🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Luân Hồi Dục Đế

Ch.21: Đứa Con Đầu Lòng Của Zarthan

~10 phút đọc · 1979 từ · · ⚠️ Báo cáo

Mira đứng trên tháp canh, tay nắm chặt cán rìu đến mức những đốt ngón tay trắng bệch. Bên cạnh nàng, Seraphina đã rút kiếm, lưỡi thép sáng loáng phản chiếu thứ đang lao xuống từ bầu trời. Lilith đứng phía sau, những sợi khói đen đã bắt đầu quấn quanh cánh tay nàng. Malachar và Elyria đứng bên nhau, hai con người đã mất nhau ba trăm năm giờ đây cùng nhìn lên mối đe dọa mới.

Vật thể khổng lồ xé toạc bầu trời. Nó không phải là một con tàu như Ark mô tả, cũng không phải là một sinh vật sống theo nghĩa thông thường. Nó là một khối cầu đen tuyền, bề mặt nhẵn bóng như gương, phản chiếu toàn bộ khung cảnh hoảng loạn bên dưới. Khi nó hạ xuống, không khí xung quanh nó méo mó, biến dạng như thể chính không gian cũng đang co rúm lại vì sợ hãi.

Seraphina là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng khàn đi vì kinh ngạc.

"Thứ đó không phải là tàu. Nó là một thực thể sống."

"Đúng. Đó là Kẻ Săn Lùng. Nhưng không phải loại thông thường."

Malachar bước lên phía trước, đôi mắt nâu giờ đây ánh lên vẻ hiểu biết của một người đã từng chạm vào bóng tối cổ xưa.

"Đây là một trong những Đứa Con Đầu Lòng. Những thực thể được Zarthan tạo ra trực tiếp từ chính bản chất của nó. Chúng không phải là quái vật hay cỗ máy. Chúng là những mảnh vỡ của chính Zarthan."

Khối cầu đen dừng lại ngay trên đỉnh pháo đài, lơ lửng không một tiếng động. Rồi từ bề mặt nhẵn bóng của nó, một hình dạng bắt đầu trồi ra. Một hình người, cao gần ba mét, toàn thân đen bóng như được tạc từ hắc diện thạch. Nó không có mắt, không có mũi, không có miệng. Chỉ có một bề mặt trơn nhẵn như gương, phản chiếu khuôn mặt của từng người đang đứng bên dưới.

"Chủ nhân đã bị phong ấn. Các ngươi sẽ giải thoát cho ngài ấy, hoặc bị hủy diệt."

Giọng nói phát ra từ khắp mọi hướng cùng một lúc, như thể chính không khí đang nói. Mira siết chặt rìu, bước lên phía trước.

"Ngươi là ai."

"Ta là Zarthan. Một mảnh của Zarthan. Đứa Con Đầu Lòng đầu tiên. Và ta sẽ không rời đi cho đến khi chủ nhân được tự do."

Elyria nắm chặt tay Malachar. Bà nhìn lên sinh vật trước mặt, đôi mắt tím ánh lên vẻ lo lắng tột cùng. Bà đã dành ba trăm năm bên trong Hắc Ngọc, đã cảm nhận được bản chất thực sự của Zarthan. Và bà biết rằng thứ đang đứng trước mặt họ không phải là kẻ thù mà họ có thể đánh bại bằng vũ khí thông thường.

"Con trai ta đâu. Nó đã phong ấn Zarthan. Nó là người duy nhất có thể đối mặt với ngươi."

"Đứa con mang dòng máu phản bội. Ta biết nó đang ở đâu. Nó đang ẩn náu dưới lòng đất, trong con tàu của lũ chạy trốn. Nhưng nó sẽ phải ra mặt thôi."

Đứa Con Đầu Lòng giơ tay lên. Từ lòng bàn tay đen bóng của nó, một luồng năng lượng tím đen bắn thẳng xuống mặt đất, xuyên qua lớp đất đá, nhắm thẳng vào con tàu cổ đại bên dưới. Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Bên trong con tàu, Nero vẫn đang ngồi trên ghế trung tâm, mắt nhắm nghiền. Hắn đã đi sâu vào bên trong chính mình, đến một nơi mà ngay cả những linh hồn cũng không thể theo tới. Ở đó, hắn gặp lại chính mình. Không phải Nero Ravik, cũng không phải Lăng Thần. Mà là một thứ gì đó khác. Một phiên bản của hắn được tạo ra từ tất cả những nỗi sợ, những hối hận, những bóng tối mà hắn đã chối bỏ.

