🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Luân Hồi Dục Đế

Ch.3: Bình Minh Sắt Máu

~9 phút đọc · 1760 từ · · ⚠️ Báo cáo

Nero tỉnh giấc trước khi mặt trời mọc. Không khí lạnh buốt cắn vào da thịt, hơi thở hóa thành làn khói mỏng trước mặt. Hắn ngồi dậy, các khớp xương kêu răng rắc. Cơ thể sau Huyết Chiến Thể đã khác, không còn run rẩy vì lạnh nữa. Hắn co duỗi mấy ngón tay, cảm nhận sức lực mới chảy trong từng thớ cơ.

[Thức sớm đấy. Tốt. Ra sân sau luyện tập trước khi mặt trời lên.]

Mars vang lên trong đầu hắn. Không còn giọng càu nhàu khó chịu như hôm qua. Có vẻ lão đã bắt đầu coi Nero là học trò thực sự. Nero bước khỏi giường, chân trần chạm sàn đá lạnh. Hắn mặc tạm chiếc áo khoác cũ của cha để lại, vải thô ráp cọ vào da.

Sân sau pháo đài là khoảng đất trống lộ thiên. Nền đá nứt nẻ, cỏ dại mọc le lói qua khe nứt. Phía xa, dãy núi đen trập trùng như xương sống quái vật dưới bầu trời vẫn còn sao. Nero hít sâu, không khí loãng và khô tràn vào phổi.

[Giờ nghe đây. Huyết Chiến Thể không chỉ tăng sức mạnh. Nó còn cho ngươi bản năng chiến đấu cơ bản. Nhưng bản năng không đủ. Phải luyện tập.]

"Rồi. Bắt đầu từ đâu."

[Đứng tấn trước. Hạ thấp trọng tâm xuống. Chân rộng bằng vai. Gối hơi khuỵu.]

Nero làm theo. Cơ đùi căng lên, gân xanh nổi dưới da. Hắn giữ tư thế, cảm nhận từng thớ cơ đang thích nghi. Mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán, chảy dọc sống mũi. Tim đập mạnh, dồn máu đi khắp cơ thể. Mười nhịp thở trôi qua, rồi hai mươi.

[Được. Giờ ra đòn. Tay phải đấm thẳng về trước. Xoay hông. Dồn lực từ gót chân lên.]

Cú đấm đầu tiên vụng về và chậm chạp. Nero suýt mất thăng bằng. Hắn nghiến răng thử lại. Lần này tốt hơn. Xoay hông, dồn lực, đấm. Nắm đấm nhỏ bé xé gió vút lên tiếng nhẹ. Cơ vai và cơ ngực căng ra dưới lớp áo, những đường nét mờ nhạt hiện lên.

"Khá hơn chưa."

[Tạm được. Tiếp tục. Năm mươi cú mỗi tay.]

Nero lao vào luyện tập. Cơ thể non nớt kêu gào đau đớn. Vai hắn như muốn trật khớp. Cẳng tay run lên sau mỗi cú đấm. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, dính chặt vào da. Nhưng hắn không dừng. Từng cú đấm một, từng nhịp thở một.

Mặt trời bắt đầu nhú lên sau dãy núi đen. Ánh sáng đỏ như máu loang dần trên nền trời xám. Nero đấm cú cuối cùng rồi gục xuống. Ngực phập phồng, tim đập như muốn vỡ tung. Nhưng hắn thấy vui. Lần đầu tiên trong thân xác này, hắn thấy mình đang kiểm soát được thứ gì đó.

[Nghỉ năm phút. Rồi học đỡ đòn.]

Đúng lúc đó, cánh cửa sân sau kẽo kẹt mở ra. Seraphina bước vào. Nàng không mặc giáp, chỉ khoác áo sơ mi trắng và quần da bó sát. Mái tóc vàng xõa tung, vẫn còn ướt sau khi rửa mặt. Áo sơ mi mỏng dính vào da, để lộ đường cong của cặp vú không chút che chắn bên dưới.

"Luyện tập sớm vậy sao. Nhóc con."

Nàng dựa người vào khung cửa đá. Đôi mắt xanh lướt qua cơ thể Nero đang ướt đẫm mồ hôi. Áo hắn dính chặt vào ngực, để lộ những đường cơ vừa nhú sau Huyết Chiến Thể. Cổ áo mở rộng, xương quai xanh ửng hồng vì vận động.

