🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.4: Quy tắc máu ở thung lũng, nắm đấm thép và tiếng gầm của dã thú

~4 phút đọc · 747 từ · · ⚠️ Báo cáo

Mùi phân thú biến dị, mùi rượu hôi hám và mùi thịt thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi ngay khi Lâm Sâm và Hứa Thanh đặt chân qua chiếc cổng gỗ xiêu quẹo của Doanh trại Đội Thu Gom. Nơi này được dựng lên bằng những tấm tôn gỉ sét, cọc gỗ mục và da của vô số sinh vật hoang dã, tựa như một mụn nhọt lở loét cắm chặt vào lòng thung lũng.
Xung quanh, hàng trăm con người với ánh mắt đờ đẫn, da thịt nổi đầy những bướm thịt ô nhiễm do dị chất bộc phát đang nằm xơ xác dọc hai bên đường đất bùn lầy. Họ nhìn Lâm Sâm và Hứa Thanh—hai gương mặt mới tinh vừa bước vào—bằng ánh mắt pha trộn giữa sự thờ ơ, thèm thuồng và tàn độc. Đối với những kẻ sắp chết vì dị chất ở đây, một tân binh chân ướt chân ráo đồng nghĩa với quần áo mới, vũ khí ngon và thịt tươi.
Lâm Sâm đi trước bán bộ, bờ vai rộng cùng vóc dáng săn chắc như một ngọn núi nhỏ vô hình trung che chắn phần lớn tầm nhìn nhắm vào Hứa Thanh phía sau. Dưới lớp áo thô gấm vết máu khô, chiếc đuôi Saiyan quấn chặt quanh eo hắn khẽ rung lên một nhịp cực nhỏ—bản năng chiến đấu của tộc chiến binh đang râm rấm ngứa ngáy trước những ánh mắt sặc mùi sát khí xung quanh.
Hứa Thanh di chuyển lặng lẽ như một bóng ma, bàn tay phải luôn đặt ở vị trí thuận lợi nhất để có thể rút thanh tiệt thao đao trong vòng một phần mười giây. Cậu quan sát từng ngóc ngách, ghi nhớ từng lối thoát hiểm và phân tích nhịp thở của những kẻ đi qua.
"Tân binh?"
Một giọng nói ồ ồ, đặc quánh mùi đờm vang lên cắt ngang bầu không khí u uất.
Từ trong túp lều da thú lớn nhất ở trung tâm doanh trại, ba bóng người chậm rãi bước ra. Kẻ đi đầu là một gã đàn ông trung niên béo ục ịch, trên mặt phủ đầy những nốt mụn mủ màu xanh xám—dấu hiệu của việc dị chất đã ngấm sâu vào phế phủ. Hắn mặc một chiếc áo giáp da rách rưới, hông đeo một thanh trường đao sứt mẻ. Đi sau hắn là hai tên tay sai cao lớn, tay cầm gậy gỗ bịt sắt, ánh mắt lấc cấc.
Đó là Vương Đại—một trong những kẻ quản lý khu vực phía ngoài của Doanh trại Thu Gom.
"Vào doanh trại thì phải hiểu quy tắc," Vương Đại nhổ một bãi đước bọt đen ngầu xuống đất, đôi mắt ti hí đảo qua Lâm Sâm rồi dừng lại trên chiếc túi da thú phồng to sau lưng Hứa Thanh. "Khu vực này do đội của tao bảo kê. Muốn có chỗ cắm lều, muốn không bị c-ắt cổ buổi đêm thì nộp ra đây tám phần tài nguyên mang theo. Lõi thú, đan dược, vũ khí ngon... móc hết ra."
Hứa Thanh không nói lời nào, ánh mắt lạnh lẽo xuống đến điểm băng giá. Cậu hơi hạ thấp trọng tâm cơ thể, ngón tay siết chặt cán đao. Tám phần tài nguyên đồng nghĩa với việc đẩy họ vào đường chết trong thời tiết dị chất bùng phát sắp tới.
Những kẻ tị nạn xung quanh bắt đầu vây lại thành một vòng tròn rải rác, trên mặt hiện lên sự phấn khích bệnh tật. Chúng đã quá quen với cảnh này: tân binh phản kháng, bị đánh gãy tay chân, vứt ra khu vực phế tích phía sau cho dã thú xé xác.
"Tám phần?" Lâm Sâm đột nhiên lên tiếng, giọng bình thản đến mức kỳ lạ. Hắn bước lên một bước, đứng đối diện trực tiếp với Vương Đại.
Vương Đại nheo mắt, gằn giọng: "Đúng vậy! Tám phần! Thằng ranh con, mày có ý kiến gì..."
"Chát!"
Lời còn chưa dứt, một tiếng nổ đanh gọn xé tan không khí.
Không ai kịp nhìn thấy Lâm Sâm ra tay như thế nào. Đó không phải là chiêu thức phức tạp, chỉ là một cú tát bằng tay trái được gia tốc bởi sức mạnh cơ bắp khủng kíp của thể chất Saiyan. Bàn tay Lâm Sâm vung ra tạo thành một luồng gió gắt, nện thẳng vào gò má béo múp của Vương Đại.
RẮC!

💬 Bình luận (0)