🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Michael và Khủng long

Ch.3: 3

~26 phút đọc · 5177 từ · · ⚠️ Báo cáo

Bờ biển của Kỷ Jura không dịu dàng, nó chỉ có đá đen lởm chởm, những thân dương xỉ khổng lồ nghiêng mình về phía nước, và đại dương trải rộng như một khối kim loại nóng chảy dưới bầu trời dày hơi ẩm. Sóng không vỗ theo nhịp êm ái. Chúng lao vào bờ bằng một sức nặng nguyên thủy, đập vào đá và bắn tung bọt trắng như thủy tinh nghiền vụn.
Michael đi dọc mép nước.
Đôi cánh khép gọn sau lưng, ánh sáng mờ bao quanh anh không đủ rực rỡ để chói lòa, nhưng đủ để phân tách anh khỏi mọi vật chất thô sơ của thế giới này. Mỗi bước chân đặt xuống nền đá ẩm đều không để lại dấu vết.
Gabriel và Raphael vừa rời đi không lâu.
“Xin lỗi anh Michael, nhưng Uriel sẽ đến tìm em luôn nếu như bây giờ em không đến báo cáo nhiệm vụ với em ấy.”
Giọng Gabriel vẫn còn vang vọng trong trí nhớ anh, pha lẫn sự lưu luyến và… một chút sợ hãi không chút che giấu.
“Em ấy càng ngày càng khó tính.”
Raphael chỉ khẽ thở dài.
“Đến giờ cậu ta vẫn chưa đòi bản tường trình hội nghị của anh, đó là điều lạ.”
“Uriel sẽ làm điều đó sớm thôi, hoặc cậu ta đã bị đống tài liệu kia đè chết rồi,” Gabriel bồi thêm một câu đầy cảm thán. “Hay là chết ngạt trong mớ luật lệ do chính mình tạo ra? Anh không biết đâu Michael, bây giờ làm bất cứ điều gì cũng phải chuyển thành văn bản, đến cả một tin truyền khẩu nhỏ nhặt cũng phải báo cáo bằng giấy trắng mực đen!”
Michael mỉm cười rất khẽ khi nhớ lại. Tổng lãnh thiên thần Uriel luôn là một thiên thần rất nghiêm khắc và luật lệ, nhưng anh không biết bây giờ tình trạng đó lại nặng đến mức này.
Một con sóng mạnh bất ngờ tràn lên cao hơn, vỡ tung ngay trước mũi giày Michael khiến anh rời khỏi dòng suy nghĩ. Bọt nước xuyên qua anh như xuyên qua một làn sương.
Michael dừng bước.
Ở bản thể hiện tại, anh không cảm nhận được cái lạnh. Không phải vì thiếu cảm giác mà vì cảm giác của anh vận hành ở tầng khác. Anh nhận biết mọi thứ với độ chính xác gần như tuyệt đối: áp suất không khí thay đổi bao nhiêu phần nghìn, độ mặn của nước dao động theo dòng hải lưu nào, tần số dao động của từng đợt sóng, sự chuyển động của vi sinh vật bên dưới lớp mặt nước.
Nhưng đó là nhận biết không phải chạm vào theo kiểu vật lý.
Anh không thể bị nước bao quanh theo cách một sinh vật bằng xương thịt có thể. Vật chất không kháng lại anh, cũng không nâng đỡ anh. Anh tồn tại lệch pha với nó.
Michael bước thêm một bước. Mép nước ngập qua bàn chân, rồi cao hơn, nhưng vẫn chỉ xuyên qua ánh sáng bao quanh anh như đi qua khoảng trống. Đại dương của hành tinh non trẻ này chưa từng được thiết kế để tương tác với một thực thể thuần túy như anh. Trật tự vật lý vận hành dựa trên khối lượng và lực. Anh không thuộc về cả hai.
Một ý nghĩ nảy lên.
Nếu anh điều chỉnh mật độ hiện hữu của mình?
Nếu anh hạ tần số ánh sáng xuống mức gần với vật chất hơn, chỉ đủ để tạo ra tương tác, nhưng không đủ để làm biến dạng cấu trúc?
Ý tưởng ấy không vô hại.
