🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Luân Hồi Dục Đế

Ch.18: Bản Giao Hưởng Của Những Vì Sao Lạc

~16 phút đọc · 3092 từ · · ⚠️ Báo cáo

Mặt trời đứng bóng trên Hắc Thạch. Trong đại sảnh pháo đài, Ark đã thu nhỏ thành một khối cầu kim loại lơ lửng giữa không trung, con mắt đỏ rực vẫn không ngừng chuyển động quét qua từng gương mặt. Nero ngồi ở đầu bàn, hai bên là Mira và Seraphina. Malachar và Elyria ngồi đối diện, còn Lilith đứng dựa vào tường, khoanh tay.

Ark bắt đầu kể. Giọng nó vô cảm, đều đều như tiếng máy móc, nhưng từng lời nó thốt ra khiến không khí trong phòng càng lúc càng đặc quánh.

"Mười nghìn năm trước, tổ tiên của ngươi cai trị một đế chế trải dài khắp dải Ngân Hà. Họ gọi mình là Người Kiến Tạo. Họ không chinh phục các thế giới bằng vũ lực, mà bằng tri thức. Họ đến những hành tinh chết, gieo mầm sự sống, và chờ đợi nó phát triển."

"Nhưng có một thế giới họ không nên chạm vào. Một hành tinh nằm ở rìa thiên hà, nơi bóng tối không chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng. Nó là một thực thể có ý thức. Người Kiến Tạo gọi nó là Zarthan, Hư Vô Sống."

Seraphina nhíu mày. Những ngón tay nàng gõ nhẹ lên chuôi kiếm.

"Hư Vô Sống. Nghe như truyện cổ tích cho trẻ con."

"Không phải cổ tích, kỵ sĩ. Zarthan là có thật. Và nó đã hủy diệt đế chế của tổ tiên ngươi chỉ trong một đêm."

Ark tiếp tục. Giọng nó trầm xuống, như thể đang tái hiện lại một ký ức đau thương.

"Zarthan không thể bị tiêu diệt bằng vũ khí thông thường. Nó nuốt chửng mọi thứ, ánh sáng, vật chất, thời gian. Người Kiến Tạo đã cố gắng phong ấn nó bằng Hắc Ngọc, một công cụ được tạo ra từ chính tinh hoa của những vì sao đã chết. Nhưng họ chỉ thành công một nửa. Zarthan bị nhốt trong Hắc Ngọc, nhưng trước khi bị phong ấn, nó đã kịp gieo vào tâm trí của một nửa dân số đế chế một mệnh lệnh duy nhất: 'Hủy diệt tất cả.'"

Mira đưa tay lên che miệng. Nàng bắt đầu hiểu ra.

"Cuộc nội chiến. Ngài nói đế chế bị hủy diệt bởi nội chiến."

"Đúng. Anh em giết anh em. Cha mẹ giết con cái. Đế chế sụp đổ không phải vì kẻ thù bên ngoài, mà vì chính những người bên trong đã bị Zarthan tha hóa. Con tàu của ta là một trong những tàu cuối cùng chạy thoát. Nó mang theo những người sống sót cuối cùng, và một mảnh của Hắc Ngọc chứa một phần nhỏ của Zarthan bên trong."

Nero đứng dậy, bước tới gần Ark.

"Mảnh Hắc Ngọc đó chính là thứ đã vỡ thành bốn mảnh sau khi tàu hạ cánh xuống đây. Và Zarthan vẫn còn trong đó."

"Không. Zarthan đã thoát ra ngoài. Khi tàu rơi, Hắc Ngọc vỡ, và mảnh Zarthan bên trong đã trốn thoát. Nó ẩn náu ở thế giới này suốt mười nghìn năm, từ từ hồi phục sức mạnh. Và giờ nó sắp trở lại."

Malachar đứng bật dậy, đôi mắt nâu giờ đây ánh lên vẻ kinh hoàng.

"Nếu những gì ngươi nói là thật, thì cuộc chiến ba trăm năm trước, sự điên loạn của ta, tất cả đều là do Zarthan."