"Mày nghĩ mày có thể trở thành Thần Thoại sao. Mày chỉ là một kẻ giả mạo. Một linh hồn ngoại lai chiếm lấy thân xác không phải của mình."

Bóng tối của Nero cất tiếng, giọng nó giống hệt giọng hắn, nhưng méo mó và đầy ác ý. Nero đứng đối diện với chính mình, trong một không gian không có ánh sáng, không có thời gian.

"Ta không giả mạo. Ta là Nero Ravik. Ta là Lăng Thần. Ta là tất cả những gì ta đã chọn để trở thành."

"Mày chỉ đang lừa dối chính mình. Mày sợ. Mày sợ rằng mày không xứng đáng với tình yêu của Elyria. Mày sợ rằng một ngày nào đó, tất cả những người tin tưởng mày sẽ nhận ra mày chỉ là một kẻ mạo danh."

Nero im lặng. Bởi vì bóng tối của hắn nói đúng. Hắn đã luôn mang trong mình nỗi sợ đó, từ ngày đầu tiên tỉnh dậy trong thân xác này. Nhưng rồi hắn nhớ lại những gì Mira đã nói. "Dù ngài là ai, ngài vẫn là người đã cứu Hắc Thạch." Hắn nhớ lại những gì Seraphina đã nói. "Tao không quan tâm mày là ai. Tao chỉ quan tâm mày làm gì."

"Ta sợ. Đúng. Nhưng sợ không có nghĩa là ta sẽ lùi bước. Ta chấp nhận nỗi sợ của mình. Ta chấp nhận bóng tối của mình. Và ta sẽ biến nó thành sức mạnh."

Nero bước tới, nắm lấy bàn tay của bóng tối. Ngay khi hai bàn tay chạm vào nhau, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ. Bóng tối và ánh sáng hòa vào nhau, và Nero cảm nhận được một sức mạnh chưa từng có chảy qua cơ thể mình. Không phải sức mạnh của Huyết Chiến Thể hay Dục Hỏa Thể Chất. Mà là thứ sức mạnh nguyên thủy nhất, thứ sức mạnh đã tạo ra vũ trụ này.

Thần Thoại Cực Lạc.

Khi Nero mở mắt trở lại, đôi mắt hắn không còn là màu tím thẫm nữa. Chúng là màu trắng tinh khiết, nhưng sâu bên trong là những đốm đen li ti, đại diện cho bóng tối mà hắn đã chấp nhận. Vết sẹo xoắn ốc trên ngực hắn giờ đây phát ra cả ánh sáng trắng lẫn bóng tối đen, đan xen vào nhau như một vũ điệu vĩnh cửu.

"Chủ nhân. Ngài đã thành công. Nhưng Kẻ Săn Lùng đã đến. Nó đang tấn công con tàu."

Ark thông báo, giọng nó lần đầu tiên có chút gì đó như hy vọng. Nero đứng dậy, cơ thể hắn giờ đây toát ra một luồng hào quang mờ ảo, không phải ánh sáng cũng không phải bóng tối, mà là thứ gì đó nằm giữa hai thái cực.

"Đưa ta lên mặt đất."

Khi Nero xuất hiện trên mặt đất, tất cả mọi người đều sững lại. Hắn không còn giống như trước nữa. Mái tóc bạc của hắn giờ đây điểm những sợi đen, bay trong gió như một dải ngân hà thu nhỏ. Đôi mắt trắng với những đốm đen của hắn nhìn thẳng vào Đứa Con Đầu Lòng.

"Ngươi đã đến. Nhưng ngươi đến muộn rồi."

Đứa Con Đầu Lòng quay sang đối diện với Nero. Dù không có mắt, nhưng nó vẫn nhìn thấy hắn. Và lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, nó có vẻ gì đó như do dự.

"Ngươi... ngươi đã đạt được Thần Thoại Cực Lạc. Điều đó là không thể. Chỉ có tổ tiên của ngươi mới làm được."

"Tổ tiên của ta đã thất bại vì họ chỉ dựa vào ánh sáng. Họ sợ bóng tối, và vì thế họ không bao giờ hoàn thiện được Thần Thoại. Nhưng ta thì khác. Ta đã chấp nhận cả hai."