Mỗi lần một thực thể siêu nhiên tác động trực tiếp lên một thế giới đang hình thành, sự kiện đó trở thành một “điểm neo” trong chuỗi nhân – quả. Một dao động nhỏ cũng có thể lan truyền thành biến số lớn: dòng hải lưu đổi hướng, sinh vật tiến hóa theo quỹ đạo khác, một lục địa tách sớm hơn dự kiến.
Một thay đổi có thể làm lịch sử của cả hành tinh lệch trục.
Michael hiểu rõ điều đó hơn ai hết.
Nhưng anh cũng là người giữ cân bằng. Nếu có ai đủ khả năng tạo ra một tương tác cục bộ mà không gây cộng hưởng dây chuyền, thì đó là anh. Anh có thể cô lập sự kiện trong một vùng không thời gian hẹp, triệt tiêu năng lượng dư, trả mọi biến số về trạng thái cân bằng trước khi nó kịp lan xa.
Kiểm soát tất cả mọi khả năng tuyệt đối hoặc không làm gì.
Michael nhìn xuống đại dương thêm lần nữa.
Hãy xem như nó là một thí nghiệm nhỏ.
Anh bước tiếp.
Mặt nước tách ra không phải vì bị đẩy lùi, mà vì không thể tương tác. Cơ thể ánh sáng của anh xuyên qua từng lớp sóng như một phổ tần không trùng khớp. Nước dâng lên ngang cổ, rồi qua đầu nhưng không có cảm giác ướt, không có sức nặng. Chỉ là dữ liệu tràn ngập ý thức anh: áp suất tăng dần theo độ sâu, mật độ muối thay đổi theo từng dòng chảy nhỏ, các vi sinh vật phát quang nhạt trong tầng nước mờ tối.
Rồi anh dừng lại ở độ sâu nơi toàn bộ cơ thể đã chìm dưới mặt biển.
Từ góc nhìn của một thiên thần, đại dương không phải một khối xanh thẫm mù mịt. Nó là một cấu trúc nhiều tầng. Những dải nhiệt uốn lượn như sợi chỉ vô hình. Những dòng hải lưu chậm rãi xoắn mình như sinh vật khổng lồ ngủ say. Và vô số sinh vật phù du lấp lánh như bụi sao.
Anh nhìn thấy từng cá thể, từng tế bào đơn lẻ rung động trong môi trường muối, từng roi nhỏ đập nhịp, từng phản ứng hóa sinh phát sáng trong tần số cực thấp.
Michael quan sát, và sự tò mò trong anh không còn là suy đoán lý thuyết nữa. Anh bắt đầu điều chỉnh, không phải giảm tần số đột ngột vì điều đó sẽ tạo ra một xung năng lượng đủ để làm biến dạng áp suất cục bộ. Thay vào đó, anh tăng dần mật độ hiện hữu theo từng vi phân cực nhỏ, như một dãy hội tụ tiệm cận giới hạn.
Ánh sáng quanh anh dày lên.
Các phân tử nước bắt đầu ghi nhận sự tồn tại của anh như một thực thể có mặt. Lúc đầu chỉ là dao động rất nhẹ, một sai số trong chuyển động Brown của các phân tử. Anh lập tức cô lập vùng tương tác, dựng lên một trường ổn định bao quanh cơ thể để triệt tiêu mọi nhiễu động lan truyền ra ngoài bán kính đã tính toán.
Khi mật độ đạt đến ngưỡng đủ, nước không còn xuyên qua anh hoàn toàn nữa. Nó chạm và bao quanh cơ thể Michael.
Cảm giác đầu tiên không phải là lạnh mà là sức nặng.
Một lực phân bố đều lên toàn bộ bề mặt cơ thể. Áp suất ôm lấy anh từ mọi phía, liên tục nhưng mềm mại. Sau đó mới đến nhiệt độ: sự chênh lệch năng lượng giữa cơ thể anh và môi trường xung quanh được dịch thành khái niệm “lạnh”.
Nước thấm vào tóc anh, không phải xuyên qua như trước mà là bám vào từng sợi, kết tụ thành những dòng mảnh trôi chậm theo chuyển động. Vải quấn hờ bên người dần nặng xuống, sợi vải hút nước, thay đổi cấu trúc vi mô. Anh cảm nhận được từng phân tử đang liên kết.
Anh cho phép tất cả diễn ra trong giới hạn kiểm soát tuyệt đối.