"Không phải tất cả. Nhưng nó đã lợi dụng lòng thù hận của ngươi. Nó thì thầm vào tâm trí ngươi, khuếch đại nỗi đau, biến ngươi thành công cụ để nó tự giải thoát. Khi Hắc Ngọc vỡ, Zarthan đã tự do một phần. Khi con trai ngươi thanh tẩy Hắc Ngọc, Zarthan đã tự do hoàn toàn."

Ark ngừng lại. Con mắt đỏ rực của nó quét qua từng gương mặt trong phòng, rồi dừng lại ở Nero.

"Và giờ nó đang đến đây. Không phải để hủy diệt thế giới này. Nó đến vì ngươi."

"Tại sao lại là ta."

"Vì ngươi là người cuối cùng mang dòng máu của Người Kiến Tạo. Vì trong tim ngươi có tình yêu của Elyria, thứ sức mạnh duy nhất mà Zarthan không thể thấu hiểu hay kiểm soát. Và vì ngươi vừa hợp nhất hai hệ thống, thứ mà tổ tiên ngươi đã tạo ra để chống lại Zarthan."

Nero quay sang nhìn Elyria. Bà đang nhìn hắn với ánh mắt đầy yêu thương và lo lắng. Rồi hắn nhìn Malachar, Mira, Seraphina, Lilith. Tất cả họ đều đang chờ đợi hắn nói điều gì đó.

"Vậy thì chúng ta sẽ chiến đấu. Như lần trước, nhưng lần này với tất cả sức mạnh chúng ta có."

"Không đủ. Zarthan không thể bị đánh bại bằng sức mạnh. Nó phải bị phong ấn một lần nữa. Và lần này, phong ấn phải vĩnh viễn."

"Làm sao để phong ấn nó vĩnh viễn."

Ark im lặng một lúc lâu. Khi nó lên tiếng lần nữa, giọng nó có chút gì đó như buồn bã.

"Phải có một người tự nguyện trở thành vật chứa mới cho Zarthan. Một người có ý chí đủ mạnh để nhốt nó bên trong mình, và chịu đựng sự dày vò vĩnh viễn. Tổ tiên của ngươi đã thử dùng Hắc Ngọc, nhưng Hắc Ngọc là vật vô tri. Nó không thể chống lại Zarthan mãi mãi. Lần này, phải là một con người."

"Không."

Mira lao tới, nắm lấy tay Nero. Nước mắt nàng chảy dài trên má.

"Ngài không được làm thế. Chúng ta sẽ tìm cách khác."

"Đúng. Tao không đồng ý."

Seraphina bước lên, đứng cạnh Mira. Lilith cũng bước ra khỏi góc tối, đôi mắt đỏ ánh lên vẻ cương quyết.

"Cậu đã cứu ta một lần. Lần này đến lượt ta cứu cậu. Đừng có liều mạng."

Nero nhìn họ, rồi nhìn xuống bàn tay mình. Hắn vừa có được sức mạnh mới, vừa tìm thấy gia đình, vừa có những người đồng minh sẵn sàng chết vì hắn. Và giờ hắn phải lựa chọn giữa việc bảo vệ họ và việc hy sinh chính mình.

Nhưng trước khi hắn kịp nói gì, một tiếng nổ vang lên từ bên ngoài. Không phải tiếng nổ của vũ khí hay ma pháp. Đó là tiếng nổ của không gian bị xé toạc. Tất cả lao ra ngoài.

Trên bầu trời, một vết nứt khổng lồ đã xuất hiện. Nó không phải là một cánh cổng ma thuật thông thường. Nó là một vết rách trên chính kết cấu của thực tại, để lộ ra bên trong một màn đêm vô tận với những vì sao không ngừng nhấp nháy. Và từ trong vết nứt đó, một thứ gì đó đang bước ra.

Nó không có hình dạng cố định. Lúc thì giống như một đám mây đen khổng lồ, lúc thì như một dòng sông bóng tối chảy ngược lên trời. Nó không có mắt, nhưng tất cả đều cảm thấy như đang bị hàng triệu con mắt vô hình nhìn chằm chằm. Nó không có miệng, nhưng một giọng nói vang lên trong tâm trí tất cả mọi người, thì thầm cùng một lúc.

"Cuối cùng. Mười nghìn năm. Cuối cùng ta cũng tìm thấy ngươi, đứa con cuối cùng của lũ phản bội."

