Một khoảng đất trống giữa chiến trường.
mặt đất nứt toác thành từng khe sâu, bụi mù cuồn cuộn che kín tầm mắt. không gian xung quanh như một tấm gương khổng lồ đang vỡ vụn, vô số vết rạn đen kéo dài đến tận chân trời.
hai bóng người đứng đối diện nhau.
cả hai đều đã trọng thương.
máu nhỏ xuống nền đất đã cháy đen, hơi thở nặng nề xen lẫn tiếng gió rít.
người hùng siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt chưa từng dao động. hắn dồn chút sức lực cuối cùng, lao về phía trước, chuẩn bị tung ra đòn quyết định.
đúng lúc lưỡi kiếm sắp chạm đến đối phương...
một bàn tay bất ngờ xuất hiện trước màn hình.
chiếc điện thoại bị nhấc lên.
"anh trai! anh lấy của em!"
cô bé lập tức bám lấy cánh tay tôi, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ bất mãn.
"cho em coi đi mà. còn chút xíu nữa thôi."
tôi nhìn khuôn mặt phụng phịu ấy, cố giữ vẻ nghiêm nghị.
"thôi được. thêm một chút thôi nhé. không có lần sau đâu."
"yeah!"
con bé vui vẻ giật lại điện thoại rồi tiếp tục chăm chú theo dõi bộ phim.
tôi chống tay lên lan can ban công, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm.
hôm nay thật kỳ lạ.
trên nền trời của thành phố vốn luôn bị ánh đèn che khuất, từng điểm sáng li ti lại hiện lên rõ ràng.
"đúng là hiếm thật..."
tôi khẽ lẩm bẩm.
"anh trai."
"gì?"
"anh hết pin nên mới xuống mua nước mà. đứng đây ngắm trời làm gì."
tôi khoanh tay, ra vẻ cao thâm.
"im lặng nào. anh đang tạo hình tượng."
con bé ló đầu ra khỏi cửa, nhìn theo hướng tôi đang ngước mắt.
"đó là máy bay mà."
"..."
"không phải sao đâu."
tôi giả vờ như không nghe thấy.
"mà anh đứng dịch lên chút."
"làm gì?"
"anh chu mông vào mặt em rồi."
tôi quay đầu lại, nheo mắt nhìn nó.
"à... có vẻ như hôm nay có một đứa trẻ muốn đi ngủ sớm."
"em sai rồi! em sai thật rồi!"
...
sau khi dỗ cô bé đi ngủ, tôi mở tủ lạnh.
trống trơn.
chai nước ngọt cuối cùng cũng đã hết.
"phiền thật."
tôi nhìn đồng hồ.
nếu đi ngay thì vẫn kịp trước khi cửa hàng tiện lợi đóng cửa.
khoác chiếc áo mỏng lên người, tôi nhẹ nhàng đóng cửa căn hộ.
bên ngoài yên tĩnh đến lạ.
gió đêm mang theo hơi lạnh len qua từng con phố. ánh đèn đường vàng nhạt kéo dài thành những vệt sáng cô độc trên mặt đường.
tôi vừa đi được chưa bao xa thì một bóng người từ góc phố lao vụt tới.
hắn nhét một chiếc hộp vuông vào tay tôi.
"cầm lấy."
"này... đây là..."
chưa kịp hỏi xong, người kia đã biến mất như chưa từng tồn tại.
ngay sau đó, thêm vài bóng người mặc đồ đen xuất hiện.
trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ.
mình... bị cướp à?
không.
bị bắt cóc?
tôi quay người bỏ chạy theo bản năng.
đáng tiếc, mới chạy được vài bước, phía sau gáy truyền đến một cơn đau nhói.
mọi thứ trước mắt tối sầm.
...
khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã ngồi trong một căn phòng trắng.
đối diện là ba người mặc đồng phục.
không khí nghiêm túc đến mức khiến tôi vô thức ngồi thẳng lưng.
cuộc thẩm vấn kéo dài rất lâu.
họ hỏi tôi đủ mọi thứ.
tên tuổi.
quá khứ.
chiếc hộp kia từ đâu mà có.
tôi cũng nhân cơ hội hỏi lại không ít điều.
từ đó mới biết, mình đã vô tình tiếp xúc với một bí mật cấp quốc gia.
kể từ hôm nay, mọi thông tin liên quan đều phải giữ kín tuyệt đối.
lựa chọn duy nhất của tôi chỉ có một.
gia nhập tổ chức của họ.
tôi không biết nếu từ chối sẽ xảy ra chuyện gì.
có lẽ... tốt nhất vẫn nên đồng ý.
dù sao thì...
tôi vốn cũng chẳng còn gì để mất.
cha mẹ của nguyên chủ đã qua đời trong một vụ tai nạn nhiều năm trước.
người thân duy nhất còn lại chỉ có cô em gái đang ngủ yên ở nhà.
còn tôi...
chỉ là một linh hồn xuyên không chiếm lấy thân thể này.
bí mật ấy tuyệt đối không thể để bất kỳ ai biết.
ai dám chắc sau khi bại lộ...
người đầu tiên bị đưa lên bàn mổ nghiên cứu sẽ không phải là tôi.