Trường ổn định quanh anh liên tục tính toán và triệt tiêu mọi biến thiên vượt ngưỡng: nếu một dòng chảy nhỏ có nguy cơ đổi hướng vì sự hiện diện của anh, anh điều chỉnh mật độ phân bố lực để bù trừ; nếu một cụm phù du bị xáo trộn quá mức, anh trả lại chúng quỹ đạo ban đầu bằng một sai lệch vi lượng ngược chiều.
Trạng thái này tiêu tốn năng lượng nhưng không vượt quá khả năng duy trì dài hạn của anh. Michael có thể giữ nó hàng giờ, thậm chí lâu hơn, mà không gây ra bất kỳ “điểm neo” nhân – quả nào trong cấu trúc lịch sử của hành tinh.
Và trong trạng thái ấy, anh thật sự ở trong nước.
Sức nặng đè lên vai, cảm giác chuyển động chậm lại do lực cản,những dòng xoáy nhỏ lướt qua da anh, để lại cảm giác rung động tinh tế.
Michael đưa tay ra.
Một đám sinh vật phù du tụ lại quanh luồng chuyển động rất nhẹ do cử chỉ ấy tạo nên. Dưới góc nhìn của anh, chúng không còn là bụi vô danh. Chúng là vô số hình thái khác biệt: những cấu trúc đối xứng tinh vi, những màng tế bào trong suốt chứa đầy phản ứng hóa học lấp lánh.
Sự sống ở dạng sơ khai nhất nhưng cũng là nền tảng cho mọi thứ sau này.
Anh hứng thú quan sát cách chúng phản ứng với ánh sáng phát ra từ anh. Một vài cá thể thay đổi hướng bơi. Một số phát sáng mạnh hơn trong tần số nhất định. Anh ghi nhận, điều chỉnh cường độ phát quang của mình xuống mức không gây biến đổi hành vi dài hạn.
Nước chuyển động quanh anh như một thực thể sống khổng lồ, và anh có cảm giác như mình được ôm trọn bởi đại dương non trẻ ấy.
Michael vẫn giữ nguyên mật độ hiện hữu, để nước tiếp tục bao quanh mình trong trạng thái cân bằng động hoàn hảo. Các phương trình ổn định vẫn vận hành mượt mà trong ý thức anh, không có sai lệch, không có cộng hưởng. Nhưng chính vì thế, anh nhận ra một điều khác.
Một thế giới đang hình thành không cần sự hiện diện kéo dài của một thực thể vượt cấp. Dù mọi biến số đều đã được triệt tiêu, sự hiện diện liên tục vẫn là một tham số không tự nhiên trong hệ. Giữ trạng thái này lâu hơn mức cần thiết là dư thừa, và dư thừa trong một hệ đang tối ưu hóa theo trật tự nguyên thủy, luôn tiềm ẩn xác suất sai lệch về sau.
Michael quyết định kết thúc thí nghiệm.
Anh điều chỉnh trường ổn định quanh mình theo hướng nghịch lại không tăng, không giảm đột ngột mà dịch chuyển áp suất phân bố sao cho khi anh chuyển động, nước chỉ đơn giản lấp vào khoảng trống vừa rời đi, không tạo sóng phản hồi vượt chuẩn.
Anh bắt đầu trồi lên. Không phải một chuyển động mạnh mẽ, chỉ là gia tốc rất nhỏ, được bù trừ ngay lập tức bằng sự tái cân bằng khối nước xung quanh. Tầng nước phía trên tách nhẹ khi anh đi qua, rồi khép lại như chưa từng có gì chen vào. Khi mặt nước vỡ ra quanh vai anh, ánh sáng chiều muộn đổ xuống thành những dải vàng nhạt.
Không khí chạm vào da.
Anh hít vào.
Đây không phải là thao tác sinh tồn, Michael không cần oxy. Nhưng với mật độ hiện tại, không khí trở thành một môi trường có lực cản, có nhiệt độ, có hương vị. Hơi muối biển lẫn trong gió ẩm, mang theo mùi khoáng chất và tảo non.
Phổi anh nở ra theo cơ chế anh tự mô phỏng, và khái niệm “hô hấp” trở thành một trải nghiệm vật lý thay vì chỉ là dữ liệu.
Michael khẽ nghiêng đầu, thích thú.