Nero bước lên phía trước. Hắn không run sợ. Đôi mắt đen với những đốm tím nhỏ của hắn nhìn thẳng vào thứ bóng tối đang không ngừng biến đổi trên bầu trời.

"Zarthan. Ta không biết ngươi là ai, nhưng ngươi sẽ không phá hủy thế giới này."

"Thế giới này. Ta không quan tâm đến thế giới này. Ta đến vì ngươi. Vì thứ đang ngủ yên trong tim ngươi."

Zarthan lao xuống. Bóng tối của nó bao phủ khắp Hắc Thạch, dày đặc đến mức ánh sáng mặt trời không thể xuyên qua. Mọi người đều cảm thấy một sức nặng khủng khiếp đè lên ngực, như thể chính không khí cũng đang bị hút cạn. Mira ngã khuỵu. Seraphina rút kiếm ra nhưng không thể cử động. Lilith cố thi triển ma pháp nhưng những sợi khói đen của ả tan ra ngay khi vừa hình thành.

Chỉ có Nero vẫn đứng vững. Và Malachar. Và Elyria.

"Con trai. Bây giờ là lúc."

Elyria bước tới, nắm lấy tay Nero. Bà mỉm cười, một nụ cười bình thản đến kỳ lạ giữa cơn ác mộng đang diễn ra.

"Mẹ đã nói với con rằng tình yêu của mẹ dành cho Malachar và cho con là thứ duy nhất có thể đánh bại lòng thù hận. Nhưng mẹ chưa nói hết sự thật. Tình yêu đó không chỉ là mảnh ghép thứ tư. Nó còn là vũ khí."

Bà đặt tay lên ngực trái của Nero. Một luồng sáng trắng tinh khiết bùng lên, mạnh đến mức xé toạc màn bóng tối của Zarthan. Trên bầu trời, Zarthan rít lên, một âm thanh như hàng ngàn tấm kính vỡ cùng một lúc.

"Không. Thứ ánh sáng đó. Đừng nói là..."

"Đúng. Đây không chỉ là tình yêu. Đây là sức mạnh của chính Người Kiến Tạo, được truyền qua từng thế hệ, chờ đợi đến thời khắc này. Con trai, con không cần phải hy sinh bản thân. Con chỉ cần mở cánh cửa."

"Cánh cửa nào."

Elyria không trả lời. Thay vào đó, Ark bay lên, con mắt đỏ rực của nó giờ đây đã chuyển thành màu xanh lam thuần khiết.

"Chủ nhân. Cỗ Máy Cổ Đại không chỉ là một con tàu. Nó còn là một nhà tù. Một nhà tù được thiết kế đặc biệt dành cho Zarthan. Nhưng để kích hoạt nó, cần có chìa khóa. Và chìa khóa chính là ngươi."

"Vậy tại sao ngay từ đầu ngươi không nói."

"Vì để kích hoạt nhà tù, ngươi phải chết. Chỉ trong khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết, cánh cửa mới mở ra. Nhưng với tình yêu của Elyria trong tim, ngươi sẽ không chết hẳn. Ngươi sẽ trở thành cánh cổng, và Zarthan sẽ bị nhốt bên trong ngươi mãi mãi."

"Khác gì việc ta trở thành vật chứa."

"Khác ở chỗ, ngươi sẽ không đơn độc. Tất cả chúng ta sẽ ở bên trong ngươi. Elyria, Malachar, và tất cả những linh hồn đã bị Zarthan hủy diệt suốt mười nghìn năm qua. Chúng ta sẽ cùng nhau giam giữ nó. Và ngươi sẽ không phải chịu đựng một mình."

Nero nhìn mẹ. Bà gật đầu. Hắn nhìn Malachar. Ông ta cũng gật đầu. Hắn nhìn Mira, Seraphina, Lilith. Họ không gật đầu. Họ đang khóc.

"Đừng. Làm ơn."

Mira thì thầm, nước mắt không ngừng rơi. Nhưng Nero chỉ mỉm cười. Hắn bước tới, ôm lấy nàng thật chặt.

"Ta đã chết một lần rồi. Chết thêm lần nữa cũng chẳng sao. Nhưng lần này, ta sẽ không đi một mình."

