Màn đêm chỉ có một màu đen.
Một màu đen đặc quánh, sâu hun hút, không có phương hướng, không có điểm tận cùng.
Trần Hiện không biết mình đang ở đâu.
Cậu cũng không biết mình đang đứng, đang nằm hay đang trôi nổi giữa hư không. Cơ thể dường như đã biến mất. Không còn cảm giác đau đớn nơi đầu, không còn cảm giác nóng rát trên da thịt, không còn nghe thấy tiếng vó ngựa, tiếng gào thét, tiếng binh khí va chạm chan chát của trận chiến vừa rồi.
Chỉ có bóng tối vô tận.
Thỉnh thoảng, trong màn đen mịt mùng ấy lại lóe lên một vệt sáng nhợt nhạt. Khi thì trắng đục như ánh trăng xuyên qua mây, khi lại xanh nhạt như ánh lân tinh ma quái giữa đêm rừng. Những vệt sáng ấy xuất hiện rồi biến mất ngay lập tức, giống như những mảnh ký ức vỡ vụn trôi nổi trong một giấc mộng dài.
Trần Hiện cố gắng đưa tay ra... Một nỗi sợ hãi vô hình chậm rãi bò lên từ nơi sâu nhất trong tâm trí.
Chẳng lẽ... mình đã chết?
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, những hình ảnh cuối cùng trước khi mất đi ý thức lập tức ùa về.
Ngọn lửa cháy rừng rực. Những thân cây cháy đen. Tiếng quân Chiêm gào thét trong bóng tối. Một thanh đao giáng xuống. Cơn đau dữ dội nơi thái dương.
Trần Hiện muốn giãy giụa, nhưng không thể. Cậu muốn hét lên, nhưng cũng không thể. Bóng tối bao phủ tất cả.
Rồi đột nhiên, một vệt sáng lóe lên. Lần này nó không biến mất.
Ban đầu, nó chỉ là một điểm sáng rất nhỏ ở nơi xa xôi. Nhưng điểm sáng ấy nhanh chóng mở rộng, lan ra như một cánh cửa đang từ từ được đẩy mở.
Trần Hiện cảm thấy mình bị hút về phía đó.
Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ bất chợt ùa về.
Mùi đất ẩm, mùi nắng nóng. Tiếng người nói chuyện, tiếng chim kêu, tiếng máy móc chạy rè rè đâu đó ở rất xa.
Một thế giới khác. Một thời đại khác.
Một nơi không có tiếng gươm đao, không có khói lửa chiến tranh, không có những đoàn quân đang chạy giặc giữa rừng sâu.
Một nơi văn minh hơn, hiện đại hơn, tươi sáng hơn. Nơi con người có thể ngồi trong những tòa nhà cao hàng trăm mét, nói chuyện với nhau qua những chiếc điện thoại nhỏ hơn lòng bàn tay, bay xuyên qua bầu trời bằng những cỗ máy khổng lồ bằng kim loại, và chỉ cần một cú chạm tay là có thể biết được những chuyện xảy ra ở nửa vòng trái đất.
Một thế giới mà cậu từng coi là đương nhiên.
Một thế giới mà cậu từng nghĩ mình sẽ sống cả đời ở đó.
Một thế giới mà cậu không hề biết rằng mình đã vuột mất đi.
Đó là một buổi chiều, cuối mùa hè năm 2017, ở Sóc Sơn, Hà Nội.
Nắng tháng Bảy như đổ lửa xuống mặt đất.
Trong một hố đất sâu hơn hai mét, một chàng trai trẻ đang quỳ một gối, tay cầm chiếc xẻng khảo cổ nhỏ chuyên dụng, cẩn thận gạt từng lớp đất mỏng. Mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống hai bên má, thấm ướt cổ áo.
Chàng trai có vóc người cao lớn, vai rộng, cánh tay rắn chắc. Dù đang làm việc dưới cái nắng gay gắt giữa mùa hè, động tác của cậu vẫn rất nhanh nhẹn và chính xác. Mỗi nhát xẻng đều có lực, nhưng không hề thô bạo.
Tên cậu là Phạm Hữu Công, hai mươi hai tuổi, sinh viên năm cuối Khoa Lịch sử.
Đây là lần đầu tiên Công được tham gia một cuộc khai quật khảo cổ thực địa với tư cách thành viên chính thức của nhóm nghiên cứu. Đối với một sinh viên năm cuối, đó là một cơ hội không thể tốt hơn.