Gió làm tóc anh ướt đẫm bám vào cổ. Những giọt nước thật sự đọng lại trên da rồi chảy xuống theo trọng lực. Vải quấn quanh người nặng đi, sợi vải ép sát vào cơ thể dưới sức kéo của nước biển. Mỗi chuyển động giờ đây đều gặp lực cản rất nhẹ. Không đủ để bất tiện, nhưng đủ để nhắc anh rằng mình đang hiện diện trong một hệ vật lý hữu hạn.
Anh bước về phía bờ.
Lần này, mỗi bước chân tạo ra một vệt lõm mờ trên cát ướt, nhưng Michael đã tính trước. Anh phân bổ lực tiếp xúc theo diện rộng, đủ để không làm thay đổi cấu trúc bề mặt lâu dài. Khi anh nhấc chân lên, cát tự lấp lại trong phạm vi dao động tự nhiên của sóng kế tiếp.
Không dấu vết bất thường.
Nước nhỏ giọt khỏi tóc anh xuống nền đá đen. Anh không giảm mật độ tương tác. Không tách mình khỏi thế giới nữa. Nhưng mọi tham số đều nằm trong giới hạn cho phép: không biến đổi nhiệt cục bộ vượt ngưỡng, không tạo vùng áp suất bất thường, không ảnh hưởng đến quỹ đạo sinh trưởng của bất kỳ sinh vật nào.
Anh đứng trên bờ, toàn thân ướt sũng.
Gió biển thổi qua lớp vải nặng nước, làm nhiệt độ bề mặt giảm dần. Cảm giác lạnh giờ đây rõ ràng hơn, không còn là khái niệm, mà là chênh lệch năng lượng truyền qua da, được hệ thần kinh anh mô phỏng trọn vẹn.
Michael nhắm mắt trong giây lát.
“Hay thật đấy, Michael. Vừa trở về đã xuống biển thử nghiệm cảm giác của loài người sao?”
Giọng nói vang lên phía sau, nhẹ nhàng và có chút giễu cợt. Nhưng trường năng lượng đi kèm thì hoàn toàn trái ngược – nó dày đặc, sáng đến mức không khí xung quanh khẽ lệch đi một phần nghìn trước khi tự cân bằng lại. Không cần quay đầu, Michael cũng biết đó là một Tổng lãnh thiên thần.
Với tình hình hiện tại – đặc biệt là khi bản báo cáo cuộc họp của anh vẫn còn dang dở – khả năng cao là nhất chỉ có một cái tên.
“Uriel à, anh thật sự – ” Nửa còn lại của câu nói hòa vào không khí ngay khi Michael quay người “…Lucifer?”
Trước mặt anh, Tổng lãnh thiên thần của sự sáng tạo nghiêng đầu. Nụ cười nơi khóe môi cong lên vừa đủ để khiến người khác không đoán được anh đang nghĩ gì.
“Anh cứ tưởng em sẽ tìm anh ngay khi trở về,” Lucifer nói, giọng điệu nửa trách móc nửa đùa cợt. “Thì ra Gabriel vẫn là lựa chọn đầu tiên?”
Michael chớp mắt. “Anh nói gì vậy?”
Anh quan sát Lucifer kỹ hơn, như thể đang kiểm tra xem đây có phải một ẩn ý nào đó không. “Sao anh lại ở đây? Em tưởng anh đang ở Khu Sáng Tạo.”
Lucifer nhún vai. Một cử chỉ tưởng như tùy ý, nhưng khiến ánh sáng quanh anh khẽ dao động thành những đường xoáy tinh vi.
“Em là ưu tiên mà.”
Anh nói như thể đó là một sự thật hiển nhiên.
Lucifer bước lại gần hơn một chút. Khoảng cách thu hẹp, và không khí dường như đặc lại. Ánh nhìn anh lướt từ mái tóc còn nhỏ nước xuống lớp vải ướt dính sát vào người Michael.
“Em ướt sũng rồi,” anh nhận xét. “Không thấy lạnh sao?”
“Có,” anh trả lời thành thật. “Dù sao thì em muốn biết cảm giác ấy thế nào mà.”
Lucifer bật cười khẽ. “Anh chưa từng nghi ngờ điều đó.”