"Chuẩn bị cho bài kiểm tra sáng nay sao."

Nero đứng dậy phủi bụi. Hắn cố giữ nhịp thở đều. Tim vẫn đập mạnh, nhưng không chỉ vì luyện tập. Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng.

"Tôi không định làm con tin."

Seraphina nhếch môi. Nàng đẩy người khỏi khung cửa, bước về phía hắn. Đôi bốt da gõ nhịp đều trên nền đá. Khi chỉ còn cách hắn một sải tay, nàng dừng lại. Mùi xà phòng thảo mộc thoảng ra từ mái tóc ướt.

"Mày định từ chối Đế Quốc sao. Với cái thân xác gầy gò đó."

[Đừng manh động. Ả đang khiêu khích đấy.]

Mars cảnh báo. Nhưng Nero không cần lão nhắc. Hắn đã sống hai mươi sáu năm trong thân xác người lớn. Hắn hiểu trò chơi này.

"Tôi định đàm phán."

"Đàm phán. Mày lấy tư cách gì."

Seraphina cúi xuống. Gương mặt nàng ngang tầm với hắn. Ánh mắt xanh lạnh như băng soi thẳng vào mắt Nero. Áo sơ mi trễ xuống, để lộ sâu hun hút. Làn da trắng ngần ẩm ướt ánh lên dưới nắng sớm.

"Tôi là lãnh chúa Hắc Thạch. Vùng đất này tuy nhỏ nhưng nằm ở vị trí chiến lược. Nếu Đế Quốc muốn dùng nó làm vùng đệm, tôi có thể tự phòng thủ. Không cần tốn quân của các người."

Seraphina im lặng một lúc. Rồi nàng bật cười. Tiếng cười trong trẻo nhưng lạnh lẽo như băng vỡ.

"Mày có gì. Một pháo đài đổ nát. Không quân đội. Không tiền bạc. Mày lấy gì phòng thủ."

"Để tôi lo. Chỉ cần Đế Quốc cho tôi thời gian. Và công nhận quyền cai trị của tôi với Hắc Thạch."

Nàng không cười nữa. Đôi mắt xanh nheo lại đánh giá hắn. Nero cảm nhận được luồng sát khí mỏng manh tỏa ra từ nàng. Nhưng hắn không lùi. Hắn biết đây là khoảnh khắc quyết định.

"Được. Tao cho mày một cơ hội."

Nàng đứng thẳng dậy. Rút từ thắt lưng ra một con dao găm. Lưỡi thép sáng loáng dưới nắng sớm. Nero căng cứng người. Nhưng nàng chỉ lật ngược dao, đưa cán về phía hắn.

"Đánh bại tao trong một hiệp đấu. Dao này là của mày. Tao sẽ về kinh đô và báo cáo rằng Hắc Thạch có lãnh chúa mới xứng đáng. Còn nếu thua, mày ngoan ngoãn theo tao về làm con tin."

[Điên à. Ả ta là kỵ sĩ trưởng. Mày mới luyện có một buổi sáng.]

[Thú vị đấy. Chấp nhận đi ký chủ. Để xem mày làm được gì.]

Nero nhìn con dao. Rồi nhìn gương mặt lạnh lùng của Seraphina. Hắn biết ả đang thử mình. Nếu từ chối, hắn sẽ mất hết uy tín. Nếu nhận mà thua, hắn thành con tin. Nhưng nếu thắng, cánh cửa đầu tiên sẽ mở ra.

"Được."

Hắn cầm lấy dao. Cán dao bằng da thuộc còn ấm hơi tay nàng. Lưỡi thép sắc lạnh phản chiếu gương mặt thiếu niên của hắn. Seraphina lùi lại vài bước, rút kiếm dài ra khỏi vỏ.

"Mày dùng dao. Tao dùng kiếm. Chạm được vào người tao là mày thắng."

Nàng đứng ở thế thủ. Lưỡi kiếm dài gấp đôi con dao của Nero. Đôi chân dài dạng nhẹ, trọng tâm hạ thấp. Quần da bó sát căng ra trên đùi, từng thớ cơ rắn rỏi ẩn hiện dưới lớp da thuộc. Cặp vú trong áo sơ mi mỏng nhấp nhô theo nhịp thở.

