Con đường dẫn ra rìa đại lục Nam Hoàng không còn những đầm lầy u uất hay những khu rừng biến dị rậm rạp, mà mở ra một bình nguyên đá vôi trải dài bất tận. Gió từ đại dương xa xôi thổi vào, mang theo vị mặn chát của muối biển hòa lẫn với mùi tanh tưởi đặc trưng của dị chất tích tụ hàng ngàn năm dưới đáy biển sâu.
Lâm Sâm đi trước, dậm từng bước chân đanh gọn lên nền đá vôi gập ghềnh. Cây trọng côn sắt xám xịt vác hờ hững trên bờ vai rộng. Khí thế trầm tĩnh nhưng dã tính thu giấu bên trong hắn tạo thành một áp lực vô hình, khiến những sinh vật biến dị nhỏ lẻ rình rập ven đường không dám bén mảng lại gần.
Đi sóng đôi bên cạnh hắn, Hứa Thanh khoác chiếc áo bào da thú màu xám đen vớ được từ túi trữ vật của Trần Diệp Vận. Chiếc áo quá khổ so với thân hình gầy guộc của cậu, nhưng nó giúp che đi sự dao động linh lực nhạt nhòa của Tím Tinh Thạch trước ngực. Đôi mắt cậu liên tục đảo qua các mép đá vôi, tai vểnh lên nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất của gió biển.
"Khoảng ba mươi dặm nữa là đến Cảng Nam Hải," Hứa Thanh cất giọng trầm thấp, mắt nhìn vào tấm bản đồ da thú đã ố vàng. "Đó là thành thị giao thương lớn nhất ở rìa Nam Hoàng, nơi Thất Huyết Đồng đặt trạm thu mua và hải cảng xuất phát."
"Trần Diệp Vận từng nói, ở trạm thu mua có người của phe hắn," Lâm Sâm nhếch môi, ánh mắt thản nhiên. "Chúng ta giết hắn, cướp hai tấm Thẻ Tạp Dịch Kim Loại này, khi vào cảng chắc chắn sẽ có kẻ nhắm vào."
"Tao đã xử lý xong hai tấm thẻ," Hứa Thanh lấy từ trong ngực ra hai tấm thẻ kim loại màu đỏ quạch.
Nhờ kỹ năng điều chế độc tố và sự cẩn trọng bẩm sinh, cậu đã tẩy sạch toàn bộ dấu vết linh lực và hồn ấn mỏng mà Trần Diệp Vận để lại, đồng thời khắc lên một vài vết xước ngẫu nhiên như thể đây là vật phẩm nhặt được từ một cái xác vô danh trong hoang dã.
Gió biển thổi mỗi lúc một mạnh, mang theo những hạt mưa nhỏ lấm tấm. Mưa ở thế giới này không mang lại sự sống, mà là thứ "Mưa Dị Chất" chết chóc. Mỗi giọt nước mưa rơi xuống đá vôi đều bốc lên một luồng khói trắng nhỏ cùng tiếng xèo xèo ghê rợn.
"Núp vào đó," Lâm Sâm chỉ tay về phía một vách đá vôi nhô ra tạo thành vòm che tự nhiên.
Cả hai nhanh chóng di chuyển vào dưới vòm đá. Hứa Thanh lập tức lấy từ trong túi ra một vài viên đan dược đuổi thú tán vỡ ra xung quanh lối vào, còn Lâm Sâm thì khoanh chân ngồi xuống, thản nhiên xé một miếng thịt khô ném vào miệng nhai chậm rãi.
Trong lúc chờ cơn mưa dị chất đi qua, bầu không khí giữa hai người rơi vào trạng thái im lặng nhưng đầy thư thái—thứ tĩnh lặng hiếm hoi sau chuỗi ngày chém giết liên tục từ phế tích ra đến Cấm Địa.
"Mày không sợ sao?" Hứa Thanh đột nhiên cất tiếng, đôi mắt đen láy nhìn ra màn mưa tím tro bên ngoài.