Im lặng rơi xuống giữa họ. Sóng va vào đá đen phía sau, bọt trắng vỡ ra rồi tan biến. Gió tiếp tục lùa qua, mang theo mùi mặn và chút lạnh chậm rãi thấm vào da thịt. Một cảm giác khó chịu kì lạ dân lên trong ngực Michael, nhưng nó may chóng bị vị tổng lãnh thiên thần gạt đi.
“Anh nghĩ em nên làm khô người mình,” Lucifer nói sau một thoáng ngừng. “Để lâu… không tốt.”
Michael khẽ nhíu mày. Anh không thực sự hiểu “không tốt” theo nghĩa nào. Tổn hao năng lượng, nhiễu cấu trúc vật chất, hay đơn giản chỉ là một nhận xét mang tính cá nhân. Nhưng anh vẫn làm theo.
Một xung năng lượng lan nhẹ từ lõi tồn tại. Nước trên tóc và vải áo bốc hơi thành những dải sương mỏng, cuộn lên rồi tan biến như chưa từng tồn tại. Nhiệt độ quanh anh lập tức cân bằng trở lại.
“Dù sao thì,” Lucifer tiếp lời, giọng trở nên bình thản hơn, “vì sao em không đến Khu Sáng Tạo? Anh nghĩ em nên cập nhật tiến độ trực tiếp từ anh.”
Michael nhìn ra đại dương đang ánh lên dưới bầu trời tiền sử. “Em chỉ… tò mò muốn xem thực tế dự án này trông như thế nào,” anh thừa nhận. “Em không ngờ nó khác xa tưởng tượng đến vậy. Ở Vườn Địa Đàng không có khủng long. Và các sinh vật phù du… chúng thật kỳ lạ.”
Lucifer bắt đầu bước dọc theo bờ biển. Michael sánh bước bên cạnh. Dưới chân họ, đá đen còn giữ lại hơi nóng của buổi sáng.
“Nó là một biến số trong quá trình vận hành hành tinh này,” Lucifer nói.
“Biến số?”
“Các tạo vật ở Vườn Địa Đàng sẽ thống trị Trái Đất sau chúng.”
Michael quay sang nhìn anh. “Tại sao?”
Lucifer im lặng, như thể đang chọn cách diễn đạt phù hợp.
“Qua nhiều lần cân nhắc,” anh nói chậm rãi, “chúng ta đi đến kết luận rằng một hệ sinh thái hoàn hảo ngay từ đầu là một sai lầm chiến lược.”
Michael không đáp, nhưng ánh mắt anh cho thấy anh đang lắng nghe với toàn bộ sự tập trung.
Lucifer tiếp tục:
“Khủng long, các loài bò sát khổng lồ, những đại dương đầy sinh vật phù du – tất cả đều là thử nghiệm về quy mô, về mật độ sinh học, về giới hạn của cấu trúc vật chất khi bị đẩy đến cực đại. Chúng kiểm tra độ bền của hành tinh này. Kiểm tra khí quyển. Kiểm tra chu trình năng lượng.”
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh đá đen, nghịch nó trong tay.
“Nhưng chúng thiếu một yếu tố quan trọng.”
Michael khẽ hỏi: “Ý chí?”
Lucifer mỉm cười. “Khả năng thích nghi có ý thức.”
Anh buông mảnh đá. Nó rơi xuống, hòa vào nền cát sẫm màu.
“Những sinh vật này thống trị bằng kích thước và bản năng. Chúng ổn định khi môi trường ổn định. Nhưng khi điều kiện thay đổi mạnh như dịch chuyển kiến tạo, biến động khí hậu chúng không tự điều chỉnh được. Chúng sẽ biến mất”
“Biến mất sao?”
Michael nhìn ra đường chân trời, nơi đại dương gặp bầu trời trong một vệt mờ.
“Vậy đây là một chu kỳ thay thế có chủ đích?”
“Đúng.” Lucifer gật đầu. “Một giai đoạn tiền đề. Hành tinh cần được rèn qua áp lực, qua sụp đổ và tái cấu trúc nhiều lần trước khi tiếp nhận một giống loài có khả năng lựa chọn.”
“Con người…” Michael nói rất khẽ.
Lucifer không phủ nhận.
Gió biển mạnh lên, mang theo vị mặn và hơi ẩm dày đặc. Michael im lặng hồi lâu rồi khẽ lắc đầu.