Nero hít sâu. Hắn nhớ những gì Mars vừa dạy. Hạ thấp trọng tâm. Dồn lực vào chân. Tay cầm dao hướng về trước.

"Bắt đầu."

Seraphina lao tới nhanh như cắt. Lưỡi kiếm vút lên nhắm vào vai Nero. Hắn né được, suýt trượt chân trên nền đá. Lưỡi kiếm sượt qua tai, gió từ đường kiếm rít lên lạnh buốt. Hắn lăn sang bên, đứng dậy trong tư thế phòng thủ.

"Chậm đấy."

Nàng mỉm cười. Đường kiếm thứ hai lao tới. Lần này Nero không né. Hắn lao thẳng vào trong, áp sát người nàng. Đây là chiến thuật duy nhất khi dùng dao ngắn chống kiếm dài. Áp sát để kiếm mất tác dụng.

Vai hắn đập vào ngực nàng. Cảm nhận được độ mềm mại của cặp vú qua lớp áo mỏng. Mùi xà phòng và mồ hôi quyện vào nhau. Seraphina bất ngờ lùi lại nửa bước. Đủ để Nero vung dao.

Lưỡi dao sượt qua tay áo nàng. Vải rách một đường nhỏ. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra từ vết xước trên cánh tay trắng ngần. Seraphina nhìn xuống vết thương, đôi mắt xanh mở to vì kinh ngạc.

Rồi nàng cười. Lần này là nụ cười thực sự.

"Chạm được rồi."

Nero thở hổn hển. Tim đập như trống trận. Hắn vẫn đứng trong tư thế phòng thủ, con dao run nhẹ trong tay. Seraphina tra kiếm vào vỏ, bước tới gần hắn.

"Giữ lấy con dao. Và giữ lấy Hắc Thạch. Tao sẽ báo cáo với Đế Quốc rằng lãnh chúa mới xứng đáng được thử thách."

Nàng cúi xuống, thì thầm vào tai hắn. Hơi thở ấm áp lướt qua vành tai.

"Nhưng nhớ kỹ. Tao sẽ quay lại. Và lần sau sẽ không dễ dàng như vậy đâu."

Nàng quay lưng bước đi. Mái tóc vàng ướt tung bay trong gió sớm. Nero nhìn theo cho đến khi bóng nàng khuất sau cánh cửa đá. Rồi hắn khuỵu xuống, thở dốc. Con dao rơi keng trên nền đá.

[Khá lắm thằng nhóc. Mày vừa sống sót qua trận đầu tiên.]

[Tuyệt vời. Và còn được ả ta nhớ mặt nữa. Nàng ta sẽ quay lại thật đấy.]

Nero nhặt con dao lên. Lưỡi thép vẫn còn vết máu mỏng của Seraphina. Hắn lau sạch vào vạt áo, rồi cài vào thắt lưng. Ánh nắng ban mai trải dài trên sân đá, xua tan bóng tối cuối cùng.

Hắn đứng dậy, nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đã lên cao. Hôm nay hắn giữ được Hắc Thạch. Nhưng ngày mai sẽ còn nhiều thử thách hơn. Vương Quốc Bóng Đêm, lũ phù thủy, quái vật, và cả những kẻ thù chưa lộ mặt. Nhưng lúc này đây, trong tay hắn có con dao. Trong đầu hắn có hai hệ thống. Và trong tim hắn, tham vọng vừa bén lửa.

[Giờ thì nghỉ ngơi đi. Chiều nay bắt đầu luyện tập tiếp.]

[Hoặc có thể kiếm gì ăn. Cơ thể mười lăm tuổi cần năng lượng để lớn đấy.]

Nero gật đầu. Hắn quay lưng bước vào pháo đài. Bóng hắn đổ dài trên nền đá, không còn là cái bóng gầy gò yếu ớt như hôm qua. Có chút gì đó cứng cáp hơn, rắn rỏi hơn. Và sâu trong đôi mắt đen, ngọn lửa tham vọng vẫn đang cháy âm ỉ.

💬 Bình luận (0)