Nero giơ tay lên. Từ lòng bàn tay hắn, một luồng năng lượng vừa trắng vừa đen bắn ra, quấn lấy Đứa Con Đầu Lòng. Sinh vật khổng lồ rít lên, bề mặt đen bóng của nó bắt đầu nứt ra, để lộ bên trong là một thứ ánh sáng trắng tinh khiết đã bị giam cầm suốt mười nghìn năm.

"Đây là... ánh sáng của tổ tiên ta. Ngươi đã nuốt chửng họ, nhưng ngươi không thể tiêu hóa được họ."

Nero thì thầm. Hắn cảm nhận được những linh hồn bên trong Đứa Con Đầu Lòng, những nạn nhân đầu tiên của Zarthan, những người đã bị nuốt chửng và bị biến thành một phần của bóng tối. Và hắn cũng cảm nhận được một điều khác. Một sự thật kinh hoàng mà ngay cả Kaelan thật cũng không biết.

"Ngươi không phải là Đứa Con Đầu Lòng đầu tiên. Ngươi chính là Zarthan nguyên thủy. Phần còn lại của Zarthan mà ta đã phong ấn chỉ là một mảnh vỡ. Ngươi là bản thể chính."

Đứa Con Đầu Lòng im lặng. Những vết nứt trên cơ thể nó ngày càng lan rộng, và thứ ánh sáng bên trong ngày càng chói lòa.

"Đúng. Ta là Zarthan. Và những gì ngươi phong ấn chỉ là một phần nhỏ của ta. Nhưng dù ngươi có đạt được Thần Thoại Cực Lạc, ngươi cũng không thể tiêu diệt được ta. Bởi vì ta không phải là một thực thể đơn lẻ. Ta là tập hợp của tất cả bóng tối trong vũ trụ này."

"Vậy thì ta sẽ không tiêu diệt ngươi. Ta sẽ giải thoát cho những linh hồn mà ngươi đã nuốt chửng. Từng người một."

Nero dồn toàn bộ sức mạnh của Thần Thoại Cực Lạc vào luồng năng lượng. Ánh sáng trắng và bóng tối đen đan xen vào nhau, xuyên qua lớp vỏ của Đứa Con Đầu Lòng, chạm vào từng linh hồn đang bị giam cầm bên trong. Và từng người một, họ bắt đầu được giải thoát.

Những linh hồn bay ra khỏi cơ thể Zarthan, những hình bóng mờ ảo của các chiến binh cổ đại, các pháp sư, các nhà khoa học của đế chế Người Kiến Tạo. Họ bay lên bầu trời, rồi quay đầu nhìn Nero, như thể đang cảm ơn hắn.

"Ngươi đang làm gì vậy. Dừng lại. Những linh hồn đó là sức mạnh của ta."

Zarthan gầm lên, nhưng giọng nó giờ đây đã yếu đi rất nhiều. Nero không dừng lại. Hắn tiếp tục giải thoát từng linh hồn, cho đến khi chỉ còn lại một linh hồn duy nhất bên trong Zarthan. Một linh hồn mà hắn không ngờ tới.

"Kaelen. Ông ở trong đó sao."

Linh hồn của Kaelan thật, không phải cơ thể đã được hồi sinh dưới con tàu, mà là linh hồn thực sự của ông, từ từ bay ra khỏi Zarthan. Ông nhìn Nero, đôi mắt vàng kim ánh lên vẻ hối hận vô tận.

"Ta xin lỗi, cháu. Ta đã nói dối cháu. Cơ thể dưới con tàu không phải là của ta. Nó là của Zarthan. Khi cháu hồi sinh nó, cháu đã vô tình giải thoát một phần của Zarthan."

Nero cảm thấy lạnh dọc sống lưng. Hắn quay lại nhìn về phía con tàu. Ở đó, cơ thể của Kaelan thật mà hắn vừa hồi sinh đang từ từ đứng dậy. Nhưng đôi mắt của nó không phải là màu vàng kim nữa. Chúng là màu đen tuyền, sâu hun hút như hai hố không đáy.

"Cảm ơn cháu đã giải thoát cho ta. Giờ ta sẽ hoàn thành những gì ta đã bắt đầu từ mười nghìn năm trước."

Cơ thể đó cất tiếng, nhưng giọng nói không phải của Kaelan. Đó là giọng của Zarthan. Zarthan thực sự. Kẻ đã ngủ yên trong chính cơ thể của người sáng lập đế chế suốt mười nghìn năm.

Và giờ nó đã tự do.

💬 Bình luận (0)