Trên miệng hố, một người đàn ông tóc đã điểm bạc đang đứng khoanh tay quan sát. Ông mặc chiếc áo sơ mi màu sáng đã thấm mồ hôi ở lưng, trên đầu đội mũ rộng vành. Khuôn mặt gầy, đôi mắt sâu và sáng, mang vẻ nghiêm khắc của một học giả đã dành gần cả đời cho những bí mật bị chôn vùi dưới lòng đất. Ông là Giáo sư Vũ Hoàng, trưởng nhóm khai quật, đồng thời cũng là người hướng dẫn luận văn tốt nghiệp của Phạm Hữu Công.
Đứng cạnh ông là một giảng viên trẻ của Khoa, hai sinh viên năm cuối khác và một cô gái.
Cô gái ấy hoàn toàn không thuộc nhóm khảo cổ. Cô tên là Quỳnh Mai, sinh viên năm nhất Khoa Ngữ văn.
Nếu trong trường đại học có một cuộc bình chọn về nhan sắc, Quỳnh Mai chắc chắn sẽ là cái tên được nhắc đến nhiều nhất. Cô có gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo, mái tóc dài đen nhánh và một vẻ đẹp khiến người khác rất dễ dàng chú ý ngay từ lần đầu gặp mặt. Có người từng đùa rằng Quỳnh Mai là “hoa khôi không vương miện” của trường.
Nhưng với Phạm Hữu Công, cô không phải hoa khôi. Cô chỉ đơn giản là Quỳnh Mai. Là cô gái vẫn thường ngồi bên cạnh cậu trong thư viện, là người sẽ cau mày khi cậu quên ăn sáng, là người có thể vui vẻ cả ngày chỉ vì một câu nói ngớ ngẩn của cậu.
Và cũng là người đang đứng trên miệng hố, bất chấp cái nắng như thiêu như đốt, thỉnh thoảng lại nhìn xuống chỗ cậu bằng ánh mắt đầy lo lắng.
“Công!” Giáo sư Vũ Hoàng bỗng lớn tiếng “Đào nhẹ tay thôi!”
Phạm Hữu Công ngẩng đầu lên, nhoẻn cười:
- Em đang đào nhẹ mà, thầy!
- Nhẹ cái gì mà nhẹ? Cậu đang khai quật di tích lịch sử hay đang đào giếng đấy?
Mấy người đứng bên trên cười phá lên. Giáo sư Hoàng chỉ tay xuống hố:
- Đây là tầng văn hóa cổ. Theo phán đoán ban đầu, niên đại có thể thuộc giai đoạn đầu Công nguyên. Chỉ cần một nhát xẻng sai chỗ là cậu có thể phá hỏng cả một hiện vật mà người ta đã mất hai nghìn năm để chờ chúng ta tìm thấy đấy.
- Em biết rồi, thầy - Công cười, nhưng ánh mắt vẫn sáng rực.
Cậu thực sự yêu công việc này. Không phải kiểu yêu thích nhất thời của một sinh viên chọn ngành vì điểm thi đại học.
Công say mê lịch sử. Say mê những thứ đã biến mất. Những thành phố từng tồn tại rồi bị chôn vùi. Những vương quốc từng hùng mạnh rồi bị xóa khỏi bản đồ. Những con người từng sống, từng yêu, từng chiến đấu, từng mơ ước, nhưng cuối cùng chỉ còn lại vài dòng chữ trong sách lịch sử.
Đối với Công, mỗi lớp đất được bóc lên không chỉ là đất, đó là một cánh cửa. Và phía sau cánh cửa ấy có thể là cả một thế giới đã chết từ hàng nghìn năm trước.
Khu vực mà nhóm của giáo sư Vũ Hoàng đang khai quật được người dân địa phương gọi là Đền Cấm. Theo các tài liệu cổ và những dấu tích khảo sát ban đầu, nơi đây có thể từng tồn tại một công trình tôn giáo rất lớn. Một trận lũ dữ xảy ra từ hàng nghìn năm trước đã làm thay đổi hoàn toàn địa hình khu vực. Ngôi đền bị vùi lấp dưới những lớp đất, bùn và đá.
Sau này, người dân địa phương truyền lại rằng bên dưới khu rừng có “hơi thở của thần linh”. Những người đào đất quá sâu đôi khi cảm thấy chóng mặt, khó thở, thậm chí ngất xỉu. Các nhà khoa học cho rằng đó có thể là khí độc sinh ra từ những lớp đất ngập nước và các chất hữu cơ phân hủy lâu ngày. Nhưng trong dân gian, câu chuyện lại được kể theo một cách khác. Đó là nơi thần linh ngủ say, và bất cứ ai đánh thức họ đều phải trả giá.
Phạm Hữu Công chưa bao giờ tin vào những chuyện đó. Cậu tin vào bằng chứng, tin vào khảo cổ học, tin vào những thứ có thể được đo đạc, phân tích và chứng minh.