“Nhưng… em vẫn chưa hiểu. Tại sao lại thử nghiệm bằng chúng, rồi sau đó khiến chúng tuyệt chủng? Có những loài to lớn vẫn có thể tiến hóa và chung sống cùng các sinh vật khác mà.”
Lucifer không trả lời ngay. Anh dừng bước, nhìn xuống mặt biển đang gợn sóng.
“Em đang giả định rằng mục tiêu là bảo toàn mọi nhánh tiến hóa,” anh nói chậm rãi. “Nhưng mục tiêu chưa bao giờ là ‘giữ lại tất cả’.”
Michael quay sang anh.
“Khủng long và các sinh vật thống trị kỷ này phát triển theo hướng tối ưu hóa kích thước, sức mạnh cơ học và tốc độ sinh trưởng. Khi một hệ sinh thái đã bị chiếm lĩnh bởi những cấu trúc sinh học khổng lồ như vậy, áp lực tiến hóa đối với trí tuệ bậc cao gần như không có không gian để nảy mầm.”
Anh cúi xuống, nhặt một vỏ sinh vật biển li ti, mỏng như thủy tinh.
“Những sinh vật nhỏ bé này mới là nền tảng thực sự,” Lucifer nói. “Sinh vật phù du điều chỉnh khí quyển. Vi sinh vật tái cấu trúc đại dương. Thực vật cổ đại thay đổi thành phần oxy. Hành tinh này phải được ‘lập trình’ lại từ gốc trước khi một hệ thần kinh đủ phức tạp để chứa ý thức tự do có thể tồn tại lâu dài.”
Michael nhíu mày. “Nhưng sự tuyệt chủng hàng loạt… có cần thiết đến vậy không?”
Lucifer nhìn thẳng vào anh. Ánh sáng trong mắt anh dịu đi một chút.
“Michael, em phải hiểu khi một nhánh sinh học đạt đến mức ổn định tuyệt đối, nó khóa chặt quỹ đạo của hành tinh vào một hướng duy nhất. Muốn mở ra khả năng khác, cần một cú đứt gãy. Không phải trừng phạt. Không phải sai lầm. Mà là tái phân bổ tiềm năng. Sự tuyệt chủng là cần thiết, một nhánh phải kết thúc để nhánh khác có thể bắt đầu”
Michael im lặng.
Lucifer tiếp tục, giọng thấp hơn:
“Em nói đúng. Về mặt lý thuyết, có thể để một số loài lớn cùng tồn tại với các loài tiến hóa sau này. Nhưng hãy nghĩ xem – một sinh vật có khối lượng hàng chục tấn, thống trị chuỗi thức ăn, với cấu trúc sinh lý phù hợp khí hậu nóng ẩm ổn định… nếu hành tinh chuyển sang trạng thái dao động mạnh hơn, lạnh hơn, biến thiên nhanh hơn – ”
“Thì chúng sẽ không thích nghi kịp,” Michael nói tiếp.
“Đúng.” Lucifer gật đầu. “Và nếu chúng cố thích nghi, chúng sẽ chiếm tài nguyên ở mức khiến các nhánh khác không còn không gian phát triển.”
Một khoảng lặng mỏng kéo dài giữa hai người.
Rồi Lucifer nói thêm, giọng hạ xuống, sắc hơn:
“Và giả sử chúng thật sự thích nghi được. Giả sử một nhánh khủng long tiến hóa đủ linh hoạt để tồn tại qua mọi biến động khí hậu, đủ thông minh để tổ chức, đủ hung hãn để bảo vệ lãnh thổ. Em có hình dung được không?”
Michael không đáp.
“Chúng sẽ trở thành một cấu trúc sinh học gần như bất khả chiến bại. Một sinh vật cao ba, bốn mét, khối cơ vượt trội, giác quan sắc bén, và thêm vào đó là trí tuệ. Khi ấy, những sinh vật hình người nhỏ bé với bộ xương mong manh và tuổi trưởng thành kéo dài kia…” Lucifer khẽ nghiêng đầu, “…sẽ không bao giờ có cơ hội sống sót và đứng đầu chuổi thức ăn chứ đừng mơ đến việc phát triển.”
Gió biển lướt qua, nhưng không khí giữa họ trở nên nặng hơn.
