🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Luân Hồi Dục Đế

Ch.30: Lời Thì Thầm Từ Lòng Đất

~11 phút đọc · 2104 từ · · ⚠️ Báo cáo

Bảy ngày trôi qua kể từ trận chiến đầu tiên. Hắc Thạch giờ đây không còn là một pháo đài đơn độc giữa vùng đất cằn cỗi nữa, mà là một thành phố thực sự. Những tòa tháp đá đen của thành phố cổ vươn lên sừng sững, những con đường vàng trải dài dưới ánh mặt trời, và hàng nghìn cư dân mới đổ về mỗi ngày, tìm kiếm sự bảo vệ của Dục Đế.

Nero đứng trên đỉnh mái vòm của cung điện trung tâm, nơi hắn đã chiến đấu bảy ngày trước. Hình xăm đỏ thẫm trên cơ thể hắn vẫn phát sáng nhè nhẹ, nhưng giờ đây đã ổn định hơn. Hắn mặc một bộ áo choàng đen dài, bên dưới là truồng với những đường vân phức tạp. Mira, Seraphina, và Lilith đứng bên cạnh, cả ba đều khoác những bộ áo lụa mỏng, để lộ những đường vân đỏ trên cơ thể họ.

"Ark. Báo cáo tình hình."

"Thưa chủ nhân. Thành phố cổ hiện đang hoạt động ở mức sáu mươi phần trăm công suất ổn định. Đội Quân Cổ Đại đã được phục hồi hoàn toàn, tổng cộng ba nghìn đơn vị. Hệ thống phòng thủ đã sẵn sàng cho bất kỳ cuộc tấn công nào."

"Và Liên Minh Thập Nhị Thế Lực."

"Chúng đã rút về vị trí cách biên giới phía bắc khoảng năm mươi dặm. Đang tập hợp lại và chờ viện binh. Ước tính trong vòng hai tuần nữa, chúng sẽ có đủ lực lượng cho đợt tấn công thứ hai."

Nero gật đầu. Hắn nhìn ra xa, nơi những cánh đồng đã được gieo trồng trở lại, nơi những ngôi nhà mới đang mọc lên. Hắn đã biến vùng đất chết thành một nơi tràn đầy sức sống. Nhưng hắn biết rằng tất cả những điều này có thể bị xóa sổ chỉ trong một trận chiến.

"Ark. Còn thứ mà ngươi đã đề cập đến thì sao. Thứ đang ngủ yên bên dưới thành phố."

Ark im lặng một lúc. Khi nó lên tiếng trở lại, giọng nó có chút gì đó như do dự.

"Tôi đã phân tích sâu hơn về cấu trúc của thành phố cổ. Và tôi phát hiện ra rằng thành phố này không được xây dựng bởi nền văn minh đã biến mất năm mươi nghìn năm trước. Nó được xây dựng bởi một thứ khác. Một thứ cổ xưa hơn nhiều."

"Cổ xưa hơn. Bao nhiêu."

"Ít nhất một triệu năm. Có thể hơn. Và nó không phải là một thành phố. Nó là một nhà tù."

Nero quay phắt lại nhìn Ark. Mira, Seraphina, và Lilith cũng bước tới gần hơn.

"Nhà tù cho thứ gì."

"Tôi không biết. Nhưng có một cánh cửa ở tầng sâu nhất của thành phố, bên dưới cả cung điện này. Nó đã bị phong ấn từ rất lâu, và những ký tự trên đó không giống bất kỳ ngôn ngữ nào tôi từng thấy."

"Dẫn ta đến đó."

Họ đi xuống những bậc thang đá xoắn ốc, sâu vào lòng đất bên dưới cung điện. Càng xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và nặng nề. Những bức tường đá đen dần chuyển thành một thứ kim loại kỳ lạ, phát sáng mờ mờ trong bóng tối. Ark bay phía trước, con mắt xanh lam chiếu sáng con đường.

Cuối cùng, họ đến trước một cánh cửa khổng lồ. Nó cao ít nhất hai mươi mét, làm bằng thứ kim loại đen bóng, và trên bề mặt là những ký tự phát sáng màu đỏ thẫm, cùng màu với hình xăm trên người Nero.

"Đây là thứ ngôn ngữ gì."

Nero hỏi. Ark đáp, giọng nó run lên lần đầu tiên kể từ khi Nero biết nó.

"Đó không phải là ngôn ngữ. Đó là một lời cảnh báo. Được viết bởi chính những người đã tạo ra vũ trụ này."

"Ngươi nói gì."

"Những ký tự này nói rằng: 'Bên trong cánh cửa này là Kẻ Hủy Diệt Đầu Tiên. Kẻ đã tồn tại trước khi vũ trụ được sinh ra. Đừng mở cửa.'"

