi

Ch.3: Căn Phòng Thuê Dưới Tầng Mái

~3 phút đọc · 592 từ · · ⚠️ Báo cáo

Con hẻm 142 nằm lọt thỏm giữa những tòa nhà cao tầng bọc kính lấp lánh, giống như một nốt trầm lệch tông giữa bản nhạc sôi động của đô thị. Nơi đây là xóm trọ xập xệ, nơi trú ngụ của những kiếp người đến từ khắp các vùng quê, tìm về thành phố để mưu sinh.
Xế chiều, mặt trời lặn sau dãy tường bê tông, nhường chỗ cho cái oi nồng tích tụ suốt cả ngày trong những căn phòng lợp mái tôn. Bà Lan quẩy đôi gánh rau trống hờn bước về tới đầu hẻm. Đôi vai gầy chao đảo theo từng nhịp bước, chiếc áo bà ba màu nâu sẫm đẫm mồ hôi dính chặt vào lưng.
Căn phòng trọ rộng chưa đầy mười lăm mét vuông của bà nằm ở cuối dãy. Vừa mở cánh cửa gỗ dán đã cong vênh vì ẩm mốc, hơi nóng ngột ngạt bốc ra xộc thẳng vào mũi. Đức – cậu con trai mười hai tuổi của bà – đang ngồi thu mình bên chiếc bàn học xếp gọn góc tường, mồ hôi nhễ nhại lăn dài trên má nhưng tay vẫn mải miết nắn nón từng nét chữ.
"Mẹ về rồi đấy à?" Đức ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng xoe. Cậu nhanh nhảu chạy ra đỡ lấy chiếc gánh nặng trên vai mẹ.
"Ừ, hôm nay rau rác ế ẩm quá con ạ," bà Lan thở dài, ngồi bệt xuống chiếc giường xúp lê bằng gỗ ép đã gãy một chân, tựa lưng vào tường. Bà đưa tay đấm nhè nhẹ vào bắp chân đã nổi phồng những vệt gân xanh.
Tiếng bước chân sột soạt ngoài hành lang hẹp vang lên, kèm theo tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Linh ngó đầu vào, trên tay cầm một tô canh bầu nóng hổi tỏa khói nghi ngút.
"Bác Lan ơi, chiều nay con nấu canh bầu dư một ít, con mang sang cho hai mẹ con dùng cơm chung cho vui," Linh mỉm cười nói, đôi mắt lấp lánh sự chân thành.
Bà Lan xua tay bối rối: "Ôi cái cô này, sinh viên còn thiếu thốn đủ thứ, cứ bày đặt mang sang cho bác làm gì."
"Bác đừng ngại, sáng nay trên xe buýt nhờ có bác mà con không bị trễ giờ. Mới cả, ăn một mình vắng vẻ lắm ạ," Linh không đợi đồng ý, nhanh nhảu đặt tô canh lên chiếc bàn xếp nhỏ.
Cùng lúc đó, An – chủ tiệm cà phê đầu hẻm – đi ngang qua, tay xách chiếc túi nilon đựng mấy ổ bánh mì thịt nóng hổi và vài mớ rau tươi anh tiện đường mua ở chợ. Nhìn thấy khung cảnh bên trong căn phòng mái tôn, An đứng dừng lại ngoài cửa, cất giọng trầm ấm:
"Tôi thấy xóm mình tối nay rôm rả quá. Bác Lan để tôi góp ít bánh mì cho xóm trọ mình làm bữa tối nhé."
Căn phòng chật chội, nóng bức dưới tầng mái tôn hầm hập ấy tưởng chừng chỉ chứa đựng toàn nỗi lo toan cơm áo gạo tiền, nhưng lúc này lại đong đầy tiếng cười nói. Dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy chập chờn, ba thế hệ, ba con người xa lạ gặp nhau giữa lòng thành phố, chia nhau từng ngụm canh ngọt, miếng bánh mì giòn. Sự ấm áp gõ cửa từng trái tim, nhẹ nhàng xua đi cái oi nồng của đêm hè và những nhọc nhằn mưu sinh đang đè nặng trên vai.

💬 Bình luận (0)