“Tất cả chỉ là để bảo đảm an toàn cho loài người,” Lucifer tiếp tục. “Nếu một nhánh tiến hóa khác có khả năng áp đảo hoàn toàn, thì khái niệm tự do sẽ trở thành trò đùa. Con người sẽ sống dưới cái bóng của một loài thống trị thật sự và chuyện này nhất quyết không được xảy ra. Đến cả chúng ta còn phải ‘phục tùng’ họ, vậy sự tuyệt chủng của khủng long có là gì?”
Cách anh ta nói khiến cảm giác khó chịu mơ hồ lúc trước trong Michael quay trở lại, rõ ràng hơn.
Anh quay sang, nhìn thẳng vào Lucifer.
Ánh mắt họ chạm nhau. Và lần này, Lucifer không hề né tránh.
“Dù sao đi nữa,” Lucifer nói, giọng gần như lạnh lùng, “nguyên nhân lớn nhất khiến khủng long buộc phải biến mất là vì con người. Chính con người. Chúng chỉ là bản nháp. Một phép thử ở quy mô hành tinh. Hoàn thành vai trò, rồi kết thúc. Đó luôn là cách Chúa làm. Luôn là vì con người.”
“Lucifer.” Giọng Michael trầm xuống. “Anh không thể nói như vậy.”
Lucifer mở miệng định phản bác, nhưng rồi ánh mắt anh chuyển sắc.
Từ kiên quyết… sang cảnh giác. Và trong một thoáng rất ngắn là sợ hãi.
“Michael—”
Michael cảm nhận được nó ngay lập tức.
Một luồng dao động áp suất không khí phía sau. Tiếng móng vuốt cào lên đá. Cánh vỗ mạnh, rít gió.
Một sinh vật lao xuống từ trên cao.
Phản xạ của một chiến binh bật lên gần như đồng thời với nhận thức. Michael có thể né được. Quá dễ dàng.
Nhưng trước khi anh kịp dịch chuyển, một lực mạnh và dứt khoát kéo anh vào, một vòng tay rắn chắc khép lại quanh vai và eo anh. Trường năng lượng của Lucifer bùng lên, đặc quánh và nóng rực, bao bọc lấy cả hai như một cái kén bất khả xâm phạm. Họ xoay mình trên không trung, thực hiện một động tác né tránh gọn gàng và chuẩn xác.
Vút!
Cái bóng lớn sượt qua trong gang tấc. Những chiếc móng vuốt quét ngang vị trí Michael vừa đứng, khiến cát bụi và đá vụn bắn tung tóe. Sinh vật kia vụt bay lên cao, để lại một tiếng kêu khàn đặc, đầy vẻ bực tức vì vồ hụt con mồi.
Giữa không gian lặng ngắt sau vụ tấn công, Lucifer vẫn giữ nguyên tư thế đó. Cánh tay anh ta vẫn siết chặt, hơi thở anh phả lên mái tóc Michael, quá lâu so với một hành động giải cứu thông thường.
“Lucifer,” Michael phá vỡ sự im lặng khi cảm nhận được nhịp tim dồn dập của đối phương. “Anh có thể buông ra rồi.”
“...À.” Lucifer chớp mắt, như thể vừa bị lôi ra khỏi một cơn mộng mị. “Phải. Tất nhiên.”
Anh ta nới lỏng tay, động tác buông ra có chút vội vã, thậm chí là lúng túng hơn mức bình thường.
“Aha, chỉ là... phản xạ tự nhiên thôi,” Lucifer nói nhanh, giọng điệu cố lấy lại vẻ thản nhiên nhưng ánh mắt lại lảng tránh. “Anh quen tay bảo vệ... mấy thứ quan trọng. Em đừng nghĩ ngợi gì, chỉ là anh—”
Lucifer đột ngột khựng lại, nhận ra mình càng giải thích càng hỏng, liền lập tức chỉ tay về phía sinh vật kia để đánh lạc hướng.
“Thứ vừa tấn công em là một con Dimorphodon.”
Michael lúc này mới nhìn kỹ sinh vật đang đậu cách họ vài mét, đôi cánh da rộng gấp nhiều lần cơ thể người.
Nó không phải khủng long theo nghĩa chính xác, mà là một loài thằn lằn bay cổ đại. Đầu lớn bất cân xứng so với thân, hàm răng nhọn lởm chởm, đôi mắt đen sáng phản chiếu ánh trời tiền sử.