Lâm Sâm dừng nhai, quay sang nhìn thiếu niên: "Sợ cái gì?"
"Thất Huyết Đồng," Hứa Thanh hạ giọng, ngón tay khẽ miết lên cán tiệt thao đao. "Trần Diệp Vận chỉ là một kẻ thu gom ở tầng đáy. Tu sĩ chính thức của Thất Huyết Đồng có pháp bảo, có thần thông, và có cả những lão quái vật Trúc Cơ, Kim Đan có thể diệt sát chúng ta chỉ bằng một ánh mắt. Vào đó, chúng ta chỉ là những con kiến nhỏ."
Lâm Sâm nhìn thẳng vào mắt Hứa Thanh. Hắn thấy trong mắt thiếu niên không phải là sự sợ hãi đầu hàng, mà là sự tỉnh táo đến mức lạnh lùng của một kẻ luôn chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Lâm Sâm bật cười khẽ, tiếng cười chứa đựng sự kiêu hãnh ăn sâu vào máu thịt của tộc nhân Saiyan: "Thế giới này vốn là một cái lồng lớn, Hứa Thanh. Khu phế tích là cái lồng nhỏ, Cấm Địa là cái lồng trung bình, và Thất Huyết Đồng là một cái lồng lớn hơn một chút."
Hắn siết chặt nắm đấm, để mặc những tia Ki vi mô âm thầm chạy qua các thớ cơ: "Muốn không bị kẻ khác đè chết như kiến, cách duy nhất không phải là trốn trong góc tối sợ hãi, mà là biến bản thân thành thứ quái vật có thể đạp vỡ cái lồng đó. Thất Huyết Đồng tàn nhẫn, nhưng tài nguyên ở đó đủ để tao và mày mạnh lên nhanh nhất. Chỉ cần sống sót, kẻ mạnh hơn sẽ là chúng ta."
Hứa Thanh nhìn Lâm Sâm rất lâu. Ngọn lửa kiên định và dã tính chiến đấu trong mắt Lâm Sâm dường như có khả năng lây lan, làm dịu đi sự bất an luôn rình rập trong lòng thiếu niên đi ra từ khu phế tích. Cậu khẽ gật đầu, bàn tay đang siết chặt cán đao thả lỏng hơn một chút.
Hai canh giờ sau, cơn mưa dị chất dần dứt hẳn. Màn sương trên bình nguyên đá vôi tan bớt, để lộ ra ở phía xa chân trời một đường bờ biển đen thẫm.
Và tại ranh giới giữa đất liền và đại dương đó, một thành thị khổng lồ sừng sững hiện ra.
Đó là Cảng Nam Hải—cổng vào của Thất Huyết Đồng.
Thành phố được xây dựng bằng những khối đá đen khổng lồ cao hàng chục thước, phía trên cắm đầy những ngọn cờ hình giọt máu tung bay trong gió biển. Xung quanh cảng, vô số chiếc hải thuyền khổng lồ dài hàng trăm trượng, phủ đầy các dãy phù văn phòng ngự đang neo đậu, tỏa ra luồng uy áp đè nén không khí. Từ khoảng cách hàng chục dặm, cả hai đã có thể cảm nhận được vô số luồng khí tức linh lực mạnh mẽ đang đan xen vào nhau trong thành phố.
"Đến rồi," Lâm Sâm đứng dậy, vác cây trọng côn sắt lên vai, ánh mắt rực lên sự hứng khởi.
Hứa Thanh đứng sóng đôi bên cạnh, kéo thấp vành mũ da thú xuống, che đi đôi mắt lạnh lẽo như độc xà.
Hai con quái vật đi ra từ vùng phế tích tàn khốc nhất Nam Hoàng, mang theo huyết mạch chiến binh và bản năng sinh tồn tuyệt đối, chính thức bước chân vào cánh cửa của Thất Huyết Đồng.