Vì thế, khi lưỡi xẻng chạm phải một vật cứng, cậu lập tức dừng lại.
“Keng!”
Âm thanh khô khốc vang lên dưới lòng đất. Công cúi xuống, tim cậu đập nhanh hơn. Cậu đặt chiếc xẻng sang bên cạnh rồi dùng bàn chải nhỏ nhẹ nhàng quét lớp đất phía trên.
Một đường cong hiện ra, rồi thêm một đường nữa. Chỉ vài phút sau, một phiến đá lớn dần dần lộ ra dưới lớp đất. Trên mặt đá là những hoa văn hình mây đã mờ nhạt theo thời gian. Ở chính giữa phiến đá có một khe nứt nhỏ.
Phạm Hữu Công ngẩng phắt đầu lên:
- Thầy!
Giáo sư Hoàng lập tức bước tới sát miệng hố.
- Có chuyện gì?
- Em... em hình như tìm thấy thứ gì đó.
- Đừng chạm vào! Giọng giáo sư Hoàng đột nhiên trở nên nghiêm khắc.
Nhưng đã muộn, Công đã cúi xuống. Cậu không hề có ý định phá hỏng hiện vật. Chỉ là trong khoảnh khắc ấy, sự phấn khích đã lấn át tất cả. Cậu muốn nhìn rõ hơn những hoa văn trên phiến đá. Ngón tay cậu nhẹ nhàng chạm vào bề mặt lạnh ngắt, rồi vô tình ấn mạnh vào khe nứt.
Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên. Nụ cười trên mặt Công lập tức đông cứng. Trong giây tiếp theo, cả lòng hố rung chuyển.
“Ầm!”
Phiến đá dưới chân cậu đột nhiên trượt sang một bên. Đất đá từ hai bên thành hố đổ xuống rào rào. Một tảng đá nhỏ đập trúng vai Công, một tảng khác sượt qua đầu. Cậu loạng choạng lùi lại.
“Công!” Tiếng Quỳnh Mai hét lên.
Công cố giữ thăng bằng. Nhưng mặt đất dưới chân cậu bỗng nhiên sụp xuống. Chân trái của cậu thụt vào một khoảng trống đen ngòm. Cả cơ thể lập tức mất trọng tâm.
“Công! Ra khỏi đó ngay!” Giọng giáo sư Hoàng vang lên đầy hoảng hốt.
Phạm Hữu Công bám lấy mép đất, cố gắng kéo người lên. Nhưng một cảm giác kỳ lạ bỗng truyền từ bàn chân lên toàn thân.
Lạnh.
Lạnh đến tận xương.
Rồi tê dại.
Các đầu ngón tay cậu mất dần cảm giác.
Cảnh vật trước mắt bắt đầu nhòe đi.
“Không...” Công nghiến răng. Cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Không khí trong lòng hố đột nhiên trở nên đặc quánh. Một mùi lạ xộc vào mũi. Không giống mùi đất, không giống mùi xác hữu cơ, mà giống như mùi của một thứ gì đó đã bị nhốt kín dưới lòng đất từ rất lâu.
Cậu nghe thấy Quỳnh Mai đang khóc. Nghe thấy giáo sư Hoàng hét lên bảo mọi người lùi lại. Nhưng những âm thanh ấy ngày càng xa.
Xa dần...
Xa dần...
Trong đầu Công, những hình ảnh kỳ lạ bắt đầu xuất hiện: Một ngôi đền cổ, những cột đá phủ đầy rêu, một dòng sông cuồn cuộn, những đoàn người mặc áo cổ xưa, những lá cờ bay phần phật trong gió. Tiếng trống trận, tiếng vó ngựa, tiếng gươm đao va chạm...
Những hình ảnh ấy không giống ký ức của cậu, nhưng lại chân thực đến đáng sợ.
Phạm Hữu Công cố gắng hét lên:
“Không... không phải...”
Cậu không biết mình đang phủ nhận điều gì. Không phải ảo giác? Không phải giấc mơ? Hay không phải số phận?
Ánh sáng trước mắt vụt tắt. Tiếng Quỳnh Mai biến thành một tiếng thét kéo dài. Rồi tất cả chìm vào im lặng.
Một sự im lặng tuyệt đối, không còn tiếng người, không còn tiếng gió, không còn tiếng tim đập. Phạm Hữu Công cảm thấy mình đang rơi. Rơi xuống một nơi không có đáy, rơi qua bóng tối, rơi qua những năm tháng, rơi qua những thế kỷ đã chết.
Rồi ở một nơi nào đó, trong một thời đại khác, một cậu bé có tên Trần Hiện, từ từ mở mắt ra...