Mira nắm chặt lấy tay Nero. Seraphina rút kiếm ra theo thói quen. Lilith lùi lại một bước, đôi mắt đỏ mở to vì kinh hoàng.

"Vậy thì chúng ta sẽ không mở nó."

Nero nói. Nhưng ngay khi hắn dứt lời, những ký tự trên cánh cửa bắt đầu phát sáng mạnh hơn. Và một giọng nói vang lên từ bên trong, không phải qua tai, mà trực tiếp vào tâm trí họ.

"Xin hãy mở cửa. Ta không phải là Kẻ Hủy Diệt. Ta là nạn nhân."

Tất cả đều sững lại. Giọng nói đó không giống bất kỳ thứ gì họ từng nghe. Nó vừa cổ xưa vừa trẻ trung, vừa đau đớn vừa đầy hy vọng.

"Ngươi là ai."

Nero hỏi, giọng hắn trầm và cảnh giác.

"Ta là Elysia. Ta là người đã tạo ra Mảnh Vỡ Của Tạo Hóa. Ta là người đã trao nó cho tổ tiên của con, với hy vọng rằng một ngày nào đó nó sẽ được dùng để giải thoát cho ta."

Nero cảm thấy lạnh dọc sống lưng. Hắn nhớ lại những gì bản sao Kaelan đã nói. Mảnh Vỡ đã bị đánh cắp từ Vực Thẳm. Nhưng nếu nó không bị đánh cắp, mà được trao tặng.

"Ai đã nhốt ngươi vào đây."

"Những Kẻ Đầu Tiên. Những sinh vật đã tạo ra vũ trụ này, và sau đó sợ hãi chính tạo vật của mình. Chúng nhốt ta vào đây vì ta dám yêu thương. Vì ta dám tạo ra sự sống từ dục vọng của chính mình."

"Những Kẻ Đầu Tiên đó còn tồn tại không."

"Chúng đã biến mất từ lâu. Nhưng nỗi sợ của chúng vẫn còn. Và con của ta ơi, con đang mang trong mình thứ mà chúng sợ nhất."

Nero đặt tay lên hình xăm trên ngực. Nó đang phát sáng mạnh hơn bao giờ hết, như thể đáp lại giọng nói từ bên trong cánh cửa.

"Ngươi nói ngươi là người tạo ra Mảnh Vỡ. Vậy ngươi có liên quan gì đến Dục Hỏa Thể Chất của ta."

"Không chỉ liên quan. Dục Hỏa Thể Chất chính là một phần của ta. Khi ta bị nhốt vào đây, ta đã phân tán sức mạnh của mình ra khắp vũ trụ, hy vọng rằng một ngày nào đó nó sẽ tìm được đường trở về. Và nó đã tìm thấy con."

Mira bước lên, tay nàng vẫn nắm chặt lấy tay Nero.

"Đừng mở cửa. Đây có thể là bẫy."

"Ta không ép buộc con. Nhưng con cần biết sự thật. Liên Minh Thập Nhị Thế Lực không phải là kẻ thù thực sự. Chúng chỉ là những con rối. Kẻ đứng đằng sau chúng, kẻ đã thao túng tất cả, chính là thứ đã nhốt ta vào đây."

"Thứ đó là gì."

"Nỗi Sợ. Nỗi sợ nguyên thủy, đã tồn tại từ trước khi vũ trụ được sinh ra. Nó không có hình dạng, không có ý thức, nhưng nó có thể điều khiển bất kỳ ai mang trong mình sự sợ hãi. Và con biết không, Dục Đế, kẻ thù lớn nhất của nỗi sợ chính là dục vọng."

Nero im lặng một lúc lâu. Hắn nhìn vào cánh cửa, nhìn những ký tự đỏ thẫm đang phát sáng. Rồi hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi những đường vân đỏ vẫn đang chảy như dung nham.

"Ark. Có cách nào để xác minh những gì giọng nói này nói không."

"Tôi có thể phân tích tần số năng lượng từ cánh cửa. Nhưng sẽ mất thời gian."

"Làm đi."

Ark tiến lại gần cánh cửa, phát ra một chùm sáng xanh quét qua những ký tự. Một lúc sau, nó lên tiếng.

"Thưa chủ nhân. Năng lượng từ cánh cửa có cấu trúc gần như giống hệt với Dục Hỏa Thể Chất của ngài. Khả năng cao rằng giọng nói này nói thật."

"Vậy nếu ta mở cửa, điều gì sẽ xảy ra."

"Không thể dự đoán chính xác. Nhưng nếu Elysia thực sự là người tạo ra Mảnh Vỡ, thì việc giải thoát bà ấy có thể mang lại cho chúng ta một đồng minh mạnh mẽ chưa từng có."