Hắn buông nàng ra, rồi quay sang Seraphina.

"Chăm sóc Hắc Thạch giúp ta. Và chăm sóc họ nữa."

Seraphina không nói gì. Nàng chỉ nắm chặt lấy tay hắn, siết đến mức những đốt ngón tay trắng bệch. Rồi nàng buông ra.

"Đừng để tao phải chôn mày."

"Không đời nào."

Nero quay sang Lilith. Ả phù thủy đứng im, đôi mắt đỏ ráo hoảnh nhưng sâu thẳm bên trong là cả một đại dương đau đớn.

"Cậu là người đầu tiên cho ta tự do. Và giờ cậu lại bỏ đi."

"Tự do không phải là không có ai bên cạnh. Tự do là được lựa chọn người mình muốn ở bên. Cô đã chọn chúng tôi. Hãy giữ lựa chọn đó."

Rồi hắn quay lưng, bước về phía Elyria và Malachar. Bà nắm lấy tay trái hắn. Ông nắm lấy tay phải.

"Sẵn sàng chưa, con trai."

"Con sẵn sàng rồi."

Ark bay lên cao, tỏa ra một luồng sáng xanh bao phủ cả ba người. Trên bầu trời, Zarthan gầm lên và lao xuống, nhưng khi chạm vào luồng sáng, nó bị hút vào bên trong Nero. Bóng tối khổng lồ bị nén lại, cuộn tròn, và biến mất vào lồng ngực hắn.

Nero cảm thấy một cơn đau xé toạc toàn thân. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy ấm áp. Hơi ấm của Elyria. Hơi ấm của Malachar. Và hơi ấm của hàng triệu linh hồn đã được giải thoát khỏi sự kìm kẹp của Zarthan suốt mười nghìn năm.

Khi ánh sáng tan đi, Nero vẫn đứng đó. Nhưng hắn đã khác. Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen nữa. Chúng là màu tím thẫm, giống hệt đôi mắt của Elyria. Mái tóc hắn đã chuyển sang màu bạc trắng, giống hệt Malachar. Và trên ngực trái, nơi trái tim, một vết sẹo hình xoắn ốc đã hình thành, phát ra ánh sáng tím nhè nhẹ.

"Xong rồi."

Hắn nói, giọng vẫn là của hắn, nhưng ẩn chứa bên trong là âm vang của hàng triệu giọng nói khác. Hắn quay lại nhìn mọi người. Mira, Seraphina, Lilith. Họ vẫn ở đó, vẫn sống, vẫn chờ đợi hắn.

"Ngài... vẫn là ngài chứ."

Mira hỏi, giọng run run. Nero bước tới, ôm lấy nàng. Cơ thể hắn vẫn ấm. Tim hắn vẫn đập.

"Vẫn là ta. Chỉ là có thêm vài người bạn ở bên trong thôi."

Mira òa khóc, vùi mặt vào ngực hắn. Seraphina bước tới, đặt tay lên vai hắn.

"Mày là thằng điên nhất mà tao từng gặp."

"Tôi biết."

Lilith cũng bước tới. Ả không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn hắn với đôi mắt đỏ giờ đây đã dịu lại.

Ark từ từ hạ xuống, thu nhỏ thành một quả cầu nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay Nero.

"Chủ nhân. Zarthan đã bị phong ấn vĩnh viễn. Nó sẽ không bao giờ có thể làm hại ai được nữa."

"Vậy còn những Kẻ Săn Lùng mà ngươi nói đến. Chúng đâu."

Ark im lặng một lúc. Rồi nó đáp, giọng có chút gì đó như xấu hổ.

"Không có Kẻ Săn Lùng nào cả. Đó là một câu chuyện ta bịa ra để thúc đẩy ngươi hành động nhanh hơn. Zarthan là mối đe dọa duy nhất. Và giờ nó đã bị nhốt rồi."

Nero phá lên cười. Hắn cười đến chảy nước mắt. Tất cả những căng thẳng, sợ hãi, lo lắng suốt những ngày qua đều tan biến trong tiếng cười đó.

"Ngươi lừa ta. Một cái máy mà cũng biết nói dối."

"Ta học được từ con người."