“Cấu trúc hộp sọ lớn để giữ cơ hàm khỏe,” Lucifer nói, giọng đã trở lại nhịp độ phân tích. “Sải cánh khoảng một mét rưỡi. Không đủ lớn để gây nguy hiểm thực sự với em, nhưng bản năng săn mồi khiến nó phản ứng với chuyển động.”
Sinh vật kêu lên một tiếng rít ngắn, rồi bật cánh bay lên, vòng một vòng trên không trước khi biến mất về phía vách đá.
“Anh sợ nó làm em bị thương?” anh hỏi, giọng bình thản đến mức khó đoán.
Lucifer không trả lời ngay, rồi anh quay mặt khỏi Michael, nhìn ra đại dương đang cuộn sóng nặng nề dưới bầu trời tiền sử.
“Dù sao thì,” Lucifer nói, giọng đã trở lại nhịp kiểm soát quen thuộc, “anh nghĩ chúng ta nên trở về trạng thái vốn có của mình thôi. Em sẽ không khiến sự kiện nào chuyển hướng, anh biết. Nhưng đám sinh vật này thì khác. Chúng rất tò mò… và việc đó thì phiền lắm.”
Michael không nói gì, nhưng trường năng lượng quanh họ bắt đầu dịch chuyển. Hình dạng con người mờ đi như làn sương bị kéo ngược về phía ánh sáng. Cấu trúc vật chất nới lỏng, rồi sắp xếp lại ở tầng cao hơn của tồn tại. Khi họ hoàn toàn trở về hình dạng Tổng lãnh thiên thần, Michael quay sang Lucifer lần nữa.
“Anh… có biết chúng sẽ biến mất thế nào không?”
Lucifer nhìn xuống hành tinh đang quay chậm dưới họ – những mảng lục địa chưa hoàn chỉnh, những đại dương dày đặc sự sống.
“Anh không biết,” anh đáp. Lần này không có vẻ chắc chắn tuyệt đối như trước. “Nhưng thời gian sẽ trả lời.”
Lucifer im lặng một chút.
“Có thể là va chạm từ bên ngoài. Có thể là chuỗi biến đổi khí hậu vượt ngưỡng chịu đựng. Có thể là chính hệ sinh thái đạt tới điểm tự sụp đổ. Dù theo cách nào, nó cũng sẽ là hệ quả của những quy luật đã được đặt vào nền tảng.”
Michael không nói gì.
Lucifer nghiêng nhẹ trường ánh sáng của mình về phía anh một cử chỉ gần như mềm mại.
“Dù sao thì, bây giờ chúng ta nên trở về. Có một bữa tiệc đang chờ em ở Thiên Đường đấy. Em vừa hoàn thành nhiệm vụ kéo dài cả ngàn thiên niên kỷ. Gabriel đã thông báo rồi.” Lucifer dừng lại, như thể cân nhắc điều gì đó. “Sau đó, nếu em vẫn còn thắc mắc, hãy đến Khu Sáng Tạo. Anh sẽ giải thích tất cả, từ mô hình tiến hóa đến những điều anh chưa nói.”
“Những điều anh chưa nói?” Michael hỏi lại.
Lucifer mỉm cười. Không né tránh, cũng không xác nhận.
“Anh luôn giữ lại một chút thông tin, vậy thì em mới đến tìm anh chứ.”
Michael nhìn xuống Trái Đất lần cuối.
Những sinh vật khổng lồ vẫn bước đi trên mặt đất nóng ẩm. Những cánh bay cổ đại vẫn rạch ngang bầu trời. Đại dương vẫn dâng lên và hạ xuống theo nhịp riêng của nó.
Một kỷ nguyên trông như vĩnh cửu nhưng lại hữu hạn.
Rồi không gian khẽ gấp lại quanh hai Tổng lãnh thiên thần.
Bờ biển vẫn ở đó. Sóng vẫn vỗ vào đá đen. Một con thằn lằn bay lượn qua vùng trời vừa trống trải, hoàn toàn không biết rằng mình vừa tồn tại dưới cái nhìn của những thực thể cổ xưa hơn cả thời gian.
Kỷ Jura vẫn trôi đi theo quỹ đạo của nó – hùng vĩ, dữ dội, tưởng như bất biến – mà không hay rằng từng lớp trầm tích đang lặng lẽ viết nên hồi kết của chính mình.

💬 Bình luận (0)