"Hoặc một kẻ thù còn khủng khiếp hơn."

Seraphina nói, giọng nàng đầy cảnh giác. Nero gật đầu. Hắn biết rằng mọi lựa chọn lúc này đều có thể dẫn đến thảm họa. Nhưng hắn cũng biết rằng nếu không làm gì, Liên Minh Thập Nhị Thế Lực sẽ quay lại với lực lượng lớn hơn, và lần này họ có thể sẽ thắng.

"Elysia. Nếu ta giải thoát cho ngươi, ngươi sẽ giúp ta chứ."

"Ta sẽ cho con thứ mà không đội quân nào có thể chống lại. Ta sẽ cho con sức mạnh để đối mặt với chính Nỗi Sợ."

Nero hít một hơi sâu. Rồi hắn đặt cả hai tay lên cánh cửa. Hình xăm trên người hắn bùng cháy, và những ký tự đỏ thẫm trên cánh cửa bắt đầu xoay tròn. Cả tòa cung điện rung lên dữ dội.

Cánh cửa từ từ mở ra, và từ bên trong, một luồng sáng đỏ thẫm tràn ra, mạnh đến mức tất cả đều phải che mắt. Khi ánh sáng tan đi, họ nhìn thấy một người phụ nữ đứng trước mặt họ. Bà ta cao gần hai mét, cơ thể được bao phủ bởi những đường vân đỏ thẫm giống hệt Nero. Mái tóc bà là lửa thuần khiết, đôi mắt bà là hai hố đen sâu thẳm với những đốm trắng bên trong, trái ngược hoàn toàn với đôi mắt của Nero.

"Cuối cùng. Sau một triệu năm. Ta đã tự do."

Elysia bước ra khỏi cánh cửa, và khi bà bước, mặt đất dưới chân bà nở hoa. Những bông hoa đỏ thẫm chưa từng thấy bao giờ. Bà dừng lại trước mặt Nero, và mỉm cười.

"Cảm ơn con, Dục Đế. Giờ thì, để ta cho con thấy sức mạnh thực sự của dục vọng."

Bà đặt tay lên ngực Nero, và một luồng năng lượng khổng lồ truyền vào cơ thể hắn. Hình xăm của hắn lan rộng ra, bao phủ toàn bộ cơ thể, rồi lan sang cả Mira, Seraphina, và Lilith. Cả bốn người cùng bừng sáng như những mặt trời nhỏ.

"Đây là món quà của ta. Dục Hỏa Thể Chất giờ đây đã đạt đến cấp độ cuối cùng. Nó không chỉ ảnh hưởng đến cơ thể các con, mà còn đến chính kết cấu của thực tại. Các con có thể biến dục vọng thành bất cứ thứ gì. Vũ khí, lá chắn, sự sống, cái chết. Tất cả."

Nero cảm nhận được sức mạnh mới chảy trong người mình. Nó không giống bất cứ thứ gì hắn từng trải qua. Nó là sức mạnh của chính tạo hóa, được sinh ra từ tình yêu và dục vọng thuần khiết nhất.

Nhưng rồi, Elysia ngừng cười. Gương mặt bà trở nên nghiêm trọng.

"Nhưng món quà này đi kèm với một cái giá. Nỗi Sợ đã biết rằng ta đã được giải thoát. Và nó sẽ không ngồi yên. Nó sẽ đến đây, và nó sẽ cố gắng hủy diệt tất cả những gì các con yêu thương."

"Khi nào."

"Không lâu nữa. Nhưng trước khi nó đến, các con cần chuẩn bị. Hãy tập hợp tất cả những người mà các con yêu thương. Hãy cho họ thấy sức mạnh của dục vọng. Và hãy sẵn sàng chiến đấu không chỉ vì bản thân, mà vì chính sự tồn tại của tình yêu trong vũ trụ này."

Nero nhìn ra xa, nơi những cánh đồng đang trải dài dưới ánh mặt trời. Hắn biết rằng trận chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu. Nhưng lần này, hắn không chiến đấu một mình. Hắn có Mira, Seraphina, Lilith. Hắn có Malachar và Elyria. Hắn có Seraphiel và những chiến binh Thuần Chủng. Và giờ đây, hắn có Elysia, tổ tiên của chính dục vọng.

"Chuẩn bị đi. Trận chiến cuối cùng sắp bắt đầu."

Hắn nói, rồi quay lưng bước lên những bậc thang, trở về với thế giới bên trên. Phía sau hắn, Elysia đứng im, đôi mắt đen với những đốm trắng nhìn theo. Và ở đâu đó trong bóng tối của vũ trụ, một thứ cổ xưa và đáng sợ đang bắt đầu di chuyển.

💬 Bình luận (0)