Mọi người cùng cười theo. Ngay cả Seraphina, người hiếm khi cười, cũng bật cười thành tiếng. Bầu không khí căng thẳng đã hoàn toàn tan biến.

Đêm đó, họ tổ chức một bữa tiệc nhỏ trong đại sảnh. Rượu được mang ra từ hầm của pháo đài, thịt được nướng trên lò sưởi. Mira ngồi sát bên Nero, tay nàng luôn nắm lấy tay hắn như sợ hắn sẽ biến mất. Seraphina ngồi đối diện, thỉnh thoảng lại lắc đầu cười khi nhìn Nero. Lilith ngồi trong góc, nhưng lần này không phải vì muốn tránh né ai, mà vì ả đang tận hưởng cảm giác được thuộc về một gia đình.

Nero nhìn quanh, và cảm thấy một niềm vui kỳ lạ. Hắn đã mất tất cả ở thế giới cũ. Nhưng ở thế giới này, hắn đã tìm thấy nhiều hơn những gì hắn từng có.

Đêm khuya, khi mọi người đã ngủ say, Nero ra tháp canh một mình. Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, tay đặt lên vết sẹo hình xoắn ốc trên ngực. Bên trong hắn, hắn cảm nhận được họ. Elyria, Malachar, và hàng triệu linh hồn khác. Họ không nói gì, nhưng hắn biết họ đang ở đó. Và hắn biết họ sẽ luôn ở đó.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu hắn. Không phải giọng của Elyria hay Malachar. Cũng không phải của Ark. Đó là một giọng nói mà hắn chưa từng nghe thấy bao giờ, trầm và cổ xưa như chính vũ trụ.

"Cháu đã làm tốt lắm, hậu duệ của ta. Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc."

Nero sững người. Hắn nhìn quanh, nhưng không thấy ai. Giọng nói đó đến từ bên trong hắn, nhưng không phải từ những linh hồn đã được giải thoát. Nó đến từ một nơi sâu hơn, xa hơn.

"Ai đó."

"Ta là Kaelan. Kaelan thật. Kẻ đã tạo ra Hắc Ngọc, kẻ đã phong ấn Zarthan lần đầu tiên. Kẻ đã bị chính học trò của mình phản bội và nhốt vào Hắc Ngọc suốt mười nghìn năm."

Nero cảm thấy lạnh dọc sống lưng. Hắn nhớ lại. Kaelen, lão pháp sư già, đã tan thành tro bụi khi Hắc Ngọc bị thanh tẩy. Nhưng nếu đó không phải là Kaelen thật.

"Lão Kaelen mà con biết chỉ là một kẻ mạo danh. Một tên pháp sư đã tìm thấy mảnh Hắc Ngọc và tự xưng là người tạo ra nó. Nhưng hắn không biết rằng linh hồn thực sự của ta vẫn bị giam bên trong, chờ đợi ngày được giải thoát."

"Vậy giờ ông muốn gì."

Giọng nói im lặng một lúc. Rồi nó vang lên lần nữa, lần này có chút gì đó như lo lắng.

"Zarthan đã bị nhốt. Nhưng nó không phải là thứ duy nhất ngoài kia. Còn những thứ khác, còn cổ xưa hơn, còn đáng sợ hơn. Và chúng sắp thức giấc."

Nero thở dài. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao vẫn lấp lánh vô tư. Rồi hắn cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm.

"Vậy thì chúng ta sẽ chuẩn bị. Như lần này, nhưng lần sau sẽ tốt hơn."

"Cháu không sợ sao."

"Có chứ. Nhưng sợ không có nghĩa là lùi bước."

Giọng nói im lặng một lúc nữa. Rồi nó cười, một tiếng cười trầm ấm và đầy tự hào.

"Cháu giống mẹ cháu. Và giống cả ta nữa. Ngủ ngon nhé, hậu duệ. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu."

Nero gật đầu. Hắn đứng đó thêm một lúc, nhìn những vì sao, trước khi quay vào trong. Hành trình của hắn vẫn chưa kết thúc. Nhưng lúc này, hắn có gia đình, có bạn bè, có đồng minh. Và hắn có cả một đế chế cổ đại đang ngủ yên bên trong mình.

Tương lai có thể đầy rẫy nguy hiểm. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

💬 Bình luận (0)